TRANG 213# 2
> Chương 425: Chiến đấu đi, Đường Tam Tạng!
>
>
>
>
>
>
> Đường Tam Tạng nhìn ba người bộ dạng thê thảm, thầm rùng mình. Tiêu rồi, có khi nào yêu quái đánh tới cửa không?
>
> Hoàng đế Bảo Tượng quốc nhìn Đường Tam Tạng với vẻ mong chờ: "Thánh tăng, nên làm sao bây giờ?”
>
> Lòng hoàng đế sinh ra nỗi sợ, nếu biết có kết quả này thì đã không nhờ bọn họ ra tay hàng yêu, lỡ chọc giận yêu quái thì làm sao? Yêu quái kia đã hơn mười năm chưa từng sinh sự, ngày sau chắc hẳn sẽ không trở thành mầm họa, cùng lắm hàng năm tặng vài mỹ nữ là được, công chúa cũng không thành vấn đề. Vì sao mình bị heo che mắt đi chọc vào yêu quái làm gì?
>
> Hoàng hậu cũng không khóc nữa, trên mặt lộ nét sợ hãi.
>
> Ba người Tôn Ngộ Không bước ra từ phế tích, mặt xám mày tro.
>
> Đường Tam Tạng hỏi dồn: “Đồ đệ, bắt được yêu quái kia chưa?”
>
> Trư Bát Giới lắc đầu to bảo: “Không, không có, yêu quái đó quá lợi hại."
>
> Tôn Ngộ Không khó chịu nói: “Là pháp bảo quá lợi hại chứ bản lĩnh của nó bình thường!”
>
> Đường Tam Tạng căng thẳng hỏi tiếp: “Có cách nào hàng phục nó không?”
>
> Tôn Ngộ Không tức giận nói: “Lão Tôn sẽ đi tới chỗ sư đệ một vòng, lấy vài món pháp bảo đấu một trận với yêu quái này!”
>
> Đường Tam Tạng gật đầu lia: “Đúng đúng! Trương công tử thần thông quảng đại, vừa có thế lực vừa có tiền, nhất định có thể hàng phục yêu quái này!”
>
> Mây mọc dưới chân Tôn Ngộ Không, mới định bay lên thì nghe tiếng kêu.
>
> "Đại Thánh!”
>
> Một luồng khói đen bay tới hoàng cung rồi biến thành Hắc Hùng quái.
>
> Tôn Ngộ Không vui vẻ hỏi: “Hắc Hùng quái, là sư đệ phái ngươi đến giúp ta bắt yêu?”
>
> Hắc Hùng quái gật đầu nói: “Đúng rồi, công tử tính được mọi người gặp nạn ở Bảo Tượng quốc, đặc biệt lệnh cho ta mang đến một vật trợ giúp Đại Thánh hàng yêu."
>
> Tôn Ngộ Không cười to bảo: “Tốt tốt!”
>
> Hắc Hùng quái từ trên trời đáp xuống, ôm quyền chắp tay thi lễ với Đường Tam Tạng: “Xin chào thánh tặng.”
>
> Đám người Bảo Tượng quốc sợ hãi lùi hai bước, bọn họ khó khăn chấp nhận Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới kết quả lại có một yêu quái đến, còn là động vật ăn thịt.
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay cúi đầu đáp lễ: “Xin chào thí chủ.”
>
> Đường Tam Tạng mong đợi hỏi: "Trương công tử kêu thí chủ giúp bần tăng thế nào?’
>
> Tôn Ngộ Không bay xuống hỏi: “Có phải mang pháp bảo của sư đệ ta đến? Là quạt ra lửa hay bồ đoàn đả tọa hay bội kiếm?”
>
> Hắc Hùng quái vươn tay ra, Lục Hồn Phiên xuất hiện trên bàn tay gấu: “Là cái này.”
>
> Tôn Ngộ Không khẽ ừ, vò đầu bứt tai hỏi: “Đây là cái gì? Cách dùng thế nào?”
>
> Hắc Hùng quái trả lời: “Cờ này tên Lục Hồn Phiên, viết tên họ của đối phương trên lá cờ, phất nhẹ là có thể công kích nguyên thần của đối phương."
>
> Con ngươi Trư Bát Giới co rút. Lục Hồn Phiên!? Đó là thủ đoạn lật ngược bàn cờ của Thông Thiên giáo chủ trong cuộc chiến Phong Thần cuối cùng, tuy Trư Bát Giới chưa từng thấy Lục Hồn Phiên nhưng có nghe tiếng tăm của nó. Mang Lục Hồn Phiên đến đây thì Trương đảo chủ đúng là thứ dữ.
>
> Tôn Ngộ Không chộp lấy Lục Hồn Phiên, mặt mày hớn hở cười to bảo: “Bảo bối tốt!”
>
> Tôn Ngộ Không nghiến răng nghiến lợi nói: “Hoàng Bào Quái dùng pháp bảo hành lão Tôn, hôm nay cho ngươi nếm mùi bị pháp bảo khi dễ! Hai vị sư đệ hãy ở đây bảo vệ sư phụ, lão Tôn đi diệt nó!”
>
> Hắc Hùng quái vội ngăn lại: "Đại Thánh chậm đã!"
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Hắc Hùng quái khó hiểu.
>
> Hắc Hùng quái nói: “Thiếu chủ bảo chỉ có thể giao Lục Hồn Phiên cho Tam Tạng thánh tăng sử dụng."
>
> Đường Tam Tạng kinh ngạc kêu lên: “Ta!?”
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Đường Tam Tạng thắc mắc hỏi: “Tại sao?”
>
> Hắc Hùng quái lắc đầu nói: “Tiểu yêu cũng không rõ, nhưng thiếu gia đúng là đã dặn như thế. Có lẽ sử dụng Lục Hồn Phiên cần một số điều kiện, vừa lúc thánh tăng phù hợp.”
>
> Sư đệ đã dặn như thế thì có lẽ thật sự có ẩn ý gì, Tôn Ngộ Không đành đưa Lục Hồn Phiên cho Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng nhận lấy Lục Hồn Phiên, vẻ mặt nghi ngờ hỏi: “Chắc sẽ không có nguy hiểm gì chứ? Trương công tử sẽ không hố tiểu tăng chứ?”
>
> Hắc Hùng quái nói: “Thánh tăng không cần nghi ngờ, thiếu gia còn cần ngài hỗ trợ mở rộng di động nên sẽ không hại ngài.”
>
> Đường Tam Tạng siết chặt Lục Hồn Phiên, lòng thầm mong chờ. Bần tăng cũng là nam nhân đích thực, cũng muốn hàng yêu trừ ma, không làm gà bệnh!
>
> Đường Tam Tạng hỏi: “Cần bần tăng làm thế nào?"
>
> Hắc Hùng quái đáp: “Thánh tăng phải dùng máu ngón tay giữa viết tên của Hoàng Bào Quái vào cán cớ, sau đó thành tâm tế bái ba ngày, ba ngày sau vung nhẹ là có thể lấy mạng Hoàng Bào Quái.”
>
> Đường Tam Tạng nói: “Tốt!”
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn quốc vương Bảo Tượng quốc: “Xin bệ hạ xếp cho một căn phòng tĩnh.”
>
> Quốc vương Bảo Tượng quốc gật đầu lia lịa: “Tốt, không thành vấn đề!”
>
> Hoàng Bào Quái trải qua giày vò ba ngày qua, đứng ngồi không yên trong động phủ, thầm lo có phải lỡ xuống tay nặng quá khiến họ sợ chạy mất? Nếu Tôn Ngộ Không không đến thì làm sao bây giờ? Tôn Ngộ Không mà đi, thiên binh giáng lâm chờ hắn chỉ có đường chết.
>
> Trừ khi . . .
>
> Hoàng Bào Quái nhìn hai đứa trẻ cười giỡn, mắt lóe tia sáng hung ác. Nếu phút cuối không có cách nào chỉ đành hy sinh các ngươi. Vì an toàn của vi phục chắc các ngươi sẽ vui vẻ hy sinh.
>
> Ba ngày trôi qua trong sự sốt ruột của hai bên, cửa phòng Đường Tam Tạng bế quan tế bái két một tiếng bị đẩy ra.
>
> Đường Tam Tạng đứng trước cửa, mặc cà sa Cầm Lan, cầm gậy Cửu Hoàn Tích Trượng, bảo tướng trang nghiêm chói mắt.
>
> Tôn Ngộ Không nhảy xuống ghế mong đợi hỏi: “Đã xong chưa?”
>
> Đường Tam Tạng nghiêng người, trên bàn thờ sau lưng hắn đặt Lục Hồn Phiên, cán cột viết ba chữ Hoàng Bào Quái.
>
> Hắc Hùng quái nhếch miệng cười nói: "Thành!"
>
> Tôn Ngộ Không cười hớn hở; “Tốt tốt, sư phụ mau cầm lên vung thử!”
>
> Đường Tam Tạng xoay người đến trước bàn thờ cầm Lục Hồn Phiên lên, siết chặt cán cột bao trong lá cờ: “Ba ngày nay vi sư đã hiểu chút năng lực của Lục Hồn Phiên, giờ bần tăng muốn tự mình đi gặp Hoàng Bào Quái này.”
>
> Tôn Ngộ Không sửng sốt sau đó cười nói: "Chúng ta đi!"
>
> Đường Tam Tạng giao Lục Hồn Phiên cho Hắc Hùng quái, tự mình cưỡi Bạch Long Mã chạy nhanh như tia chớp, chỉ một ngày đã vượt ba trăm dặm.
>
> Đường Tam Tạng leo xuống Bạch Long Mã, mặt trắng bệch chân run cầm cập ngồi dưới đất dựa vào tảng đá một hồi lâu mới dịu lại.
>
> Đường Tam Tạng đứng lên nói: "Ngộ Không, mau kêu cửa!”
>
> Tôn Ngộ Không cười gian: “Biết rồi!”
>
> Kim Cô Bổng chống xuống làm đất rung núi chuyển, quát mắng: “Yêu quái lăn ra cho Tôn gia gia của ngươi!”
>
> Trong Động Ba Nguyệt, Hoàng Bào Quái thở hắt ra, cuối cùng cũng đến, thôi, lần này thua vậy.
>
> Hoàng Bào Quái cầm đại đạo đi ra khỏi động phủ, đại đao chĩa vào người Tôn Ngộ Không ở phía xa, quát: “Hay cho con khỉ nhà ngươi còn dám trở lại!?”
>
> Hoàng Bào Quái lại nhìn hướng Hắc Hùng quái, cười khẩy nói: “Thì ra là mời trợ thủ:
>
> Tôn Ngộ Không cười mắng: "Yêu quái, còn dám càn rỡ? Ngày chết của ngươi đã đến!”
>
> Đường Tam Tạng bảo tướng trang nghiêm nói: "Yêu nghiệt, ngươi tụ yêu chiếm núi làm vua gây loạn một phương, còn bắt cóc công chúa buộc công chúa thành thân với ngươi. Trên trời có đức hảo sinh, bần tăng năm lần bảy lượt phái đồ đệ đến chiêu hàng nhưng ngươi không nghe, còn bị thương đồ nhi của bần tăng. Bây giờ bần tăng đành phải tự mình ra tay, noi theo Phật ta, hàng yêu trừ ma!”
>
>
>
>