TRANG 214# 1
> Chương 426: Hoàng Bào Quái chết
>
>
>
>
>
>
> Hoàng Bào Quái ngây người. Kim Thiền Tử đã phục hồi pháp lực? Hoàng Bào Quái vứt ngay ý tưởng vớ vẩn này. Tiểu lão không đáng tin cậy, mau chóng kết thúc chuyện này cho rồi, đợi Thiên Đình xuất binh thì mọi chuyện không kịp nữa.
>
> Đại đao chỉ hướng Tôn Ngộ Không, Hoàng Bào Quái nói: “Tôn Ngộ Không, ta không dùng pháp bảo, ngươi có dám đại chiến ba trăm hiệp với ta?”
>
> Tôn Ngộ Không nói: "Có gì không dám!"
>
> Tôn Ngộ Không siết chặt Kim Cô Bổng xông lên đánh Hoàng Bào Quái, đao gậy va chạm phát ra tiếng nổ, cả hai bị đánh bay ra giây lát lại lao vào chém giết.
>
> Dư ba chấn động, dưới chân Đường Tam Tạng lảo đảo suýt té.
>
> Hắc Hùng quái nâng Đường Tam Tạng: “Xin thánh tăng mau ra tay để tiểu yêu còn về phục mệnh.”
>
> Đường Tam Tạng gật đầu, ra dáng cao thủ đứng thẳng người vươn tay ra: “Đưa Lục Hồn Phiên cho ta!”
>
> Tay Hắc Hùng Quái lóe sáng, Lục Hồn Phiên xuất hiện, đưa cho Đường Tam Tạng: “Mời thánh tăng.”
>
> Đường Tam Tạng cầm cán cờ, giơ cao tay, lá cờ mở ra, mặt cờ đen thui đón gió phấp phới.
>
> Hoàng Bào Quái liếc qua Lục Hồn Phiên, thấy hơi quen mắt nhưng không nghĩ nhiều, lo đánh với Tôn Ngộ Không, dù muốn thua cũng không thể quá chật vật.
>
> Đường Tam Tạng huơ Lục Hồn Phiên, ngón tay chỉ vào Hoàng Bào Quái, trợn to mắt quát: "Bắt! Hoàng Bào yêu quái để mạng lại!”
>
> Hoàng Bào Quái đang đánh nhau với Tôn Ngộ Không chợt khựng lại bị một gậy đánh bay té nhào xuống đất, nằm yên không nhúc nhích.
>
> Thiên Đình. Ngọc Đế đang ngắm ca múa chợt tinh thần rung lên, ngồi bật dậy, quyển trục trong tay trải dài. Hai mươi tám tinh tú xếp hàng, cái tên Khuê Mộc Lang vỡ nát tan biến.
>
> Ngọc Đế cau mày lẩm bẩm: “Khuê Mộc Lang đã chết hoàn toàn?”
>
> Ngọc Đế phất tay, tiên cơ thần nữ biểu diễn ca múa khom người lui ra ngoài.
>
> Một tấm gương nằm trong tay Ngọc Đế, gương chiếu mọi thứ về sư phụ Đường Tam Tạng đến Bát Tử sơn, bao gồm tiêu tiểu.
>
> Tôn Ngộ Không từ trên trời đáp xuống cạnh Khuê Mộc Lang, dùng gậy chọc người hắn, cười gian nói: “Chết thật rồi.”
>
> Mắt Tôn Ngộ Không sáng rực, đôi tay khỉ xấu xa sờ ngực Khuê Mộc Lang.
>
> Sa Hòa Thượng hỏi: “Đại sư huynh đang sờ cái gì?”
>
> Tấn Dương tùy ý trả lời: “Kiếm bảo bối.” Khó hiểu lẩm bẩm: “Sao không có?”
>
> Tôn Ngộ Không mới dứt lời hai luồng sáng vàng từ người Khuê Mộc Lang bắn xuyên qua hư không biến mất, tốc độ nhanh đến mức Tôn Ngộ Không chẳng kịp phản ứng, bị giật mình.
>
> Tôn Ngộ Không buồn bực nói: "Đáng tiếc! Thật là đáng tiếc! Hai món bảo bối chạy mất ngay trước mắt.”
>
> Đường Tam Tạng cầm Lục Hồn Phiên cười ngoác tận mang tai, bần tăng cũng hàng yêu trừ ma!
>
> Đường Tam Tạng hiên ngang lẫm liệt nói: "Ngộ Không, yêu quái đã đền tội, các ngươi còn không mau cứu công chúa ra!”
>
> Trư Bát Giới ngoác miệng cười nói: “Việc nặng cứu mỹ nhân hãy giao cho lão Trư!”
>
> Trư Bát Giới giơ Đinh Ba xông hét to vào động Ba Nguyệt: “Công chúa, lão Trư đến cứu công chúa đây!”
>
> Một chuỗi tiếng động ầm ĩ.
>
> Chốc lát sau Trư Bát Giới mang theo Bách Hoa Tu công chúa và hai đứa trẻ sợ sệt đi ra.
>
> Hai đứa trẻ thấy xác Hoàng Bào Quái nằm dưới đất thì vùng khỏi tay Bách Hoa Tu công chúa, chạy lại gần khóc to: "Phụ vương, phụ vương làm sao vậy?”
>
> Hai đứa đẩy xác chết khóc kêu: "Phụ vương đừng ngủ, tỉnh dậy chơi với chúng con đi!”
>
> Hai đứa trẻ khóc thút thít như hai sói con gầm gừ.
>
> Sư đồ Đường Tam Tạng luống cuống không biết làm sao.
>
> Sa Hòa Thượng nói: “Sư phụ, chúng cũng là tiểu yêu quái, hãy giết đi.”
>
> Trư Bát Giới gật đầu nói: “Đúng vậy, để lại sẽ thành mối họa.”
>
> Bách Hoa Tu công chúa vội che trước mặt hai đứa trẻ, lắc đầu nói: "Không, không được!” Nàng cầu xin: “Chúng là đứa trẻ ngoan, cầu xin các vị hãy tha cho chúng!”
>
> Đường Tam Tạng do dự nói: “Hãy mang về Bảo Tượng quốc giao cho quốc vương đi.”
>
> Mấy người Tôn Ngộ Không gật đầu.
>
> Đường Tam Tạng lưu luyến đưa Lục Hồn Phiên cho Hắc Hùng quái: "Đa tạ Trương công tử trượng nghĩa cho bảo bối, bần tăng vô cùng cảm kích."
>
> Hắc Hùng quái cất Lục Hồn Phiên, ôm quyền: “Tiểu yêu chỉ phụng mệnh làm việc.”
>
> Hắc Hùng quái nhìn hai đứa trẻ còn đang nức nở: “Công tử nói hai hài tử này thân nửa yêu, để lại thế tục không tốt, mệnh cho ta mang chúng về.”
>
> Bách Hoa Tu công chúa lắc đầu nói: “Không được, đây là hài tử của ta!”
>
> Đường Tam Tạng do dự nói: “Nên giao chúng cho quốc vương của Bảo Tượng quốc xử trí.”
>
> Hắc Hùng quái nói: "Thánh tăng, chúng ở lại thế tục chỉ mang đến tai họa trần gian."
>
> Tôn Ngộ Không không kiên nhẫn nói: "Sư phụ, chúng ta chỉ đồng ý cứu công chúa về, còn hai tiểu yêu quái này để Hắc Hùng quái mang đi cũng không có gì không tốt.”
>
> Trư Bát Giới góp lời: “Sư phụ, chờ khi chúng lớn lên lực lượng sẽ vô địch trong giới thế tục, lỡ phát cuồng vì việc gì thì sẽ máu chảy thành sông, tử thương vô số. Hãy để Hắc huynh đệ mang đi đi!"
>
> Sa Hòa Thượng hùa theo: :Sư phụ, đại sư huynh, nhị sư huynh nói có lý.”
>
> Đường Tam Tạng nói: “Vậy làm phiền thí chủ."
>
> Hắc Hùng quái nhếch miệng, ôm quyền cười nói: "Cáo từ."
>
> Tôn Ngộ Không tiến lên vỗ vai Hắc Hùng quái: “Nơi này cách Thiên Môn sơn không xa, chờ khi đến Thiên Môn Sơn lão Tôn sẽ giao lưu một phen với ngươi.”
>
> Hắc Hùng quái nhếch môi nói: “Ta ở Thiên Môn Sơn chờ các vị.”
>
> Hắc Hùng quái hóa thành khói đen cuốn hai đứa trẻ biến mất trên trời.
>
> Bách Hoa Tu công chúa ngửa đầu nhìn trời, la lên: “Hài tử, hài tử của ta!”
>
> Đường Tam Tạng an ủi khuyên: “Công chúa đừng buồn, làm vậy mới là kết cục tốt nhất cho chúng. Trương công tử ở Thiên Môn Sơn làm người lương thiện, thích giúp người, chưa bao giờ kỳ thị loài yêu. Quan trọng nhất là Trương công tử rất có tiền, hai hài tử của công chúa được công tử chiếu cố sẽ sống rất hạnh phúc.”
>
> Bách Hoa Tu công chúa lau nước mắt nói: "Chúng ta trở về đi!"
>
> Đường Tam Tạng ngẩn ra, bần tăng khuyên bảo có ích vậy sao? Nhanh thế đã buông gút mắc?
>
> Đường Tam Tạng quay đầu sai: “Bát Giới, đi tìm con ngựa đến đây!”
>
> Trư Bát Giới nói: “Không cần ngựa đầu sư phụ, lão Trư cõng công chúa cho, lão Trư không biết mệt."
>
> Đường Tam Tạng trừng Trư Bát Giới: “Đi mau, đừng nhiều lời!”
>
> Trư Bát Giới lầu bầu: “Tìm ngựa, dạy ngựa nên tìm Hầu ca làm, Hầu ca là Mã Đại Vương.”
>
> Tôn Ngộ Không giơ Kim Cô Bổng: “Đồ ngốc muốn ăn đập phải không?”
>
> Trư Bát Giới co giò chạy mất hút trong núi.
>
> Chốc lát sau Trư Bát Giới dắt một con ngựa ra, kèm theo bộ yên ngựa.
>
> Đường Tam Tạng và Bách Hoa Tu leo lên lưng ngựa, đoàn người đi hướng tây.
>
> Trư Bát Giới quay đầu lại nhìn, nói sao cũng là thần linh của Thiên Đình, để phơi thây hoang dã thì không ổn. Trư Bát Giới há mồm thổi hơi, cát bay đá chạy vùi lấp Hoàng Bào Quái.
>
> Trư Bát Giới nhếch môi cười, đi theo bước chân nhóm Đường Tam Tạng.
>
> Trong cát bay đá chạy một cục đá trùng hợp đập vào tảng đá, một tiếng giòn vang, hòn đá bay góc độ kỳ dị văng xéo lên trời.
>
> Đường Tam Tạng đang cưỡi ngựa bỗng thấy trán đau nhói, trước mắt tối sầm hét lên té xuống ngựa, rớt cái bịch xuống đất.
>
> Trư Bát Giới nhìn cục đá lăn theo mông ngựa, khóe môi co giật ngửa đầu nhìn trời, ta không biết gì hết.
>
>
>
>