Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 427: Mục 428

TRANG 214# 2

> Chương 427: Tác Dụng phụ của lục hồn phiên mới lộ

>

>

>

>

>

>

> Sa Hòa Thượng vội nâng Đường Tam Tạng dậy, hỏi: “Sư phụ có sao không?”

>

> Bách Hoa Tu công chúa xuống ngựa, dồn dập hỏi: “Thánh tăng có khỏe không?”

>

> Đường Tam Tạng ôm ngực nói: “Không sao, mau nhìn xem là ai đánh lén vi sư?”

>

> Không uổng là thân chuyển kiếp của Kim Thiền Từ, người thường từ trên ngựa rơi xuống dù không té chết thì cũng đứt tay gãy chân, nhưng Đường Tam Tạng chỉ bị tức ngựa, người bầm tím vài chỗ.

>

> Trư Bát Giới nói: “Sư phụ, mới rồi ta thấy có con quạ ngậm cục đá bay qua bầu trời lỡ làm rớt đá trùng hợp đập trúng ngài.”

>

> Đường Tam Tạng mờ mịt hỏi: "Vậy sao? Thật là không hay ho!"

>

> Đường Tam Tạng nghỉ ngơi một lúc rồi lên ngựa, đoàn người tiếp tục chạy đi.

>

> Tôn Ngộ Không đi trước mở đường, tay cầm Kim Cô Bổng, tay kia cầm chuối lột. Chuối trong động Bạch Cốt có hương vị của Hoa Quả sơn.

>

> Tôn Ngộ Không ăn xong ném bậy, Bạch Long Mã đạp trúng bị trượt chân.

>

> Đường Tam Tạng hét thảm lăn xuống đất đập cái rầm, Bạch Long Mã ngừng bước ngay, cúi đầu nhìn vỏ chuối dưới chân.

>

> Tôn Ngộ Không sửng sốt, ngửa đầu nhìn trời rồi rón rén tới gần Bạch Long Mã, giơ chân đá vỏ chuối bay cái vèo biến mất.

>

> Sa Hòa Thượng nâng Đường Tam Tạng dậy hỏi: “Sư phụ có sao không?”

>

> Đường Tam Tạng tức giận hỏi: “Bạch Long Mã đi cái kiểu gì?”

>

> Tôn Ngộ Không bấm chỉ quyết, Bạch Long Mã mở miệng nhưng không nói đợc, mắt trợn to.

>

> Tôn Ngộ Không nói: “Sư phụ, tục ngữ nói con người lỡ tay, ngựa lỡ móng, Bạch Long Mã không cố ý, ngài đừng trách tội nó.”

>

> Bạch Long Mã tròn mắt nhìn Tôn Ngộ Không, táo bạo thở phì phì.

>

> Đường Tam Tạng không có cách nào, đành leo lên Bạch Long Mã lần nữa, dặn dò lặp đi lặp lại nó phải cẩn thận.

>

> Mới đi không lâu thì bọn cướp như ong vỡ tổ ùa ra bao vây năm người.

>

> Thủ lĩnh một mắt hét to: “Bắt chúng! Đường này là ta mở, cây này là ta trồng, muốn đi qua thì để lại tiền qua đường!”

>

> Mấy tiểu đệ huơ đao kiếm cuồng nhiệt hét: “Tiền qua đường, tiền qua đường!”

>

> Đường Tam Tạng nói: "Ngộ Năng, đừng tổn thương mạng sống của họ.”

>

> Trư Bát Giới cười gian: “Biết rồi.”

>

> Trư Bát Giới huơ Đinh Ba xông về phía đám người, hất bay hoặc đập gãy binh khí trong tay bọn cướp, mảnh nhỏ đao kiếm bay tứ tán.

>

> Đám cướp quỷ khóc sói trù lăn lông lốc bỏ chạy.

>

> Đám người Tôn Ngộ Không cười ồ lên chỉ trò.

>

> Đường Tam Tạng không yên lòng dặn dò: "Ngộ Năng, nhớ đừng lấy mạng họ!”

>

> Trư Bát Giới hét lên: “Lão Trư biết rồi!”

>

> Trư Bát Giới tùy tay huơ Đinh Ba đánh gãy một đao, tia sáng lạnh chợt lóe, Đường Tam Tạng hét lên té xuống ngựa. Sa Hòa Thượng đứng cạnh bảo vệ đỡ lấy Đường Tam Tạng nên không bị rớt xuống đất, nhưng vai cắm lưỡi dao cứng lóe tia sáng lạnh.

>

> Tai họa đổ máu lần đầu tiên của Đường Tam Tạng giao cho Trư Bát Giới trước mắt bao người, còn chảy máu ròng ròng.

>

> Trư Bát Giới nhìn thoáng qua lòng biết không ổn, quen tay đánh đuổi đám cướp, sau đó đứng yên nhìn trời, có vẻ không còn đường chối.

>

> Bách Hoa Tu công chúa nhìn mà mí mắt co giật. Hòa thượng này đời trước tạo ra nghiệt gì mà xui xẻo như vậy.

>

> Bách Hoa Tu công chúa xuống ngựa ngồi xổm bên cạnh Đường Tam Tạng hỏi: “Thánh tăng có sao không?”

>

> Đường Tam Tạng cắn răng nói: "Không sao.”

>

> Bách Hoa Tu công chúa hỏi: “Cần ta băng vết thương cho ngài không?”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu nói: "Đa tạ công chúa!"

>

> Bách Hoa Tu công chúa cầm lưỡi đao cắm trên vai Đường Tam Tạng, hít sâu rút mạnh. Người Đường Tam Tạng cứng ngắc rồi gào rách họng.

>

> Chờ băng bó xong mặt Đường Tam Tạng trắng bệch đứng dậy, mắt tóe lửa trừng Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới cười gượng đến gần, lấy một bình sứ ra đưa cho Đường Tam Tạng: “Sư phụ, thứ này tên là A Giao Bạch Phượng Hoàng, dùng a giao ngàn năm, gà đen ngàn năm luyện chế ra, có thể bổ khí huyết hao hụt, trước kia con xin bằng hữu cũ vốn định tặng cho nương tử, giờ sư phụ được lợi.”

>

> Trư Bát Giới làm bộ dạng ngươi lời to.

>

> Đường Tam Tạng chộp lấy bình ngọc đổ ra một viên đan dược đen xì nuốt vào, dòng nước ấm chảy khắp người, cảm giác tốt hơn nhiều, sắc mặt lại hồng hào.

>

> Đường Tam Tạng răn dạy Trư Bát Giới nửa canh giờ sau đó được Sa Hòa Thượng nâng lên ngựa.

>

> Đường Tam Tạng nắm chặt dây cương, nói: "Tiếp tục chạy, đi chậm một chút, an toàn là số một.”

>

> Đoàn người cẩn thận tiến lên, một bước thăm dò ba lượt.

>

> Mọi người không hay biết trên trời có con bướm hoa bay theo sau bướm trắng, lượn vòng quanh.

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật cười tủm tỉm nói: “Trường Mi thật bướng bỉnh, cứ muốn làm nhiều điều tình thú như vậy, hì hì.”

>

> Trường Mi La Hán chạy trốn đằng trước mặt dữ tợn đổ mồ hôi lạnh.

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật từ từ đuổi theo Trường Mi, ngại ngùng nói: “Người ta thích lông mày dài của ngươi, sau khi dài ra troi trên người chắc rất thoải mái>”

>

> Trường Mi La Hán đang bay lảo đảo rớt xuống một hòn đảo lơ lửng trên mây, Tử Thanh song kiếm nằm trong tay, tức giận quát: “Ta liều mạng với ngươi!”

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật lơ lửng trên cao, mặc cà sa bông, vẽ khóe mắt bảy sắc màu, tay cong cong cười tủm tỉm: “Chán ghét, thấy mệt rồi phải không?”

>

> “A!!!” Định Quang Hoan Hỉ Phật tức điên hét to, hai con giao long Tử Thanh bay lên lao hướng Định Quang Hoan Hỉ Phật.

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật vỗ chưởng ấn xuống, phật chưởng khổng lồ một bàn tay vỗ bay giao long Tử Thanh thẳng tắp ấn xuống đảo.

>

> Ầm vang, đảo vỡ nát, mảnh nhỏ rơi xuống hạ giới.

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật cười toe xách Trường Mi La Hán hôn mê bay về phía tây, bàn tay nhỏ mũm mĩm không ngừng vuốt ngực Trường Mi La Hán, mắt tràn đầy si mê.

>

> Hạ giới, Đường Tam Tạng đi một đoạn đường thở phào nhẹ nhõm, không có việc gì xảy ra, mới rồi chỉ là ngoài ý muốn.

>

> Tôn Ngộ Không chợt ngẩng đầu hét to: “Nguy rồi! Bát Giới, bảo vệ sư phụ! Sa Tăng bảo vệ công chúa, Bạch Long Mã chạy nhanh!”

>

> Bạch Long Mã giơ móng trước hí vang rồi đạp mạnh xuống, chạy nhanh như bay.

>

> Đường Tam Tạng nắm chặt dây cương, sắc mặt trắng bệch, sau lưng là tiếng nổ ầm ầm không dứt.

>

> Tôn Ngộ Không bay lên từng gậy đập nát mảnh nhỏ hòn đảo. Sa Hòa Thượng, Bách Hoa Tu công chúa đứng yên tại chỗ, không bị mảnh nhỏ đánh trúng. Các mảnh nhỏ từ trên trời rơi xuống bay theo Bạch Long Mã đập bùm bùm, dường như mảnh nhỏ có ý chí quyết phải đập Đường Tam Tạng, không chết không ngừng.

>

> Bạch Long Mã đang chạy nhanh bỗng giơ chân hí dài, Đường Tam Tạng hét lên từ đầu ngựa bay hổng lên, tay chân vung vẩy té vào trong sông đằng trước.

>

> Bạch Long Mã ngửa đầu nhìn trời, biết giải thích sao bây giờ?

>

> Mừng là không còn đá rơi, không bị tổn thương lần thứ hai.

>

> Trên bầu trời phía xa, Tôn Ngộ Không giơ gậy chặn lại tảng đá to khổng lồ, cười quát: “Nát cho ta!”

>

> Gậy rung lên, đá vỡ vụn bay tứ tán.

>

> Đường Tam Tạng nhô lên mặt nước tức giận quát: “Bạch Long Mã, đây là lần thứ hai!”

>

> Luồng sáng đen chợt lóe, bốp một tiếng trán Đường Tam Tạng ứa máu, trợn trắng mắt chìm xuống.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!