Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 428: Mục 429

TRANG 215# 1

> Chương 428: Trở về Bảo Tượng Quốc

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không ngại ngùng đáp xuống bờ sông, cười gượng giải thích: “Lão Tôn thật sự không cố ý.”

>

> Trư Bát Giới nhào xuống sông. Ta mặc kệ các ngươi có phải cố ý hay không, tóm lại bây giờ hòa thượng này chưa thể chết!

>

> Sa Hòa Thượng và Bách Hoa Tu công chúa đi tới, dọc đường đá bay tán loạn, hố sâu khắp nơi, vô cùng hoang tàn thê thảm.

>

> Bách Hoa Tu công chúa nhìn nước sông chảy xiết, lo lắng hỏi: "Thánh tăng sẽ không sao chứ?”

>

> Sa Hòa Thượng an ủi: “Không sao đâu, sư phụ có vận may rất lớn, gặp dữ hóa lành, sẽ không bị gì. Công chúa nhìn xem, đã leo lên rồi.”

>

> Trong nước sông, Trư Bát Giới kéo Đường Tam Tạng bơi tới gần bờ, Sa Hòa Thượng nhanh chóng xuống nước giúp đỡ kéo Đường Tam Tạng hôn mê lên bờ.

>

> Trư Bát Giới đẩy mạnh Đường Tam Tạng: “Sư phụ tỉnh dậy, tỉnh lại đi sư phụ!”

>

> Kêu hai, ba tiếng Đường Tam Tạng mới từ từ thức tỉnh, mờ mịt hỏi: “Là tên khốn nạn nào lại đánh lén bần tăng?”

>

> Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng, Bạch Long Mã cùng nhìn sang Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không ngửa đầu nhìn trời, đừng hỏi ta, ta không biết!

>

> Đường Tam Tạng run cầm cập đứng dậy, nhảy mũi mấy cái.

>

> Trư Bát Giới nói: “Sư phụ, theo kinh nghiệm của lão Trư này thì tình huống của sư phụ là bị Sao Chổi theo dõi.”

>

> Tôn Ngộ Không gật dầu lia: “Đồ ngốc nói đúng!”

>

> Đường Tam Tạng phớt lờ cả đám. Không phải vi sư bị Sao Chổi chiếu mà bị các ngươi chiếu!

>

> Sa Hòa Thượng khuyên: “Sư phụ, nước sông này lạnh lẽo, ngài đổi bộ đồ sạch khô ráo đi, đừng để bị phong hàn.”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu luc tìm bộ đồ trong hành lý, run cầm cập chui vào rừng cây nhỏ gần đó.

>

> Tôn Ngộ Không quét mắt qua, hỏi: “Chỗ này là đâu? Lão Tôn nhớ hướng đi Bảo Tượng quốc không có sông.”

>

> Bạch Long Mã thở phì phì nói: “Đá rơi đuổi theo gắt quá nên ta rẽ một hướng né đá, ai ngờ đá rơi cũng quẹo theo, chưa từng gặp tình huống kỳ dị như vậy.”

>

> Trư Bát Giới tặc lưỡi nói: “Đoạn thời gian này sư phụ thật thảm.”

>

> Mới nói xong trong rừng cây nhỏ vọng ra tiếng hét thê thảm: "Cứu mạng ! Cứu mạng! Các ngươi đừng tới đây!! Đừng tới đây!!!”

>

> Đám người biến sắc bay về phía rừng cây nhỏ.

>

> Ba người mới bay lên cao thì Đường Tam Tạng mặc cái quần huơ áo lao ra, khoe thịt trắng nõn. Đàn ong vò vẽ kêu vù vù bay sat sau lưng Đường Tam Tạng.

>

> Ba người Tôn Ngộ Không yên lòng, thì ra chỉ là ong vò vẽ.

>

> Tôn Ngộ Không cười gian thổi một hơi vào đàn ong, luồng khói trắng quét qua, đàn ong rơi lộp độp như mít rụng, chúng sùi bọt mép sáu chân run run nằm dưới đất.

>

> Ba người Trư Bát Giới đáp xuống cạnh Đường Tam Tạng.

>

> Trư Bát Giới nhìn cục u trên trán Đường Tam Tạng, cười nham nhở nói: “Sư phụ không lâu sau sẽ thành Phật rồi.”

>

> Mặt Đường Tam Tạng sưng phồng rên rỉ: “Đau quá, đau quá! Mau cứu giúp vi sư!”

>

> Trư Bát Giới lấy một viên đan dược đưa cho Đường Tam Tạng: “Ăn cái này vào là khỏe.”

>

> Đường Tam Tạng nuốt trọn đan dược, thở hắt ra, quả nhiên tốt hơn rất nhiều.

>

> Trư Bát Giới nói: “Sư phụ, con dám chắc ngài bị cô nương Sao Chổi ưu ái rồi.”

>

> Sa Hòa Thượng hùa theo: “Nhị sư huynh nói đúng đấy sư phụ.”

>

> Sa Hòa Thượng hầu hạ Đường Tam Tạng mặc đồ đàng hoàng, đoàn người tiếp tục đi về phía Bảo Tượng quốc.

>

> Dọc đường đi Đường Tam Tạng tim đập chân run. Đang đi bỗng ngã cây to, đi ngang qua ngọn núi chợt có đá lăn, buổi tối ngủ đột nhiên xuất hiện mấy con rắn độc cuốn thánh tăng. Chim bay thả phân, xuống ngựa đạp đinh, đạp phân, ăn cơm trúng độc, các sự cố nhỏ nhiều không đếm xuể.

>

> Chạng vạng vài ngày sau, Đường Tam Tạng mình đầy vết thương đi tới Bảo Tượng quốc. Bách Hoa Tu công chúa nhìn Đường Tam Tạng tôn sùng, trong tình huống kỳ dị như vậy mà thánh tăng có thể đi từ Đại Đường tới Bảo Tượng quốc, thật đúng là cao tăng đại đức, Phật tâm như bồ đề, bị thương da thịt khó ngăn lòng cầu Phật, tất cả đau khổ đều là nỗi đau để thành Phật.

>

> Quốc vương và vương hậu của Bảo Tượng quốc nghe tin vội dẫn theo đám người chạy tới, gặp đoàn người Đường Tam Tạng trước cửa cung.

>

> Bách Hoa Tu công chúa khom người hành lễ: "Nữ nhi bái kiến phụ hoàng, bái kiến mẫu hậu!"

>

> Quốc vương Bảo Tượng quốc gật đầu qua loa với Bách Hoa Tu, tha thiết tiến lên nâng hai tay Đường Tam Tạng: "Đa tạ thánh tăng, đa tạ thánh tăng và cao đồ xóa sạch yêu ma cho Bảo Tượng quốc ta, quả nhân vô cùng cảm kích."

>

> Đường Tam Tạng khiêm tốn nói: "Người xuất gia chém yêu trừ ma, cứu dân độ thế, đây là bổn phận."

>

> Quốc vương Bảo Tượng quốc kéo cánh tay Đường Tam Tạng nói: "Thánh tăng vất vả, mời ngài vào trong. Quả nhân đã lệnh cho Ngự Thiện phòng chuẩn bị đồ ăn."

>

> Lại nhìn Đường Tam Tạng người đầy vết thương, quốc vương Bảo Tượng quốc khóc nói: "Thánh tăng vì cứu nữ nhi của quả nhân mà tự mình dấn thân nguy hiểm liều đấu với yêu ma, quả nhân thật sự vô cùng cảm kích. Ngày mai quả nhân sẽ phong thánh tăng làm quốc sư của Bảo Tượng quốc, cùng quả nhân trị thiên hạ.”

>

> Đường Tam Tạng từ chối khéo: “Đa tạ ý tốt của bệ hạ nhưng bần tăng còn phải đi cầu lấy chân kinh. Chỉ mong bệ hạ sớm ngày trao đổi văn điệp qua ải để bần tăng sớm ngày đi hướng tây.”

>

> Mắt quốc vương Bảo Tượng quốc lóe tia tiếc nuối, một chút nhẹ nhõm, kéo tay Đường Tam Tạng cười tủm tỉm đi về phía hoàng cung.

>

> Đám người Tôn Ngộ Không cười tươi theo sau.

>

> Hoàng hậu nắm tay Bách Hoa Tu đi cuối hàng, hai thiếu phụ xinh đẹp đi bên cạnh.

>

> Bách Hoa Tu cười gượng gạo.

>

> Hoàng hậu yêu thương nói: “Nữ nhi tội nghiệp của ta, mấy năm nay con có khỏe không? Yêu quái có ngược đãi con không?”

>

> Bách Hoa Tu siết chặt tay hoàng hậu: "Đa tạ mẫu hậu lo lắng, mấy năm nay hắn đối xử tốt với con, nhưng con rất nhớ phụ hoàng và mẫu hậu.”

>

> Công chúa đi bên cạnh nửa cười nửa không xen lời: “Nghe hòa thượng kia nói muội sinh hai hài tử yêu quái cho yêu quái đó, sao không mang về? Tỷ tỷ lớn như vậy chưa thấy yêu quái bao giờ, cho tỷ tỷ được mở mang tầm mắt đi.”

>

> Thiếu phụ khác thương tiếc nói: "Muội muội ngày xưa là nữ tử đẹp nhất Bảo Tượng quốc chúng ta, sao có thể để yêu quái xấu xí kia chiếm lợi như vậy? Đi lâu đến mười ba năm.”

>

> Giọng thiếu phụ tiếc thương nhưng trong mắt chứa giễu cợt.

>

> Bách Hoa Tu cắn môi tái, đối diện phụ hoàng lạnh nhạt, hai tỷ tỷ trào phúng, làm nàng nhớ Hoàng Bào quái. Thật ra ở cùng Hoàng Bào quái rất tốt, trong lòng Bách Hoa Tu dâng lên hối hận.

>

> Hoàng hậu trừng hai công chúa: "Các ngươi ngậm miệng!"

>

> Hai công chúa khom người đáp: “Vâng!

>

> Hai công chúa liếc nhau, trong mắt tràn đầy vui sướng khi người gặp họa.

>

> Quốc vương Bảo Tượng quốc thật sự chuẩn bị thức ăn chay phong phú cho Đường Tam Tạng, khách và chủ vui vẻ. Sau đó cung nữ dẫn Đường Tam Tạng đi tẩm cung được quốc vương sắp xếp cho.

>

> Đường Tam Tạng nhìn căn phòng xa xỉ. Bàn gỗ đàn, rèm lưu vân, đèn trường minh, chăn lông nhung, căn phòng tràn ngập hương hoa.

>

> Đường Tam Tạng đến bên giường ngã xuống cái bịch, lười biếng nói: “Thoải mái thật!”

>

> Thân thể mệt nhọc đau nhức nằm trên chăn lông nhung mềm, mỗi khối cơ bắp phát ra tiếng rên rỉ dụ người, rất thoải mái.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!