TRANG 215# 2
> Chương 429: Bảo Tượng thần trà
>
>
>
>
>
>
> Ầm vang, Đường Tam Tạng cảm giác thân thể chấn động mạnh, giường lớn bỗng sụp xuống.
>
> Bên ngoài có tiếng đập cửa, một cung nữ căng thẳng hỏi: “Thánh tăng làm sao vậy?”
>
> Đường Tam Tạng nói: "Nữ thí chủ không cần lo, bần tăng không sao.”
>
> Mặt Đường Tam Tạng không đổi sắc nằm trên giường gãy chân. Chuyện này có gì lớn lao, như mấy con rắn độc chui ra từ chăn còn không làm bần tăng sợ, nếu không xảy ra chuyện gì bần tăng mới không quen!
>
> Đường Tam Tạng không bị ảnh hưởng tiếp tục nằm trong chăn lông nhung ngủ say.
>
> Thị nữ gác đêm dựa vào cột lim dim. Một con chuột từ bên ngoài bò vào, chạy dọc cột lên xà ngang. Có lẽ vì quá đói nên con chuột cắn đèn trường minh treo trên xà nhà, nó gặm một lúc phá hỏng hoa văn trận pháp trong đèn. Bóc một tiếng hỏa hoa bắn tung, con chuột sợ hãi chít một tiếng chạy nhanh dọc theo xà ngang biến mất trong góc âm u.
>
> Hỏa hoa rơ xuống rèm mây, rèm nhung tơ dần khét, lan tràn đốm lửa.
>
> Đường Tam Tạng đang ngủ đá văng chăn lông nhung, lau mồ hôi trán. Ở trong mộng Đường Tam Tạng đang đi giữa núi lửa, xung quanh chảy xuôi dung nham, nóng quá!
>
> Đường Tam Tạng thấy nóng trở mình đè đốm lửa dưới thân, khoảnh khắc mắt mở to, gào thét nhảy cẫng lên. Đường Tam Tạng xoa eo nhìn kỹ thì thấy rèm mây bên cạnh đã cháy lửa hừng hực, chăn lông nhung dẫn lửa bao vây hắn lại.
>
> Đầu óc Đường Tam Tạng ù đặc, cháy!?
>
> Đường Tam Tạng quyết định lao nhanh ra khỏi vòng lửa, định mở cửa nhưng kéo mạnh chốt cửa mà nó không nhúc nhích. Đường Tam Tạng cố gồng sức nhưng kẹt cứng ngắc.
>
> Đường Tam Tạng gõ cửa, kinh hoàng hét to: "Cháy, cứu mạng! Ai đó đến mau!”
>
> Cung nữ canh giữ bên ngoài phản ứng lại ngay, hoảng loạn kêu người đụng cửa. Qua một phen trắc trở thịt Đường Tăng hun khói thành công được giải cứu, nhưng căn phòng đã hết đường cứu chữa, lửa đốt hừng hực, cung nữ, thái giám, thị vệ bận rộn tưới nước cứu hỏa.
>
> Quốc vương Bảo Tượng quốc bị đánh thức, mặc đồ ngủ đi tới hiện trường.
>
> Quốc vương đến bên cạnh Đường Tam Tạng, xin lỗi nói: “Cung điện của bản vương lâu năm thiếu tu sửa, bình thường sẽ xảy ra chút sự cố. Tất cả là sai lầm của bản vương, làm thánh tăng bị sợ hãi."
>
> Đường Tam Tạng phất tay, thản nhiên nói: “Bần tăng không bị tổn thương gì, bệ hạ đừng lo.”
>
> Quốc vương ngáp dài: “Giao nơi này cho bọn họ là được, thánh tăng đi phòng khác nghỉ ngơi sớm đi. Người đâu! Đưa thánh tăng đi nghỉ.”
>
> Một tiểu cung nữ vội bước lên cung kính nói: “Tuân lệnh! Mời thánh tăng đi theo ta.”
>
> Đường Tam Tạng chắp hai tay chào quốc vương, đi theo cung nữ tới nơi khác. Quốc vương Bảo Tượng quốc quay về tẩm cung của mình.
>
> Hoàng hậu lo lắng hỏi: “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?”
>
> Quốc vương Bảo Tượng quốc cười đáp: “Không có gì, cung điện thánh tăng ở bị cháy,”
>
> Hoàng hậu khó hiểu hỏi: “Năm ngoái mới sửa lại cung điện, hơn nữa trong cung điện đó không có mồi lửa thì tại sao cháy?”
>
> Quốc vương Bảo Tượng quốc không quan tâm: “Luôn có nhiều điều ngoài ý muốn, thôi mau ngủ đi.”
>
> Quốc vương mới nằm xuống không lâu, đang mơ màng bỗng nghe tiếng ầm ầm đất đai rung rinh.
>
> Quốc vương, vương hậu Bảo Tượng quốc bị đánh thức, không chút buồn ngủ.
>
> Quốc vương kêu lên: “Người đâu! Bên ngoài có chuyện gì?”
>
> Một nội thị chạy vào, kinh hoàng nói: “Bẩm bệ hạ, bên ngoài bụi mịt mù nên chưa biết xảy ra chuyện gì, đã phái người đi tìm hiểu."
>
> Quốc vương ngồi dậy nhíu mày nói: "Tăng mạnh phòng ngự, e rằng có tiểu nhân quấy phá."
>
> Nội thị cung kính đáp: “Tuân lệnh!”
>
> Nội thị lùi ra ngoài.
>
> Một lát sau nội thị trở lại: “Đã tra xét rõ ràng thưa bệ hạ, mới rồi xảy ra động đất loại nhỏ.”
>
> Quốc vương giật nảy mình, động đất không phải việc nhỏ, hở chút là hủy thành diệt nước.
>
> Quốc vương hỏi dồn: “Tình hình tai nạn thế nào?”
>
> Khóe môi nội thị co giật trả lời: “Trong cung không bị tai phạm vi lớn, chỉ có cung điện thánh tăng ngụ ở bị sập. Đồ đệ của thánh tăng đã cứu thánh tăng, không đáng lo.”
>
> Quốc vương Bảo Tượng quốc thầm thở phào, sau đó biểu cảm quái dị. Lại là thánh tăng? Không lẽ cung điện của quả nhân xung khắc với thánh tăng? Về sau có nên tin đạo?
>
> Hôm sau, quốc vương và Đường Tam Tạng ngáp dài ngồi trong ngự hoa viên.
>
> Quốc vương xin lỗi nói: "Hôm qua làm thánh tăng bị sợ hãi."
>
> Đường Tam Tạng bình tĩnh nói: “Không kinh gì, bần tăng một lòng hướng phật, một niệm thanh tĩnh. Trong mắt bần tăng cái gọi là hỏa hoạn, sập nhà chỉ là hiện tượng bề ngoài, lòng không động thì vạn vật đều tĩnh.”
>
> Khóe môi quốc vương Bảo Tượng quốc run rẩy, nhủ thầm: “Làm bộ làm tịch còn hơn trẫm.”
>
> Quốc vương cầm tách trà lên từ xa kính Đường Tam Tạng, khen rằng: “Thánh tăng không uổng là cao tăng đại đức, mời!”
>
> Đường Tam Tạng mỉm cười hiền từ bưng tách trà lên kính lại quốc vương, mới đưa trà lên môi thì trên trời có con chim bay qua, một vật đen lẫn trắng rơi tọt vào tách, vài giọt nước trà bắn lên mặt Đường Tam Tạng. Sắc mặt cao tăng đại đức Đường Tam Tạng bỗng chốc đen thui, khớp xương tay kêu răng rắc. Sao Chổi, ngươi khinh người quá đáng!
>
> Đường Tam Tạng mỉm cười đặt tách trà xuống, khen: “Trà ngon, thật là trà ngon, mùi hương hợp lòng người.”
>
> Quốc vương Bảo Tượng quốc nghi hoặc hỏi: “Nhưng đây là trà đắng đặc biệt của Bảo Tượng quốc ta, sao có mùi hương hợp lòng người được?”
>
> Sắc mặt Đường Tam Tạng không thay đổi cười lấp liếm: “Vì bần tăng nhấm nháp tình nghĩa của quốc vương trong tách trà này.”
>
> Quốc vương Bảo Tượng quốc cười to bảo: “Nói đúng lắm!”
>
> Quốc vương lại bưng tách trà lên: “Mời thánh tăng!”
>
> Đường Tam Tạng nghiêm túc nói: “Đợi lát nữa nhấm nháp trà sau, xin quốc vương sớm trao đổi văn điệp qua ải cho bần tăng.”
>
> Quốc vương Bảo Tượng quốc đặt tách trà xuống, gật đầu nói: “Cũng được, mời thánh tăng đi theo ta.”
>
> Giờ quốc vương Bảo Tượng quốc không dám giữ Đường Tam Tạng lại, trong một đêm hai cung điện biến mất, giữ lại mấy ngày thì hoàng cung sẽ biến mất luôn.
>
> Đường Tam Tạng, quốc vương Bảo Tượng quốc trao đổi văn điệp qua ải, sau đó vội vàng dẫn ba đồ đệ đi về phía tây.
>
> Quốc vương Bảo Tượng quốc trở về ngự hoa viên, nhìn tách trà ở vị trí của Đường Tam Tạng, do dự một chút bước qua cầm lên nhấp một ngụm. Chợt mắt quốc vương sáng rực, đúng là có mùi vị khá biệt, hơi đắng, có chút chát, mang mùi thảo mộc đặc biệt, uống ngon!
>
> Quốc vương vừa lòng cầm tách trà đi về hậu cung.
>
> Sau đó quốc vương Bảo Tượng quốc ra lệnh trà tượng cả nước hết sức nghiên cứu lá trà, mong được uống một tách trà kỳ lạ kia, nhưng cho đến khi quốc vương chết cũng không thực hiện được nguyện vọng này, tiếc nuối cả đời.
>
> Từ đó Bảo Tượng quốc truyền lưu một truyền thuyết, trong nước có loại trà kỳ lạ hương vị ngon lành vô cùng, uống vào kéo dài tuổi thọ, lâng lâng trên mây. Quốc vương đời thứ mười lăm Bảo Tượng quốc từng được may mắn nhấm nháp một lần, suốt đời khó quên.
>
> Về sau người Bảo Tượng quốc đời này đến đời khác tìm kiếm loại lá trà này, nông dân trồng trà phụng loại thần trà này đặt tên là Bảo Tượng Thần Trà.
>
> Có lời đồn Bảo Tượng Thần Trà giá trị nửa quốc gia.
>
>
>
>