TRANG 216# 1
> Chương 430: Nhiệm Vụ của ngọc đế
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên mặc quần cộc, đeo kính râm nhàn nhã nằm trên mặt hồ, bên cạnh nổi nước trái cây, đồ ăn vặt, khung cảnh như nghỉ phép bãi biện.
>
> Di động reo vang.
>
> Trương Minh Hiên cầm di động liếc sơ, lẩm bẩm: “Ngọc Đế.”
>
> Trương Minh Hiên mở khung đối thoại ra.
>
> Tiêu Dao Thần quân: Bệ hạ cát tường!
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: Ngươi dùng Lục Hồn Phiên giết Khuê Mộc Lang?
>
> Tiêu Dao Thần quân: Làm gì có, bệ hạ đừng ô miệt ta! Người ra tay là Đường Tam Tạng, ta không biết gì hết.
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: (cười nhạt) Ngươi cảm thấy trẫm rất ngốc!?
>
> Tiêu Dao Thần quân: Bệ hạ anh minh thần võ, thiên thu vạn đại, thống nhất hồng hoang!
>
> Thiên cung. Chân mày Ngọc Đế co giật. Thiên thu vạn đại? Ngươi đang nguyền rủa ta sao?
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: Trẫm mặc kệ là ai giết, cũng không quan tâm sự sống chết của hắn. Nhưng trẫm cảnh cáo ngươi, tuyệt đối đừng ỷ vào Lục Hồn Phiên xằng bậy, nếu không đừng trách trẫm trở mặt vô tình.
>
> Tiêu Dao Thần quân: (cười tươi) Bệ hạ, chúng ta quen biết lâu như vậy chẳng lẽ còn chưa hiểu rõ ta? Ta là loại người làm bậy sao?
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: Đúng!
>
> Tiêu Dao Thần quân: . . .
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: Chu thiên thần linh liên quan đến bảo vệ trật tự thế giới, vận chuyển pháp tắc, điều dưỡng núi sông, chuyển động âm dơng. Nếu chư thần chết thế giới sẽ rơi vào hỗn loạn, ngươi không gánh vác được hậu quả này.
>
> Biểu cảm của Trương Minh Hiên trịnh trọng hơn, hắn cảm giác được Ngọc Đế đang cảnh cáo mình, hoặc nên nói là giáo dục.
>
> Tiêu Dao Thần quân: Ta biết rồi, đa tạ bệ hạ chỉ điểm, ta sẽ không xằng bậy.
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: Ngươi hiểu được là tốt nhất. Chuyện Nhị Lang Thần chuẩn bị sao rồi? Lần trước ngươi mượn trẫm một đội nhạc hạ giới, nói là chuẩn bị cho việc của Dương Tiễn, đến bây giờ không có chút tin tức gì là sao?
>
> Trương Minh Hiên thầm lo, hình như kéo dài hơi lâu thật.
>
> Tiêu Dao Thần quân: Bần đạo luôn ghi nhớ chuyện bệ hạ dặn dò, không dám chễnh mảng, phải làm hết sức hoàn mỹ, tiêu chuẩn cao, yêu cầu nghiêm khắc, bảo đảm chất lượng! Yêu cầu cao khó tránh khỏi lâu chút.
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: Bây giờ chuẩn bị sao rồi?
>
> Trương Minh Hiên gãi đầu nhăn mặt, ngày tháng nhàn nhã đã hết.
>
> Tiêu Dao Thần quân: Đã chuẩn bị ổn thỏa, đến lúc đó còn cần Thiên Đình phối hợp.
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: Được.
>
> Tiêu Dao Thần quân: Có mấy vấn đề cần hỏi.
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: Nói!
>
> Tiêu Dao Thần quân: Dao Cơ công chúa chết như thế nào? Nghe đồn bị mười Kim Ô phơi nắng chết, nhưng theo ta được biết trên đời chỉ còn một Kim Ô.
>
> Bên kia im lặng, Trương Minh Hiên lo lắng ngước nhìn bầu trời, chắc sẽ không giáng xuống một thần sát đi?
>
> Một lúc lâu sau Ngọc Hoàng Đại Đế trả lời: Luật trời là thiên đạo lập, Thiên Đình không chấp pháp được thì luật trời biến Kim Ô.
>
> Trương Minh Hiên trợn to mắt. Thiên đạo?
>
> Trương Minh Hiên nuốt nước miếng đáp lại: Đại ca, chúng ta hủy giao dịch đi!
>
> Ngọc Hoàng Đại Đế: Bớt nói nhảm!
>
> Trương Minh Hiên và Ngọc Đế trò chuyện một lúc rồi tắt máy, lẩm bẩm: “Tấn Dương, khi nào lớn lên đừng quên chuyện tốt thúc thúc làm.”
>
> Thiên đạo đại công vô tư, vận chuyển thiên, chắc sẽ không so đo nhân vật nhỏ như mình đâu? Hơn nữa ngẫm kỹ chuyện này không có điểm nào xúc phạm thiên đạo, chắc vẫn an toàn, đúng vậy!
>
> Thiên Đình, Dao Trì.
>
> Ngọc Đế buông di động, cầm lên một ly quỳnh tương ngọc dịch uống cái ực.
>
> Vương Mẫu ngồi bên cạnh cười hỏi: “Người của ngươi thất bại?”
>
> Ngọc Đế không biết nên nói cái gì: “Nàng lại nhìn lén tin tức ta gửi.”
>
> Vương Mẫu hừ một tiếng, nói: "Ai thèm nhìn lén, là xem quang minh chín hđại!”
>
> Ngọc Đế bất đắc dĩ nói: “Được được, nàng muốn xem gì cứ xem.”
>
> Vương Mẫu mỉm cười vừa lòng.
>
> Ngọc Đế trầm ngâm nói: “Dương Tiễn rất oán ta, đã phái Thái Bạch Kim Tinh, Xích Cước Đại Tiên, Na Tra đi khuyên bảo nhưng không có tác dụng gì, bị trực tiếp đuổi đi. Lúc trước Trương Minh Hiên thề thốt bảo đảm với ta có thể khiến Dương Tiễn quay về vị trí cũ, thôi thì cứ để hắn làm thử. Nếu không được đành khiến Ngọc Đỉnh Chân Nhân ra lệnh bắt buộc Dương Tiễn trở về, nhưng ta không muốn làm vậy.”
>
> Vương Mẫu lột trái quýt đưa cho Ngọc Đế, nói: "Một ngày nào đó hắn sẽ tha thứ cho ngươi.”
>
> Ngọc Đế nhận quýt, mỉm cười.
>
> Ngoài Tây Thiên môn, đám người Điện Mẫu, Phong Bà, Vũ Sư mới hoàn thành đợt giáng mưa, cười nói đi vào Thiên môn. Lôi Chấn Tử một mình đi cuối hàng, gã bị chèn ép xa lánh trong trong Lôi bộ.
>
> Lôi Chấn Tử gõ Thiên Lôi Tạc vào nhau, lẩm bẩm: “Một đám thua cuộc.”
>
> Tia điện bắn ra từ Thiên Lôi Tạc biến mất trên bầu trời, Lôi Chấn Tử không chú ý đến.
>
> Hạ giới.
>
> Đường Tam Tạng mặt xám mày tro đi trên đường đất, y không dám cưỡi Bạch Long Mã nữa, bị té rất đau.
>
> Bạch Long Mã nghi ngờ bản thân mình không hợp cách làm con ngựa, ngựa đi đường như thế nào? Cất móng trước hay giơ móng sau lên trước nhất? Móng trái hay móng phải nhấc lên trước? Hoặc vó trái vó phải sau cái nào nhấc lên trước?
>
> Đường Tam Tạng đi một lúc chợt bị vấp té nhào, khóe mắt chảy hai hàng lệ.
>
> Trư Bát Giới vội nâng Đường Tam Tạng dậy, siết tay khích lệ: “Sư phụ hãy kiên cường!”
>
> Sa Hòa Thượng hùa theo: “Nhị sư huynh nói đúng đấy sư phụ, kiên cường lên!”
>
> Đường Tam Tạng giậm chân chỉ lên trời mắng: “Tổ cha nó Sao Chổi! Có ngon thì lăn ra đây cho bần tăng, xem bần tăng có lắc chết ngươi không!”
>
> Trư Bát Giới kéo Đường Tam Tạng lại khuyên nhủ: “Bình tĩnh! Sư phụ hãy bình tĩnh, chưa chắc là Sao Chổi làm, đây chỉ là suy đoán.”
>
> Đường Tam Tạng la lên: “Bình tĩnh? Ngươi kêu ta bình tĩnh? Làm sao bình tĩnh được?”
>
> Đường Tam Tạng chỉ lên trời chửi: “Sao Chổi, ngươi có giỏi thì làm chết bần tăng, nếu không sớm muộn gì bần tăng sẽ lắc chết ngươi!”
>
> Một tia chớp từ trên trời giáng xuống ngay đỉnh đầu Đường Tam Tạng, y trợn trắng mắt té ngã ngửa, người khét đen bốc khói.
>
> Tôn Ngộ Không chạy nhanh lại gần: “Chắc không phải hòa thượng đã chết rồi chứ?”
>
> Trư Bát Giới nói: “Chưa chết, nhưng sắp rồi.”
>
> Tôn Ngộ Không thấy lạ hỏi: “Thật sự là Sao Chổi?”
>
> Trư Bát Giới đoán: “Lão Trư cảm thấy là cây cờ Tiêu Dao đảo chủ đưa gây ra, từ khi vung cây cờ đó thì sư phụ luôn gặp xui.”
>
> Tôn Ngộ Không trách: “Vậy sao ngươi nói là Sao Chổi nhắm trúng sư phụ?”
>
> Trư Bát Giới cãi lại: “Vợ của ta còn ở đảo Huyền Không, lão Trư sẽ không nói xấu đảo chủ!”
>
> Tôn Ngộ Không cười gian: “Đồ ngốc biến thông minh rồi. Ngươi có đan dược mà, mau chữa cho hòa thượng đi, hắn không thể chết.”
>
> Trải qua trị liệu Đường Tam Tạng chậm rãi tỉnh dậy, nói câu đầu tiên không phải đòi uống nước, không hỏi ta là ai, đang ở đâu.
>
> Đường Tam Tạng nghiến răng nói: “Kết nối với Trương công tử cho ta!”
>
> Tôn Ngộ Không khẽ ừ, móc di động ra phát lời mời webcam.
>
> Reo mấy tiếng trên màn hình hiện ra nửa người trên của Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên nhìn người Đường Tam Tạng cháy đen, giật mình kêu lên: “Huyền Trang, làm sao vậy? Sao cảm giác như ngươi đi dạo một vòng Hỏa Diệm sơn?”
>
>
>
>