Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 431: Mục 432

TRANG 216# 2

> Chương 431: Quan Âm đến

>

>

>

>

>

>

> Đường Tam Tạng mặc kệ Hỏa Diệm sơn ở đâu, khóc kể: "Trương công tử, Trương lão bản, cứu mạng! Bần tăng không chịu nổi!”

>

> Trương Minh Hiên an ủi: "Đừng khóc! Đừng khóc! Nói xem có chuyện gì?”

>

> Đường Tam Tạng than vãn: “Thảm lắm, bần tăng rất thảm. Bị đá đập té ngựa, bị dao đâm, bị đá rơi rượt theo, bị té xuống nước, bị rắn cắn, qua cầu thì sập cầu, qua núi thì núi lở. Ở nhà hoặc bị cháy hoặc động đất, mới rồi bị thiên lôi đánh. Bần tăng không muốn sống, sống không nổi nữa!”

>

> Trương Minh Hiên trợn to mắt, đang đóng phim Tử Thần đến sao? Chẳng phải chỉ hao phí chút khí vận sao bây giờ tà môn thế?

>

> Đường Tam Tạng cắn răng nói: "Cầu Trương công tử lai cho bần tăng mượn Lục Hồn Phiên, bần tăng không chết không ngừng với Sao Chổi!”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Liên quan gì đến Sao Chổi?”

>

> Đường Tam Tạng nhăn mặt đau khổ nói: “Nhóm Bát Giới nói là Sao Chổi nhìn trúng bần tăng.”

>

> Trương Minh Hiên liếc qua Trư Bát Giới đứng sau lưng Đường Tam Tạng đã lông nheo với mình, làm bộ dạng tranh công, hắn hiểu ngay.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Thánh tăng đừng lo, ta sẽ xem xét nguyên nhân giúp cho.”

>

> Trương Minh Hiên tắt màn hình di động, đi sang một bên, Lục Hồn Phiên hiện ra trong tay hắn.

>

> Trương Minh Hiên gõ Lục Hồn Phiên: “Lục Hồn đi ra, ta có chuyện muốn hỏi ngươi”

>

> Lục Hồn mặc áo đen hiện ra trên cờ, cúi người hành lễ: “Lục Hồn xin chào tiểu lão gia.”

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Ngươi dùng bao nhiêu khí vận của Đường Tam Tạng?”

>

> Lục Hồn đáp: “Chín phần.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Sao nhiều vậy? Đường Tam Tạng là Phật tử Kim Thiền Tử chuyển thế, lại là người lấy kinh, khí vận thâm sâu biết bao, chư tà tránh lui, gặp nạn thành may. Chẳng qua giết một Khuê Mộc Lang mà cần hao phí chín phần khí vận của Đường Tam Tạng?”

>

> Lục Hồn nói: “Khuê Mộc Lang là người phong thần, nguyên thần bị nhốt trong bảng Phong Thần. Muốn diệt nguyên thần trong bảng Phong Thần cần tiêu hao rất lớn.”

>

> Trương Minh Hiên đã hiểu, bảng Phong Thần vừa là giam cầm cũng là bảo vệ, hèn gì.

>

> Trương Minh Hiên cười tươi xuất hiện trong webcam.

>

> Đường Tam Tạng ủ rũ dựa vào thân cây, thấy mặt Trương Minh Hiên liền ngồi thẳng hỏi dồn: “Đã điều tra rõ chưa Trương công tử?”

>

> Trương Minh Hiên sửa sang quần áo, cúi người hành lễ nói: "Thánh tăng cao thượng!"

>

> Đường Tam Tạng luống cuống, xem bộ dạng sao giống tế bái quá.

>

> Đường Tam Tạng thúc giục: “Trương công tử đừng làm bần tăng sợ, rốt cuộc có chuyện gì?”

>

> Sắc mặt Trương Minh Hiên như thường nói: “Bổn tọa liên lạc với chu thiên thần linh, trên đến Thiên Đình, dưới đến Đại Phủ tìm hiểu nguyên do giúp thánh tăng.”

>

> Đường Tam Tạng cảm động nói: "Làm phiền Trương công tử, bần tăng vô cùng cảm kích."

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: “Nhóm Bát Giới nói đúng, thật sự là Sao Chổi ở phía sau giở trò quỷ. Thánh Tăng có điều không biết, Hoàng Bào quái vốn là thần tiên trên trời, Khuê Mộc Lang trong hai mươi tám tinh tú. Hắn và Sao Chổi sớm có tư tình. Hoàng Bào quái lén hạ giới làm yêu cũng là nhờ Sao Chổi thầm giúp đỡ. Thánh tăng đại từ đại bi hàng yêu trừ ma vì chính đạo nhân gian, dùng nghi lực lớn, dũng cảm lớn diệt giết yêu này, vì vậy bị Sao Chổi ghét cố ý nhằm vào thánh tăng.”

>

> Sao Chổi là vợ của Khương Tử Nha, hoặc nên nói là vợ trước, bản thân không phải người tốt gì nên Trương Minh Hiên không thấy tội lỗi khi vu vạ cho bà.

>

> Trư Bát Giới nhìn Trương Minh Hiên vẻ mặt chân thành, lòng thầm bội phục. Mặt không đỏ không nói lắp, ánh mắt chân thành, ngữ điệu quan tâm tâm, nói dối y như thật, lão Trư chịu phục tài nói dối này.

>

> Đường Tam Tạng bị lừa dối ngây ngốc nói: "Ta. . . Bần tăng giết thần tiên."

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Không phải thần tiên, là yêu quái. Ta đã báo chuyện này với Ngọc Đế, Ngọc Đế rất khen ngợi hành vi dũng cảm gánh trách nhiệm nặng nề cứu dân trong nước lửa của thánh tăng, chẳng những không có lỗi ngược lại có công, có tên thánh tăng trong sổ công lao.”

>

> Đường Tam Tạng lấy lại tinh thần, mắt càng lúc càng sáng. Bần tăng cũng có lúc làm anh hùng? Cảm giác này thật tốt!

>

> Đường Tam Tạng chắp hai tay làm lễ: “Những việc này là bần tăng nên làm.” Lại do dự hỏi: “Vậy chuyện của bần tăng?”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Sao Chổi bị bổn tọa cảnh cáo không dám ra tay nữa, nếu không ta sẽ không tha cho bà. Nhưng người thánh tăng dính xui xẻo của Sao Chổi, sự xui xẻo đã xâm nhập vào linh hồn thánh tăng. Trong thiên hạ chỉ có nước khiết của Nam Hải Quan m có thể trừ loại xui xẻo này.”

>

> Đường Tam Tạng vái: "Đa tạ Trương công tử, bần tăng vô cùng cảm kích ơn lớn của Trương công tử, ngày sau đến Linh sơn bần tăng sẽ cầu phúc cho công tử trước mặt Như Lai.”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm mặt nói: "Huyền Trang, ta giúp ngươi là vì kính nể đức hạnh của ngươi chứ không phải vì cầu phúc gì đó. Ta kính nể trái tim vì thiên địa mà lập, vì dân mà sống, vì chư phật mà kế thừa tuyệt học, vì thiên hạ mà mở ra thái binh, trái tim Phật chân chính của ngươi, gặp yêu ma không lùi, cứu thương sinh trong cực khổ, ta phục ngươi!"

>

> Biểu cảm của Đường Tam Tạng kích động, cảm động hai tay run rẩy nói: “Không ngờ Trương công tử hiểu bần tăng như vậy!”

>

> Trư Bát Giới nhỏ giọng lẩm bẩm: "Câu nói này nghe hơi quen.”

>

> Sa Hòa Thượng nói nhỏ: “Trong Tru Tiên có câu tương tự.”

>

> Trư Bát Giới gật đầu, nhìn Đường Tam Tạng thương hại. Hòa thượng này bị dối lừa rồi.

>

> Trương Minh Hiên nghiêm mặt nói: "Huyền Trang, ta hỏi ngươi, nếu lại gặp yêu ma làm xằng làm bậy thì ngươi có đồng ý lại cầm Lục Hồn Phiên hàng yêu trừ ma?"

>

> Biểu tình Đường Tam Tạng trang nghiêm nói: "Tiểu tăng đồng ý!”

>

> Trương Minh Hiên kích động nói: “Tốt, không uổng là cao tăng đại đức Đường Tam Tạng! Ta bội phục ngươi, chỉ cần ngươi gửi một tin tức thì ta sẽ hai tay dâng Lục Hồn Phiên lên để trợ giúp ngươi hàng ma chứng đạo!”

>

> Đường Tam Tạng khom người cúi đầu nói: "Đa tạ Trương công tử."

>

> Trương Minh Hiên gật đầu: “Cứ như vậy đi, ngươi tìm Quan m mượn nước khiết tắm rửa trừ xui xẻo, sau này chúng ta gặp lại.”

>

> Tắt webcam, Đường Tam Tạng còn chìm đắm trong cảnh giới trái tim vì thiên địa mà lập, vì dân mà sống, vì chư phật mà kế thừa tuyệt học, vì thiên hạ mà mở ra thái binh, cả người đã siêu thoát.

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng cười nói: “Sư phụ, vậy con liên lạc với Quan Âm nhé?”

>

> Đường Tam Tạng gật đầu.

>

> Không lâu sau trên trời vang vọng phạn âm, phật quang màu vàng lấp lánh. Quan Âm chân đạp sen vàng đứng trên mây trắng, Long Nữ đứng cạnh.

>

> Đường Tam Tạng đang ngồi xếp bằng dưới đất bật dậy quỳ lạy: "Đệ tử bái kiến Quan Thế Âm Bồ Tát."

>

> “Đường Tam Tạng, Ngộ Không nói ngươi có việc tìm bổn tọa?”

>

> Đường Tam Tạng cung kính nói: "Đệ tử dính phải một ít xui xẻo, xin Bồ Tát trừ bỏ giúp đệ tử.”

>

> Mắt trí tuệ của Quan Âm nhìn Đường Tam Tạng sau đó lảo đảo suýt té khỏi áng mây, xoe tròn mắt nhìn y. Ngươi là Đường Tam Tạng giả đi?

>

> Đường Tam Tạng trước khi khí vận như lọng che bao trùm y, giờ khí vận xói mòn hết tám, chín phần mười, tán loạn như ma.

>

> Quan Âm tức giận hỏi: “Đường Tam Tạng, ngươi đã làm gì!?”

>

> Đường Tam Tạng bình tĩnh nói: "Bần tăng hàng yêu trừ ma."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!