TRANG 217# 1
> Chương 432: Kịch bản
>
>
>
>
>
>
> Quan Âm xanh mặt nhìn không gian kỳ dị trên trời. Lục Đình Giáp, La Hán Kim Cương ở trong không gian sợ hãi run cầm cập.
>
> Một hòa thượng già truyền âm cho Quan Âm ngay nói rõ ngọn nguồn vụ việc.
>
> Quan Âm tức giận truyền âm hỏi: “Tại sao không báo cho ta biết?”
>
> Hòa thượng già rùng mình nói: “Phụng ý chỉ của Phật Tổ khi Đường Tam Tạng không gặp nguy hiểm thì chúng ta không được nhúng tay vào. Hơn . . . hơn nữa Hắc Hùng quái giam cầm chúng ta.”
>
> Nghĩ đến Hắc Hùng quái là tim Quan Âm đau nhói. Đại thần giữ núi của ta!
>
> Quan Âm nghiến răng thì thào: “Trương Minh Hiên!”
>
> Quan Âm nhìn sang Đường Tam Tạng, vì sao trước kia cảm thấy y là Phật tử thành kính? Giờ càng nhìn càng muốn đập cho một trận.
>
> Quan Âm mở miệng nói: “Đường Tam Tạng, ngươi có biết cái giá phải trả khi sử dụng Lục Hồn Phiên không?”
>
> Đường Tam Tạng hiên ngang lẫm liệt nói: "Đệ tử biết, nhưng đệ tử không hối hận, dù cho đệ tử thêm một cơ hội thì đệ tử vẫn sẽ tuyển chọn như vậy!”
>
> Bị trả thù chứ có gì, bần tăng sợ chắc? Gia có người ở bên trên!
>
> Quan Âm câm nín. Ngươi biết còn dám sử dụng? Ngại mình sống thoải mái quá? Hay sợ chết không nhanh?
>
> Quan Âm bất đắc dĩ nói: “Khi các ngươi không thể giải quyết vấn đề có thể tìm bổn tọa.”
>
> Đường Tam Tạng cười nói: "Bồ Tát đại từ đại bi, thiên thủ thiên nhãn nhìn khắp mười phương thế giới, phổ độ vô lượng chúng sinh. Chút chuyện nhỏ của tiểu tăng không làm phiền Bồ Tát. Trương công tử khảng khái cho mượn bảo bối, đệ tử có thể hàng yêu trừ ma."
>
> Quan Âm hút không khí, nghe ý của ngươi là còn muốn tiếp tục dùng Lục Hồn Phiên?
>
> Quan Âm nói ngay: “Các ngươi không thể đi Huyền Không sơn nữa, các ngươi tuyệt đối không thể sử dụng báu vật của hắn, đặc biệt là Lục Hồn Phiên!”
>
> Đường Tam Tạng nghi hoặc hỏi: “Vì sao? Ngọc Đế cũng hết sức khen ngợi hành vi lần này của đệ tử.”
>
> Quan Âm muốn chửi thề. Đương nhiên Ngọc Đế khen ngươi, còn ước gì ngươi chết sớm cho rồi. Rốt cuộc ngươi có phải là người trong Phật giáo của ta không!?
>
> Quan Âm nói: “Sau khi sử dụng Lục Hồn Phiên chẳng lẽ ngươi không cảm giác có gì không đúng sao?”
>
> Đã nói rõ ràng như vậy chắc ngươi nên hiểu đi? Giác ngộ đi Đường Tam Tạng! Ngươi thảm như vậy là bị Trương Minh Hiên hại!
>
> Khuôn mặt Đường Tam Tạng nghiêm túc nói: “Có! Nhưng bần tăng không sợ, vì thái bình muôn đời của chúng sinh, bần tăng cam tâm tình nguyện."
>
> Đường Tam Tạng bổ sung thêm một câu: "Trương công tử sẽ giúp bần tăng.”
>
> Biểu cảm Đường Tam Tạng trang nghiêm nhìn Quan Âm Bồ Tát, lòng tràn đầy mong đợ. Trả lời như vậy Bồ Tát vừa lòng không? Chính bàn tăng bị bản thân cảm động.
>
> Nhìn Đường Tam Tạng chết sống không chịu hối cải, lòng Quan Âm bùng cháy ngọn lửa, trong giọng nói trang nghiêm hùng hồn chất chứa tức giận:
>
> “Đường Tam Tạng!”
>
> Đường Tam Tạng nhìn Quan Âm khó hiểu.
>
> Quan Âm nhìn Đường Tam Tạng, hừ lạnh một tiếng biến mất trên trời.
>
> Đường Tam Tạng quỳ dưới đất ngây người, ngửa đầu hét to: "Bồ Tát, nước khiết đâu? Đệ tử cần nước khiết!”
>
> Tôn Ngộ Không cười gian: “Đừng kêu nữa, bà ta đã đi.”
>
> Đường Tam Tạng ngồi bệch xuống đất, nhăn mặt nói: “Tiêu rồi, sao Bồ Tát keo kiệt vậy, tiếc không cho chút nước khiết.”
>
> Quan Âm ôm cục tức bay về Đại Lôi Âm Tự.
>
> Quan Âm đi vào đại điện, chắp hai tay nói: “Thế Tôn, đệ tử có chuyện bẩm báo.”
>
> Như Lai ngồi xếp bằng trên sen vàng, giọng hùng hồn vang vọng đại điện: “Nói đi.”
>
> Quan Âm nói: “Người lấy kinh Đường Tam Tạng gặp một nạn ở Bảo Tượng quốc, yêu tên Hoàng Bào quái, vốn là tinh tú trên trời Khuê Mộc Lang hạ giới.”
>
> Như Lai gật đầu, nạn này là Ngọc Đế sắp xếp, bản lĩnh của Khuê Mộc Lang bình thường, không khó vượt qua kiếp nạn này.
>
> Quan Âm cố nén tức giận nói: “Đường Tam Tạng được Thiên Môn sơn Trương Minh Hiên cho mượn pháp bảo Lục Hồn Phiên, trả giá khí vận giết Khuê Mộc Lang.”
>
> Khóe mắt Như Lai co giật. Tiêu hao khí vận? Đường Tam Tạng, ngươi giỏi.
>
> Quan Âm tiếp tục bảo: “Nay khí vận của Đường Tam Tạng tiêu hao gần hết, ba bước một kiếp, năm bước một nạn, tùy thời sẽ thân chết hồn diệt. Xin Phật Tổ quyết định.”
>
> Như Lai nghe xong muốn chửi thề. Bà nội ngươi Đường Tam Tạng! Không thể yên phận đi lấy Tây kinh sao? Làm theo kịch bản bổn tọa viết sẵn yên ổn hoàn thành địa nghiệp lấy kinh không tốt sao? Ngươi tốt, ta tốt, mọi người cùng tốt. Sao cố tình sinh sự nhiều như thế?
>
> Như Lai giữ nụ cười cứng ngắc: “Bổn tọa đã biết việc này. Đường Tam Tạng là người lấy kinh trời định, không thể để bị gì, bổn tọa sẽ dời khí vận Phật giáo cho Đường Tam Tạng, trợ hắn chuyển nguy thành an!"
>
> Quan Âm chắp hai tay: "Ngã phật từ bi!"
>
> Khí vân vô hình bao phủ trên bầu trời Linh sơn tùy theo câu nói của Như Lai có một góc khí vận biến mất.
>
> Như Lai bổ sung khí vận của Phật giáo cho Đường Tam Tạng, đau lòng nhỏ máu. Thật nhiều khí vận! Khí vận toàn phái Thục Sơn cũng chỉ có cỡ đó.
>
> Nghĩ đến Thục Sơn làm Như Lai nhớ một việc. Đã mấy ngày Trường Mi La Hán không đến nghe giáng, lúc trước mỗi ngày đều đến. Là vì có điều ngộ nên bế quan sao?
>
> Nghĩ vậy Như Lai nở nụ cười vừa lòng, ngộ tính thật cao.
>
> Trên đường Tây Du, tinh thần Đường Tam Tạng rung lên, phấn khởi đứng dậy: “Các đồ nhi, chúng ta lên đường! Vi sư cảm giác tốt hơn nhiều."
>
> Trư Bát Giới cười nói: “Tiêu Dao đảo chủ đúng là người đáng tin.”
>
> Vẻ mặt Đường Tam Tạng đồng ý gật gù.
>
> Khóe môi Sa Hòa Thượng co giật, nhị sư huynh thật là lợi hại!
>
> Trên đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên đang ngồi trong phòng sửa kịch bản, không thể dùng tình tiết cũ trong Bảo Liên Đăng, cần sửa nhiều. Không thể có Bảo Liên Đăng, chắc nó đang nằm trong tay Dương Thiền, đổi thành Bích Hà Đăng vậy. Bái sư Ngọc Đỉnh Chân Nhân không sao. Hồng nhan tri kỷ Thường Nga thì không ổn, đổi lại ai đây? Tu sĩ Linh Ngọc đi, lại giúp Linh Vân một phen.
>
> Trương Minh Hiên trầm tư suy nghĩ, hắn có thói quen sao chép giờ sửa kịch bản phần nhiều mới nhận ra thật rắc rối.
>
> Đám nhóc Tấn Dương giờ bị Thảo Đường tiên sinh nhốt trong trường học Đại Phì Dương, trên đảo vắng lặng nhiều.
>
> Chợ thì vẫn náo nhiệt như cũ, có đại đội trưởng bảo an Hắc Hùng quái ở ít ai dám gây sự. Dù có vài yêu quái từ bên ngoài đến không hiểu chuyện sinh sự, chưa đợi Hắc Hùng quái ra tay đã bị yêu quái, tu sĩ trong chơ bắt giữ. Bọn họ bắt đầu tự phát giữ trật tự trong chợ.
>
> Mấy ngày nay Hắc Hùng quái bận rộn, sau khi mang về hai đứa con của Khuê Mộc Lang thì Trương Minh Hiên ném chúng cho Hắc Hùng quái. Trong ánh mắt ai oán của Hắc Hùng quái, Trương Minh Hiên cho chúng bái sư phụ, Hắc Hùng quái bắt đầu kiếp sống lần đầu tiên dạy đồ đệ.
>
> Vài ngày sau.
>
> Tấn Dương chạy vào tiệm sách reo lên: “Con về rồi mẫu hậu!”
>
> Hoàng hậu ôm Nha Nha từ trong nhà đi ra, cười nói: “Tấn Dương về rồi, mau lại đây cho mẫu hậu xem.”
>
> Tấn Dương chạy lại ôm đùi hoàng hậu, tội nghiệp nói: “Mẫu hậu, con nhớ mẫu hậu, con không muốn đến trường.”
>
> Hoàng hậu cười nói: “Thế thì không được. Chẳng phải lúc trước con rất mong chờ đi học sao? Các con còn tự tay dựng trường học.”
>
>
>
>