Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 433: Mục 434

TRANG 217# 2

> Chương 433: Diễn viên vào chỗ

>

>

>

>

>

>

> Tấn Dương tội nghiệp nói: “Nhưng trường học này không vui như trường học của Hỉ Dương Dương. Mỗi ngày phải đọc sách, viết chữ, nhóm Hỉ Dương Dương không cần học. Hơn nữa Hôi Thái Lang ở ngoài trường học chúng con rất ngốc, xấu xí không đáng yêu như trên điện thoại di động.”

>

> Hoàng hậu cười xoa đầu Tấn Dương. Bên ngoài trường học là thực lang yêu được thuê đến nên tất nhiên bề ngoài hung dữ, nó đã cố gắng hết sức.

>

> Chờ đến cơm trưa Tấn Dương tò mò hỏi: “Hoàng thúc đâu ạ?”

>

> Lý Thanh Tuyền chỉ hướng phòng Trương Minh Hiên: “Không biết đang làm gì nữa, đã mấy ngày rồi.”

>

> Tấn Dương vui vẻ reo lên: “Lại sắp có TV mới? Oa, thật mong chờ!”

>

> Hoàng hậu cười nói: “Mau ăn cơm đi.”

>

> Tấn Dương dạ một tiếng, cúi đầu và hai ngụm đồ ăn, chợt cánh cửa đóng nhiều ngày két một tiếng mở ra.

>

> Trương Minh Hiên bước ra khỏi phòng hít hà nói: “Thơm quá.”

>

> Mắt Tấn Dương sáng rực huơ tay kêu lên: “Hoàng thúc mau đến ăn cơm!”

>

> Tấn Dương tha thiết kéo cái ghế đặt cạnh bàn ăn.

>

> Trương Minh Hiên cười bước tới ngồi xuống ghế: “Tấn Dương thật ngoan.”

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên, cười hỏi: “Làm xong việc rồi?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười tủm tỉm nói: “Đã giải quyết, lần này ta tốn nhiều công sức.”

>

> Tấn Dương tò mò hỏi: “Lần này hoàng thúc chụp cái gì? TV giống như Hỉ Dương Dương ạ?”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Không, TV lần này tên Thần Đăng Truyền, là phim thần ma nhiệt huyết.”

>

> Lý Thanh Tuyền không hứng thú nói: “Chắc lại là tình tiết tranh bá cướp bảo bối chứ gì, khu phim có nhiều rồi.”

>

> Trương Minh Hiên mỉm cười nói: “Cái này khác, chờ quay xong các người sẽ biết. Thanh Tuyền phải tin tưởng Tiêu Dao hễ xuất phẩm thì chắc chắn là tinh phẩm.”

>

> Tấn Dương reo vui: “Con tin tưởng hoàng thúc!"

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Được rồi, mau ăn cơm đi!"

>

> Gia đình vừa nói vừa ăn xong cơm trưa. Lý Thanh Tuyền dọn dẹp chén đũa như thường lệ. Trương Minh Hiên ra tiệm sách ngồi trong lương đình, lấy di động ra nhắn mấy tin tức.

>

> Chốc lát sau một đám người chào nhau bay lên đảo Huyền Không, lòng tầm mong chờ. Bình thường tình huống này là có TV hoặc điện ảnh mới sắp quay, không biết sẽ là câu chuyện gì.

>

> Một đám người đi tới trước mặt Trương Minh Hiên, cung kính chắp tay thi lễ nói: “Xin chào công tử!”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Đều là người quen với nhau, không cần đa lễ.”

>

> Trương Minh Hiên liếc bọn họ một cái, nói: “Phỏng chừng các người đã đoán được ta tìm các người vì chuyện gì.”

>

> Cả đám mong đợi nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Đúng vậy, sắp bắt đầu quay TV mới, tên của nó là Thần Đăng Truyền, có tình yêu, tình thân, chiến đấu nhiệt huyết. Đây là tác phẩm lớn hùng vĩ, khi quay phim cần đi Thiên Đình lấy cảnh, thậm chí sẽ có thiên binh thiên tướng tham dự, cần dùng Lăng Tiêu bảo điện."

>

> Mọi người xôn xao. Lên Thiên Đình, vào Lăng Tiêu bảo điện? Ai nấy mắt sáng rỡ lòng rạo rực nhìn Trương Minh Hiên. Hắc Hùng quái cũng không bình tĩnh. Đó là Thiên Đình!

>

> Trương Minh Hiên đánh giá mọi người một cái, nói: “Hắc Hùng quái, ngươi có thể biến thành hình người không?”

>

> Hắc Hùng quái trầm giọng nói: "Có thể!"

>

> Hắc Hùng quái lắc người biến thành nam nhân vạm vỡ anh võ bất phàm.

>

> Mắt Trương Minh Hiên sáng rực nói: “Khá lắm, sao bình thường ngươi không biến thành hình người?”

>

> Hắc Hùng quái đáp: “Hình dạng này hạn chế sức chiến đấu của ta nhiều.”

>

> Trương Minh Hiên gật gù hiểu ra, đối với yêu tộc thì chân thân mới mạnh nhất.

>

> Trương Minh Hiên nói: “Tốt lắm, ngươi đóng vai phản diện số một trong TV đi.”

>

> Hắc Hùng quái ôm quyền: “Rõ!”

>

> Trương Minh Hiên cúi đầu nhìn hai cậu bé đứng cạnh Hắc Hùng quái, cười tủm tỉm hỏi: “Các ngươi đồng ý tham gia vào TV của ta không?”

>

> Một cậu bé mong đợi hỏi: “Chúng . . . chúng ta có thể không?”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Đương nhiên được!”

>

> Hai đứa trẻ gật đầu nói: “Chúng ta đồng ý!”

>

> Trương Minh Hiên cười tươi: “Tốt lắm!”

>

> Hồng Hài Nhi giơ tay la lên: “Con đâu? Còn con nữa!”

>

> Trương Minh Hiên nhìn Hồng Hài Nhi.

>

> Hồng Hài Nhi cười nịnh: “Tiểu thúc, con cũng muốn quay TV, con muốn kiếm nhiều tiền!”

>

> Trương Minh Hiên xòe tay nói: “Đáng tiếc không có nhân vật thích hợp cho ngươi.”

>

> Hồng Hài Nhi xụ mặt.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Tề Linh Vân: “Linh Vân, nhân vật nữ chính lần này giao cho nàng.”

>

> Tề Linh Vân mỉm cười nói: "Đa tạ, Trương công tử. Xin hỏi Trương công tử người nào đóng vai nhân vật nam chính?”

>

> Trương Minh Hiên cười hỏi: “Nếu ta nói là ta thì nàng có ý kiến gì không?”

>

> Chu Khinh Vân vân ở bên cạnh trêu đùa: “Linh Vân nhà ta cầu còn không được.”

>

> Tề Linh Vân vỗ Chu Khinh Vân một cái, quở mắng: “Muốn chết hả?”

>

> Gò má Tề Linh Vân hây hồng.

>

> Trương Minh Hiên cười xòa: “Đùa thôi, chưa định ra nam chính.”

>

> Mắt Tề Linh Vân lóe tia hụt hẫng nhìn Trương Minh Hiên, cười nói: “Nếu xấu quá thì ta không chịu đâu.”

>

> Trương Minh Hiên vỗ ngực bảo đảm: “Chuyện đó thì nàng hãy yên tâm!”

>

> Trương Minh Hiên lần lượt phân phối các vai phụ chủ yếu, sau đó phát kịch bản cho Dung Mẫu: “Nhân vật nhỏ khác thì nàng hãy sắp xếp giúp.”

>

> Dung Mẫu cung kính nói: “Rõ thưa thiếu gia!”

>

> Người lĩnh kịch bản cười nói đi ra ngoài, chưa lĩnh kịch bản thì mong đợi nhìn Dung Mẫu.

>

> Trương Minh Hiên ngồi trong lương đình, ngón tay gõ mặt bàn. Nhân vật khác dễ tính, nhưng có mấy nhân vật phải thận trọng, người bình thường không diễn được. Đầu tiên là Nữ Oa nương nương, trong kịch bản có mặt Nữ Oa nương nương, đám nữ nhân đảo Huyền Không có ai dám diễn vai của Nữ Oa nương nương? Lý Thanh Tuyền thì dám nhưng Trương Minh Hiên không dám dùng. Lý Thanh Nhã cũng được, khí chất hay thân phận đều đạt, nhưng nàng sẽ không đóng phim.

>

> Vai thứ hai là Ngọc Đế, chủ tam giới, diễn không tốt có lẽ sẽ bị sét đánh.

>

> Dao Cơ công chúa cũng vậy, đây là nhân vật quan trọng, đám diễn viên bên cạnh hắn không ai thích hợp.

>

> Trương Minh Hiên thầm sàn lọc nhân vật, qua một lát hắn móc di động ra phát lời mời webcam.

>

> Vang mấy tiếng rồi Vũ Thần xuất hiện trong webcam, đang cầm lược chải tóc ướt sũng, sa mỏng màu trắng khoác trên người toát ra khí chất quyến rũ lười biếng.

>

> Trương Minh Hiên nhìn ngây người, trong óc lóe qua suy nghĩ là nên sớm mời webcam, phải chăng có thể xem hình ảnh lúc Vũ Thần tắm rửa?

>

> Suy nghĩ này bay vụt qua, Trương Minh Hiên cười tươi chào: “Xin chào Vũ Thần tỷ.”

>

> Vũ Thần cười khẽ: “Nói đi, lần này lại có chuyện gì?"

>

> Trương Minh Hiên cười nham nhở: “Đơn thuần nhớ tỷ không được sao?"

>

> Vũ Thần trợn trắng mắt: “Ngươi đi mà nhớ Thanh Nhã tỷ của ngươi đi, nếu ngươi không nói thì ta tắt máy.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!