Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 435: Mục 436

TRANG 218# 2

> Chương 435: Sau khi say rượu

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên chỉ tay, lối vào thế giới nhỏ có hình dạng như vòng xoáy xuất hiện trước mặt, hắn cất bước đi vào.

>

> Dời sao đổi đấu, cải tạo thế giới, từng cảnh tượng xuất hiện trong thế giới nhỏ, thôn trang, trấn nhỏ, biển Bắc Minh . . . Tuy đa số cảnh tượng có thể bố trí trong thế giới nhỏ nhưng có vài cảnh cần quay bên ngoài, ví dụ như Thiên Đình.

>

> Trương Minh Hiên bận rộn vất vả trong thế giới nhỏ gần nửa tháng mới bài bố cảnh tượng xong xuôi, cố gắng làm từng cảnh thật hoàn mỹ.

>

> Nửa tháng sau Trương Minh Hiên đi ra khỏi thế giới nhỏ, thần niệm quét qua thấy trên đào không có ai.

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Tất cả đi đâu rồi?”

>

> Thần niệm tìm kiếm xuống dưới chợ, quét qua con phố không thấy tung tích người cần tìm, ngược lại thấy tên gài Viên Thủ Thành đang vui chơi trong Hồng Tụ Chiêu. Trương Minh Hiên thấy Viên Thủ Thành híp mắt nhỏ lưu luyến trên người hồ nữ, cười xấu xa ngớ ngẩn.

>

> Viên Thủ Thành đang ngắm hồ nữ ca múa cũng phát hiện Trương Minh Hiên nhìn ngó, nâng ly rượu đặt trên bàn lên cười kính hắn từ xa.

>

> Trương Minh Hiên thu thần niệm về, cất bước ra ngoài. Nửa tháng không ăn cơm đói thật, không ngờ Viên đạo trưởng mời ăn cơm, vậy thì không khách khí.

>

> Trương Minh Hiên bay ra khỏi đảo Huyền Không, đi vào Hồng Tụ Chiêu, bên tai là thanh âm mị hoặc, nữ nhân xinh đẹp mặc vải mỏng múa trên vũ đài.

>

> Trương Minh Hiên rẽ đám đông ngồi xuống bên cạnh Viên Thủ Thành, cười gian nói: “Viên đạo trưởng thật có nhã hứng!"

>

> Viên Thủ Thành cười nói: “Lâu không thấy ngươi xuất quan nên bần đạo đành tới đây cho qua thời gian.”

>

> Trương Minh Hiên cho Viên Thủ Thành ánh mắt nam nhân ngầm hiểu, phẩy tay cười nói: “Đạo trưởng không cần giải thích, ta hiểu.”

>

> Viên Thủ Thành câm nín. Ngươi hiểu cái gì? Bần đạo thật sự ngắm ca múa, ánh mắt nhìn lưu manh của ngươi là sao?

>

> Một thị nữ lại gần cung kính hỏi: “Thiếu gia có gì sai bảo?”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Bưng lên một mâm rượu và thức ăn thượng hạng, Viên đạo trưởng mời khách.”

>

> Viên Thủ Thành không biết nên nói gì: “Ta bảo mời khách bao giờ?”

>

> Trương Minh Hiên mặt dày nói: “Vừa rồi đạo trưởng kính rượu với ta chẳng phải là muốn mời ta ăn cơm sao? Đừng nhỏ nhen vậy chứ!”

>

> Viên Thủ Thành nửa cười nửa không: “Được rồi, vậy coi như ta mời đi, ta có một bình rượu ngon, coi như ngươi có phúc.”

>

> Trương Minh Hiên nhe răng cười: “Đạo trưởng đúng là người tốt!”

>

> Hai người xem Hồng Tụ Chiêu như tửu lâu, ăn uống linh đình khiến người bên cạnh cứ nhìn chằm chằm.

>

> Giữa trưa, Trương Minh Hiên ợ mùi rượu mặt đỏ rực lắc lư về tiệm sách.

>

> Trong sân.

>

> Lý Thanh Tuyền ngồi trên ghế đá thấy Trương Minh Hiên về đầu tiên là vui vẻ sau đó mặt cau có hỏi: "Ngươi đi đâu?"

>

> Trương Minh Hiên nấc cụt, mắt say lờ đờ nói: “Đi . . . đi uống rượu, Viên đạo trưởng đúng là người tốt. Tiểu tỷ tỷ trong Hồng Tụ Chiêu thật xinh đẹp.”

>

> Lý Thanh Tuyền trợn to mắt nhảy cẫng lên, quát to: “Tỷ tỷ! Mau ra xem Trương Minh Hiên chạy đi Hồng Tụ Chiêu!”

>

> Trương Minh Hiên cười khờ ngốc nói: “Ta . . . ta đi thị sát công tác, sản nghiệp nhà chúng ta nên ta phải xem . . . xem chừng.”

>

> Lý Thanh Nhã ra khỏi nhà cười nói: “Say không biết trời trăng gì rồi.”

>

> Lý Thanh Tuyền bực bội nhìn sang Lý Thanh Nhã: “Tỷ tỷ nghe rõ chưa? Hắn chạy tới Hồng Tụ Chiêu, trọng điểm ở chỗ đó! Tỷ tỷ phải học được cách nắm trọng điểm!”

>

> Trương Minh Hiên vừa thấy Lý Thanh Nhã thì mắt sáng rực lắc lư đến gần, giang hai tay muốn ôm nàng, cười ngây ngô: “Thanh Nhã tỷ, ta . . . ta thích tỷ.”

>

> Lý Thanh Tuyền sửng sốt không nói nên lời, giật mình nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên uống say lá gan thật lớn.

>

> Lý Thanh Nhã ngây người, nét mặt xấu hổ thoáng qua, ngón tay chỉ trán Trương Minh Hiên: "Ngủ đi!"

>

> Trương Minh Hiên khựng lại, ngửa đầu ngã ra sau, may mà không té xuống đất chỉ nằm ngay đơ trong không khí, ngực phập phồng chứng minh hắn còn sống không bị diệt khẩu.

>

> Lý Thanh Nhã phẩy tay, Trương Minh Hiên bay về phía phòng mình.

>

> Lý Thanh Nhã nhìn sang Lý Thanh Tuyền.

>

> Lý Thanh Tuyền ôm đầu rên rỉ: “Đau, đầu đau quá đi, muội cần nghỉ ngơi.”

>

> Lý Thanh Tuyền vịn trán đứng dậy chạy nhanh ra ngoài tiệm sách.

>

> Trương Minh Hiên mơ hồ mở mắt ra, đầu óc nặng trĩu, khó chịu quá, xảy ra chuyện gì vậy?

>

> Trương Tiểu Phàm nói trong lòng: “Hôm qua ngươi muốn ăn miễn phí một bữa cơm của Viên Thủ Thành, kêu nhiều nguyên liệu quý báu, sau đó ngươi uống say."

>

> Trương Minh Hiên ngồi dậy, hơi choáng váng: “Đúng là có chuyện này, lúc ở Trường An thì Huyền Trang mở Lục Pháp Hội, Viên Thủ Thành mời ta uống trà không trả tiền, lần này ta phải ăn lại cả vốn lẫn lãi.”

>

> Long Thiên Ngạo xen lời: “Lúc tính tiền ngươi kêu gào đòi trả, la lớn bảo nếu không cho ngươi trả tiền tức là không xem ngươi như huynh đệ. Giờ Viên Thủ Thành chắc tính là huynh đệ của ngươi rồi.”

>

> Nụ cười đông trên mặt Trương Minh Hiên, hắn giơ tay trái đánh mạnh tay phải, gầm gừ: “Cho ngươi tiện! Cho ngươi tiện này!”

>

> Tiêu Viêm đâm dao: “Ta còn một câu muốn nói, hôm qua ngươi tỏ tình với Thanh Nhã tỷ.”

>

> Trương Minh Hiên ngây người, tay khựng giữa không trung, hắn nặng nề ngã xuống giường, mắt đờ đẫn nhìn nóc nhà.

>

> Ta tùy tiện tỏ tình? Không có một vạn lẻ một đóa hoa hồng, không có ngọn nến xếp quanh thành hình trái tim, không có gì hết chỉ nói miệng tỏ tình?

>

> Trương Minh Hiên ôm chút hy vọng hỏi: “Thanh Nhã tỷ có nhận lời không?”

>

> Long Thiên Ngạo: “Ha ha.”

>

> Trương Minh Hiên nhăn mặt nói: “Ta biết ngay là thế.”

>

> Hắn hít sâu, hỏi: “Ta ngủ bao lâu rồi?”

>

> Long Thiên Ngạo đáp: “Ba ngày.”

>

> Trương Minh Hiên nhảy dựng lên đẩy cửa đi ra ngoài. Viên Thủ Thành đúng là lão già âm hiểm.

>

> Ngoài cửa là mặt trời chói mắt. Trong sân, hoàng hậu, Lý Thanh Nhã, Vũ Thần vây quanh Nha Nha nằm trong nôi, nói cười rôm rả.

>

> Trương Minh Hiên giả vờ không biết gì huơ tay cười chào: "Buổi sáng tốt lành!"

>

> Lý Thanh Nhã cười gật đầu chào lại: "Không còn sớm!"

>

> Sắc mặt Lý Thanh Nhã như thường, giống như chưa bị Trương Minh Hiên tỏ tình.

>

> Nhìn biểu hiện của Lý Thanh Nhã làm Trương Minh Hiên thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng hơi hụt hẫng.

>

> Vũ Thần cáu kỉnh nói: "Ngươi kêu ta đến quay TV giúp ngươi, nhưng ta đến lâu rồi kết quả ngươi ăn ngon uống đã xỉn không biết trời trăng.”

>

> Trương Minh Hiên chắp tay thi lễ nói: “Tất cả là lỗi của tiểu đệ, Vũ Thần tỷ là người rộng lượng, xin tha thứ cho.”

>

> Vũ Thần trợn trắng mắt: “Nếu muốn giận ngươi thì ta sớm bị tức chết.”

>

> Trương Minh Hiên nhe răng cười nói: "Việc này không nên chậm trễ, bắt đầu đi. Vì biểu đạt lòng xin lỗi của tiểu đệ nên sẽ quay cảnh của Vũ Thần tỷ trước, cho tỷ sớm xong việc.”

>

> Vũ Thần cười nói: “Vậy mới đúng.”

>

> Vũ Thần khom người ngón tay chọt khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của Nha Nha: “Tiểu Nha Nha, cô cô đi quay TV, mau lớn nhanh đi, tiểu Nha Nha lớn nhanh là có thể xem TV có cô cô đóng.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!