Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 436: Mục 437

TRANG 219# 1

> Chương 436: Viên Đạo Trưởng lên trời

>

>

>

>

>

>

> Nha Nha huơ tay nhỏ cười khúc khích.

>

> Vũ Thần khẽ cười đứng dậy từ biệt Lý Thanh Nhã và hoàng hậu, sau đó xoay người đi ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên đi bên cạnh Vũ Thần, nhíu mày nói: “Tỷ không nói thì ta không chú ý đến, ta quen Nha Nha đã hai năm nhưng hình như con bé không lớn lên chút nào.”

>

> Vũ Thần thuận miệng nói: "Ta quen Nha Nha mấy ngàn năm con bé vẫn luôn như vậy thôi.”

>

> Trương Minh Hiên trợn to mắt, căng thẳng hỏi: “Có phải con bé bị bệnh không? Hay bẩm sinh bị thiếu hụt gì?”

>

> Vũ Thần lắc đầu nói: “Không rõ nữa, hình như nhóm Thanh Nhã không lo lắng, ta không hỏi nhiều.”

>

> Trương Minh Hiên nhẹ lòng, cũng đúng, Tấn Dương có ông nội tốt hoặc nên nói là ông ngoại tốt, sao có thể xảy ra chuyện được.

>

> Hai người bay khỏi đảo Huyền Không, đáp xuống một ngọn núi nhỏ, Dung Mẫu nhanh chóng dẫn đám người đến tập hợp.

>

> Trương Minh Hiên chỉ tay, một cánh cửa vòng xoáy hiện ra trên đỉnh núi.

>

> Trương Minh Hiên nói: “Vũ Thần và Viên đạo trưởng thân phận tôn quý, bận rộn nhiều chuyện, tranh thủ rút chút thời gian tới quay phim cho tiểu tử làm tiểu tử vô cùng vinh hạnh và cảm kích. Lần này ưu tiên quay màn diễn của hai vị trước, đừng để mất nhiều thời gian của hai vị khách quý.”

>

> Nói xong Trương Minh Hiên cười thân thiện với Viên Thủ Thành, đạo trưởng gật gù cười vừa lòng, tiểu tử biết điều.

>

> Ngoài mặt Trương Minh Hiên cười nhưng trong bụng rủa thầm lão già nham hiểm, ước gì sớm quay xong cảnh của Viên Thủ Thành để lão biến xa chút. Mỗi phút mỗi giây tiếp xúc với Viên Thủ Thành làm Trương Minh Hiên cảm giác không an toàn.

>

> Bắt đầu quay phim đâu vào đấy, bọn họ đều là diễn viên đầy kinh nghiệm, vào trạng thái rất nhanh, các bộ môn phối hợp chặt chẽ. Dung Mẫu chọn quần diễn từ chợ, chỉ huy có trật tự.

>

> Màn ảnh của Vũ Thần rất ít, một ngày là xong.

>

> Màn ảnh của Viên Thủ Thành cũng không nhiều, quay nửa tháng trong thế giới nhỏ chủ yếu là hai nhi tử của Khuê Mộc Lang, Hoàng Đại Lang, Hoàng Tiểu Lang làm mất nhiều thời gian. Biểu hiện của phò mã Cửu Đầu tạm ổn.

>

> Hôm nay tất cả diễn viên, người quay phim tụ tập lại, bao gồm đội nhạc do Hồng Tụ dẫn dắt, tất cả nhìn Trương Minh Hiên đầy mong chờ.

>

> Trương Minh Hiên quét mắt qua bọn họ, cười nói: “Không tệ, bây giờ đi tới Thiên Đình.”

>

> Một đám yêu quỷ nhỏ giọng hò reo, mắt đỏ rực. Đó là Thiên Đình!

>

> Trương Minh Hiên chắp tay với Viên Thủ Thành: “Làm phiền đạo trưởng.”

>

> Viên Thủ Thành cười gật đầu, vươn tay ra, một đám yêu quỷ hóa thành luồng sáng chui vào tay lão.

>

> Viên Thủ Thành co tay lại, cười nói với Trương Minh Hiên: "Chúng ta đi thôi!"

>

> Trương Minh Hiên cười: "Đi đi!"

>

> Viên Thủ Thành túm Trương Minh Hiên bay lên cao, biến mất trong chớp mắt.

>

> Trong tiệm sách trên đảo Huyền Không.

>

> Lý Thanh Tuyền ngồi trên ghế đung đưa chân ngắn, buồn bực nói: “Người ta cũng muốn đi Thiên Đình chơi!”

>

> Vũ Thần mang vẻ mặt hiền từ ôm Nha Nha ngồi bên cạnh thuận miệng nói: “Ngươi muốn đi cứ đi, không ai ngăn cản.”

>

> Lý Thanh Tuyền nằm sấp xuống mặt bàn đá, tay chống cằm nói: “Thôi không đi, tỷ tỷ sẽ không vui, hơn nữa có gặp hắn cũng không biết nên nói gì.”

>

> Tây Thiên môn, các thiên binh siết chặt thần binh, sống lưng thẳng tắp, nhìn không chớp mắt, nhìn kỹ sẽ thấy trán rịn mồ hôi.

>

> Không trách bọn họ căng thẳng, không nhìn xem những người nào đứng trước Tây Thiên môn?

>

> Chúng tần Lôi Bộ, chúng thần Ôn Bộ, chúng thần Đấu Bộ, chúng thần Hỏa Bộ, chúng thần Thủy Bộ, chu thiên Tinh Quân. Có thể nói hơn một nửa thần linh Thiên Đình đến, khủng bố biết bao.

>

> Thiên binh không nghĩ ra trong thiên hạ trừ Ngọc Đế ra còn ai đáng giá chu thiên thần linh đến cung nghênh, dù là Như Lai cũng không có tư cách đó.

>

> Không gian trước Tây Thiên môn khuếch tán như sóng gợn, Viên Thủ Thành và Trương Minh Hiên bước ra đứng giữa không trung.

>

> Đám đông thần linh trước Tây Thiên môn thấy Trương Minh Hiên đều cung kính chắp tay thi lễ, đồng thanh kêu lên: Bái kiến tiểu lão gia!"

>

> Thanh âm vang dội đồng loạt làm Trương Minh Hiên giật nảy mình, cảm thấy lòng ấm áp. Đều là huynh đệ tốt!

>

> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm nói: “Đứng lên hết đi, người một nhà không cần khách khí."

>

> Chúng thần linh đứng thẳng dậy.

>

> Trương Minh Hiên cười tươi lại gần vỗ vai họ biểu thị an ủi. Không ngờ bọn họ đi ra nghênh tiếp, thật là khách khí, đều là nhi lang tốt của Tiệt giáo ta.

>

> Trò chuyện một lúc rồi chúng thần giải tán, vài người ít ỏi ở lại.

>

> Một nam nhân trung niên mặt mày hiền hòa cúi gập người vái Trương Minh Hiên: “Đa tạ ơn cứu mạng của tiểu lão gia!”

>

> Hai thiếu nữ xinh đẹp đứng bên cạnh cũng khom người hành lễ: “Đa tạ ơn cứu mạng của tiểu lão gia!”

>

> Trương Minh Hiên vội nâng hai thiếu nữ xinh đẹp lên: “Mau đứng lên đi, chắc các nàng nhận sai người, ta không nhớ đã cứu hai nàng.”

>

> Còn nam nhân trung niên thô kệch thì Trương Minh Hiên không thèm quan tâm.

>

> Nam nhân chậm rãi thẳng lưng, đánh giá về Trương Minh Hiên cao lên một chút, có lễ độ với nữ nhân vừa không tham công, rất tốt.

>

> Trương Minh Hiên ôm quyền hướng nam nhân trung niên: "Triệu sư huynh, sư đệ xin chào.”

>

> Triệu Công Minh cười nói: "Đa tạ sư đệ cứu Vân Tiêu muội tử của ta thoát nạn, vô cùng cảm kích ân đức lớn.”

>

> Trương Minh Hiên đã hiểu: “Đều là người nhà, đây là chuyện sư đệ nên làm.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn sang hai thiếu nữ: “Chắc hai vị là Quỳnh Tiêu sư tỷ, Bích Tiêu sư tỷ? Sư đệ xin chào.”

>

> Trương Minh Hiên khom người chắp tay thi lễ.

>

> Bích Tiêu cười tinh nghịch: “May mà ngươi đoán ra được chúng ta, nếu còn không đoán ra là sư tỷ sẽ đánh người!”

>

> Trương Minh Hiên ôm quyền xin lỗi: “Sư đệ sai rồi, xin sư tỷ thứ lỗi."

>

> Một mỹ nữ anh khí từ xa đi tới: “Ta muốn nói vài câu với tiểu sư đệ.

>

> Triệu Công Minh, Vân Tiêu, Bích Tiêu chắp tay thi lễ: “Vâng thưa sư tỷ!”

>

> Ba người nháy mắt với Trương Minh Hiên sau đó đi xa.

>

> Trương Minh Hiên vội chắp tay chào: “Xin chào sư tỷ!”

>

> Mỹ nhân anh khí nói: “Ngươi có thể gọi ta là Kim Linh Thánh Mẫu.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Thì ra là Kim Linh sư tỷ.”

>

> Kim Linh Thánh Mẫu nói: "Ngươi đi theo ta!"

>

> Trương Minh Hiên ngoan ngoãn theo sau Kim Linh Thánh Mẫu đi vào thiên cung, đi ngang qua gặp tiên thần, thiên binh, tiên nữ đều từ xa tránh đi hai người, có thể thấy uy thế dữ dội thế nào.

>

> Kim Linh Thánh Mẫu vừa đi vừa nói: “Ngươi thấy những sư huynh đệ này thế nào?”

>

> Trương Minh Hiên cười toe: “Đều rất tốt, có nghĩa khí, lễ độ.”

>

> Kim Linh Thánh Mẫu cười khẩy nói: “Đừng bị bề ngoài lừa bịp, hôm nay bọn họ đến chờ đón ngươi là vì ngươi là tiểu lão giai của Tiệt giáo, họ không thể không tôn kính. Nếu ngươi không chú ý những người này sẽ đâm dao sau lưng.”

>

> Trương Minh Hiên cười ngại ngùng: “Chắc không đâu, ta cảm giác đều rất tốt.”

>

> Kim Linh Thánh Mẫu nói: “Sư tôn thu ngươi làm môn hạ, thậm chí ban cho Thanh Bình kiếm, Lục Hồn Phiên, được tôn làm tiểu lão gia. Ngươi có biết bao nhiêu người lén ghen tỵ phát cuồng không? Huống chi tu vi của ngươi thấp như vậy.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!