TRANG 219# 2
> Chương 437: Cảnh cáo
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên im lặng. Nếu gặp một người kém xa mình nhưng được đến thù vinh cao hơn mình nhiều thì ai cũng đều sẽ ghen ghét, huống chi trong số họ có nhiều người không lương thiện gì.
>
> Kim Linh Thánh Mẫu nói: “Lần này ngươi giết Khuê Mộc Lang bị một số người trong hai mươi tám tinh tú ghi hận trong tim. Trong các sư huynh đệ cũng có người bất mãn với ngươi. Mặt ngoài họ không dám xuống tay, chỉ sợ có kẻ âm thầm tính kế, ngươi phải chú ý cẩn thận."
>
> Trương Minh Hiên cảm kích nói: "Đa tạ sư tỷ nhắc nhở, sư đệ ghi nhớ.”
>
> Kim Linh Thánh Mẫu nhìn Trương Minh Hiên, cười nói: “Bằng vào thủ đoạn của ngươi không sợ họ tính kế, cuối cùng không biết là ai gài bẫy ai. Ngươi làm việc Định Quang Hoan Hỉ Phật rất tốt, ta rất vui.”
>
> Trương Minh Hiên cười ngại ngùng: “Thật ra đó là chuyện ngoài ý muốn, ta là nai con ngơ ngác mới bước vào giới tu luyện, ngây thơ không biết gì.”
>
> Kim Linh Thánh Mẫu liếc xéo Trương Minh Hiên. Ở trước mặt ta còn dám giả bộ?
>
> Kim Linh Thánh Mẫu bất đắc dĩ nói: “Được rồi, ngươi là nai con ngơ ngác. Nếu có chuyện gì hãy tìm Văn Trọng, đó là đồ nhi của ta, có thể tin cậy."
>
> Trương Minh Hiên cảm ơn: "Đa tạ sư tỷ!"
>
> Kim Linh Thánh Mẫu dừng bước nhìn về phía Trương Minh Hiên: "Âm mưu quỷ kế dù gì là đường nhỏ, đừng để bị lạc trong đó đánh mất bản tâm làm lỡ đại đạo.”
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: "Đa tạ sư tỷ dạy bảo.”
>
> Hình như Vân Tiêu từng nói câu giống vậy, nhưng ta thật sự không biết chơi trò âm mưu quỷ kế! Ta là tiểu lang quân thuần khiết, trái tim trắng như tờ giấy.
>
> Kim Linh Thánh Mẫu cười nói: “Điều nên nói ta đã nói xong, ngươi đi làm việc đi!"
>
> Trương Minh Hiên gập người vái chào: “Vâng, sư đệ cáo lui.”
>
> Trương Minh Hiên đi về phía hồ nước phía xa, Viên Thủ Thành đang đứng bên hồ ngắm cá vàng.
>
> “Đã để đạo trưởng đợi lâu.”
>
> Viên Thủ Thành cười nói: “Không có gì, quan hệ của các người thật tốt, khiến người hâm mộ.”
>
> Trương Minh Hiên mặt ủ mày chau nói: “Trước kia ta cũng nghĩ vậy.”
>
> Viên Thủ Thành không hỏi sâu hơn: “Đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp Ngọc Đế.”
>
> Trương Minh Hiên nâng cao tinh thần. Trùm Thiên Đình! Cuối cùng cũng sắp được gặp.
>
> Viên Thủ Thành dẫn Trương Minh Hiên bay vào sâu trong Thiên Đình. Nơi này quá lớn, dù đang bay thì hắn đoán đã qua gần một canh giờ, chủ yếu do tốc độ của hắn làm đạo trưởng chậm theo.
>
> Hai người đáp xuống một tòa cung điện.
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Chỗ này là đâu? Không phải Lăng Tiêu bảo điện.”
>
> Viên Thủ Thành nói: "Lăng Tiêu bảo điện là nơi Ngọc Đế thăng triều, diện kiến chúng thần. Điện Tử Ngưng mới là nơi Ngọc Đế bình thường sinh hoạt.”
>
> Trương Minh Hiên gật gù đã hiểu, nơi này giống như điện Cam Lộ của Lý Thế Dân, chỗ sinh hoạt phê tấu chương.
>
> Hai người đi vào trong, Trương Minh Hiên rút lại lời ví von, chỗ này hoàn toàn khác với điện Cam Lộ của Lý Thế Dân.
>
> Vào đại điện, bên tai vang tiếng đàn sáo. Một tiên tử nhảy múa giữa đại điện, Ngọc Đế mặc hoàng bào nằm nghiêng trên ghế rồng, híp mắt gõ ngón tay lên lưng ghế nhàn nhã ngắm ca múa.
>
> Viên Thủ Thành ôm quyền chắp tay thi lễ: “Viên Thủ Thành hạ giới kính chào Ngọc Đế bệ hạ!”
>
> Trương Minh Hiên cũng ôm quyền: “Trương Minh Hiên hạ giới kính chào Ngọc Đế!”
>
> Ngọc Đế phất tay, ca múa ngừng, tiên tử, thần nữ lần lượt lùi ra khỏi cung điện.
>
> Ngọc Đế ngồi thẳng dậy cười nói với Trương Minh Hiên: “Cuối cùng ngươi cũng đến, thật khó mời.”
>
> Trương Minh Hiên cười toe: “Bệ hạ, ta cũng vì làm ra chất, thà ít mà tinh.”
>
> Ngọc Đế nói: “Ta biết rõ ngươi là loại người thế nào, chỉ có một chữ lười.”
>
> Khóe môi Trương Minh Hiên run rẩy, hình như ngươi nói có lý.
>
> Ngọc Đế hỏi: “Nói đi, cụ thể muốn ta phối hợp thế nào?”
>
> Bàn đến quay phim Trương Minh Hiên trở nên nghiêm túc hơn: "Bệ hạ, ta muốn mười vạn thiên binh thiên tướng!"
>
> Ngọc Đế kinh ngạc hỏi lại: “Ngươi nói bao nhiêu?”
>
> Trương Minh Hiên do dự: “Tám vạn cũng được.”
>
> Ngọc Đế dứt khoát nói: "Không có!"
>
> Trương Minh Hiên kì kèo: “Bệ hạ làm vậy là không được, không cho ta tài nguyên thì ta quay kiểu gì?”
>
> Ngọc Đế tức giận bật cười: “Mười vạn, tám vạn, ngươi cũng dám mở miệng. Ngươi cần nhiều thiên binh như vậy làm gì?”
>
> Trương Minh Hiên nói tỉnh rụi: “Thì quay cảnh tượng chiến đấu to lớn, bệ hạ có thể cho bao nhiêu?”
>
> Ngọc Đế giơ một ngón tay: “Một vạn, nhiều nhất là một vạn.”
>
> Trương Minh Hiên vững bụng, một vạn cũng không ít.
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: "Một vạn không đủ, cho ta năm vạn đi.”
>
> Ngọc Đế từ chối: “Không được, chỉ một vạn.”
>
> Trương Minh Hiên cắn răng nói: “Ba vạn, ít hơn nữa thì ta không làm!”
>
> Ngọc Đế đánh giá Trương Minh Hiên, đồng ý: “Được rồi, cho ngươi ba vạn, ta chờ xem ngươi có thể vẽ vời cái gì.”
>
> Trương Minh Hiên cười tươi như hoa: "Bệ hạ thánh minh."
>
> Ngọc Đế hỏi: “Còn cần gì nữa không?”
>
> Trương Minh Hiên ngượng ngùng nói: “Nếu ta nói muốn đập sập Thiên Đình của bệ hạ thì ngài thấy sao?”
>
> Ngọc Đế nhìn Trương Minh Hiên câm nín: “Tùy ngươi, đừng phá hoại Dao Trì là được.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Vậy được rồi, mấy chỗ cần chúng thần phối hợp thì ta có thể tự giải quyết."
>
> Ngọc Đế kêu lên: “Thái Bạch!”
>
> Thái Bạch Kim Tinh hiền hòa dễ thân từ bên ngoài bước vào, phất trần gác trên cánh tay, khom người nói: “Kính chào bệ hạ!”
>
> Ngọc Đế nói: “Ta đi Dao Trì ở một thời gian, trong khoảng thời gian này ngươi cố gắng phối hợp với Trương Minh Hiên khi hắn ở Thiên Đình.”
>
> Thái Bạch Kim Tinh mỉm cười nói: "Tuân chỉ!"
>
> Ngọc Đế lặng lẽ biến mất trên ghế rồng.
>
> Thái Bạch Kim Tinh đứng thẳng dậy, cười chào Trương Minh Hiên: “Xin chào Trương công tử.”
>
> Trương Minh Hiên cười chào lại: “Chào Thái Bạch Kim Tinh.”
>
> Thái Bạch Kim Tinh nói: “Trương công tử có yêu cầu gì cứ nói với ta, nhất định sẽ hết sức phối hợp với Trương công tử.”
>
> Trương Minh Hiên khẽ cười: “Xin cảm ơn trước.”
>
> Thái Bạch Kim Tinh lại bảo: “Mời hai vị đi theo ta, ta đã chuẩn bị chỗ nghỉ cho hai vị.”
>
> Trương Minh Hiên, Viên Thủ Thành đi theo Thái Bạch Kim Tinh ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên vừa đi vừa nói nhỏ với Viên Thủ Thành: “Có phải Ngọc Đế không thích đạo trưởng không?”
>
> Viên Thủ Thành mỉm cười hỏi: “Sao nghĩ vậy?”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Quá rõ ràng, mới vừa rồi trong cung điện Ngọc Đế không thèm quan tâm đạo trưởng.”
>
> Viên Thủ Thành thản nhiên nói: “Không có chuyện gì, ta và Ngọc Đế rất thân.”
>
> Trương Minh Hiên cười gian nói: “Đừng ngại ngùng, bị Ngọc Đế làm lơ không có gì phải mất mặt, không phải mọi người đều giống như ta.”
>
> Viên Thủ Thành câm nín.
>
> Chốc lát sau hai người theo Thái Bạch Kim Tinh bay đến một hòn đảo tiên lơ lửng cách Lăng Tiêu bảo điện không xa. Trên đảo tiên không có ai, chỉ có một dãy cung điện.
>
> Thái Bạch Kim Tinh cười nói: “Chỗ này chắc được rồi?”
>
> Trương Minh Hiên vừa lòng nói: "Rất tốt! Gần Tiêu bảo điện.”
>
> Thái Bạch Kim Tinh nói: “Hai vị dàn xếp nơi ở trước, có gì dùng di động liên lạc với ta là được, lão nhân cáo lui trước."
>
> Trương Minh Hiên cười tủm tỉm: “Kim Tinh đi từ từ.”
>
>
>
>