TRANG 220# 1
> Chương 438: Quay phim trên thiên đình
>
>
>
>
>
>
> Thái Bạch Kim Tinh vừa đi Viên Thủ Thành liền thả đám nhân viên công tác ra, thoáng chốc đảo tiên ồn ào nhộn nhịp, tập thể tò mò ngắm nhìn.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Tất cả đi tìm phòng ở rồi sau đó tập hợp, ta sẽ nói sơ về quay chụp.”
>
> Mọi người cùng cung kính nói: “Rõ!”
>
> Đám người như ong vỡ tổ chạy vào dãy cung điện, bọn họ hưng phấn cười giỡn ầm ĩ.
>
> Cửu Đầu Trùng đứng cạnh Trương Minh Hiên cảm khái nói: "Đây là Thiên Đình sao, đúng là uy nghiêm.”
>
> Trương Minh Hiên cười gian nói: "Uy nghiêm cái gì? Chờ lát nữa ngươi phải đập nát nó.”
>
> Khóe môi Cửu Đầu Trùng run rẩy, sao thấy lo lo, chắc Ngọc Đế không thích ăn canh rắn đâu?
>
> Trương Minh Hiên chép miệng nói: “Ngọc Đế đúng là bá khí, nói muốn đập liền cho đập, không chút do dự.”
>
> Viên Thủ Thành cười cảm thán rằng: “Nguyên Thiên Đình là một tòa đại trận, mỗi chỗ kiến trúc cung điện là một phần của đại trận, hỗn nguyên một thể. Nếu Ngọc Đế không rút đại trận về thì các ngươi không thể phá hoại một tấc.”
>
> Trương Minh Hiên xoe tròn mắt la lên: “Ngọc Đế làm vậy là chơi xấu! Không phá hoại được thì quay thế nào?”
>
> Viên Thủ Thành nói: “Hắn đã nói cho phép ngươi đập sập cung điện thì tất nhiên đã rút đại trận về.”
>
> Cửu Đầu Trùng nhăn mặt nói: “Vậy thì ta càng không dám đập.”
>
> Viên Thủ Thành tùy ý nói: “Không sao, các ngươi phá hoại sau đó khởi động đại trận là đống phế tích sẽ trở lại như cũ, bản thân Thiên Đình là món chí bảo.”
>
> Cửu Đầu Trùng nhẹ lòng: “Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.”
>
> Chốc lát sau đám yêu quỷ tụ tập lại, dù họ rất tò mò Thiên Đình nhưng còn nhớ mang nhiệm vụ trong người, bận rộn chụp hai tấm hình đăng lên không gian khoe khoang cũng được rồi.
>
> Trong một cung điện.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên ghế chủ đang răn dạy nhân viên, đại khái dặn họ phải dè dặt, hàm súc, đừng như nhà quê vào thành làm mất mặt Thiên Môn sơn chúng ta. Phải biểu hiện ra người Thiên Môn sơn có tốt chất, chuyện không nên nói thì đừng nói, không nên hỏi đừng hỏi, quan trọng là thứ không nên lấy thì không được lấy.
>
> Trong khi Trương Minh Hiên răn dạy, trong một kết giới bí cảnh ở Quán Giang khẩu, một nam nhân xấu xa mặc đồ đen đang nằm sấp trên bàn trượt màn hình di động.
>
> Một nam nhân tuấn tú mặc áo xanh từ bên ngoài mở cửa bước vào. Nam nhân xấu xa áo đen giơ di động lên, tia sáng chợt lóe ghi lại hình ảnh Dương Tiễn giờ phút này.
>
> Dương Tiễn cau mày theo phản xạ hỏi: “Hao Thiên, ngươi lại làm trò gì?”
>
> Nam nhân xấu xa áo đen tức là Hao Thiên Khuyển cười nịnh nói: "Không có việc gì, chụp hình ngươi thôi. Lúc ngươi bế quan tu luyện ta có thể xem hình đỡ nhớ.”
>
> Dương Tiễn nhìn khuôn mặt cười vô cùng hèn tỏa của Hao Thiên, hắn rùng mình bước vào nhà. Con chó này chắc không phải bị bệnh gì chứ? Hay đang hát xuân?
>
> Hao Thiên nói: “Phải rồi Nhị gia! Trương Minh Hiên lên Thiên Đình quay TV.”
>
> Dương Tiễn sa sầm mặt nói: “Liên quan gì tới ta? Đừng bao giờ nhắc đến hai chữ Thiên Đình trước mặt ta nữa.”
>
> Hao Thiên gật đầu như gà mổ thóc.
>
> Dương Tiễn đi vào cung điện của mình, ngồi xếp bằng trên giường nhắm mắt dưỡng thần. Một lúc lâu sau Dương Tiễn mở mắt ra, chần chừ một chút cuối cùng vẫn móc di động ra xem xét tin tức về Trương Minh Hiên chụp TV, đủ mọi cách nói, phỏng đoán lung tung.
>
> Thiên Đình, một hòn đảo tiên. Nhìn thoáng qua thiên binh nhiều không giới hạn đứng thẳng trên trời, giáp bạc áo trắng, thương lạnh như tuyết.
>
> Thái Bạch Kim Tinh mỉm cười đứng trước quân trận nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trong quân trận, một thiên binh mang biểu cảm trang nghiêm, mặt lạnh như tiền lén truyền âm cho thiên binh bên cạnh: “Ngươi biết quay TV là quay thế nào không?”
>
> Thiên binh bên cạnh trả lời: “Sao ta biết? Nghe theo mệnh lệnh là được."
>
> Một thiên binh khác truyền âm: "Đừng nói chuyện! Đang quay phim kìa!”
>
> Hai thiên binh lén truyền âm trưng ra bộ mặt nghiêm nghị.
>
> Đằng trước phương trận lấp lóe thần quang, Cửu Đầu Trùng lo lắng hỏi: “Ngươi kêu ta đánh với họ?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: “Đúng rồi!” Hắn an ủi: “Đừng sợ, đánh giả thôi.”
>
> Cửu Đầu Trùng gật đầu, thầm cổ vũ mình tuy trông nhiều người chứ tu vi không cao, trung bình toàn là cấp bậc Địa Tiên, Thiên Tiên, không sao hết!
>
> Trương Minh Hiên bay lên nhìn mấy vạn thiên binh, lớn tiếng nói: “Vô cùng cảm tạ các vị phối hợp ta quay bộ kịch thần thoại quy mô lớn này! Lát nữa khi đánh nhau hy vọng các vị nương tay cho! Giờ hãy để diễn viên Thanh Linh Tử và diễn viên Hiểu Tuệ làm mẫu cho mọi người cách biểu diễn, đánh như thế nào!”
>
> Thanh Linh Tử và Hiểu Tuệ bay từ bên cạnh ra, đối diện nhau. Trước ánh mắt của mấy vạn thiên binh làm hai người hơi bỡ ngỡ.
>
> Trương Minh Hiên ra hiệu: "Bắt đầu đi!"
>
> Thanh Linh Tử hít sâu tiến vào trạng thái.
>
> Trên trời sinh ra làn gió, Thanh Linh Tử ở trong gió vạt áo bay bay, tóc dài bay lên, ánh mắt lạnh băng nói: "Yêu nữ, chịu chết!"
>
> Hiểu Tuệ áo mỏng phần phật, ánh mắt quyến rũ cười duyên: “Đến đây đi! Người ta muốn chơi với ngươi, đừng để người ta thất vọng đấy!”
>
> Thanh Linh Tử ngoắc ngón tay, trường kiếm keng một tiếng ra khỏi vỏ xoay quanh thân kéo chuỗi ảo ảnh trông rất oách.
>
> Thanh Linh Tử quát to: “Trảm Sinh kiếm quyết, Vô Lượng Đoạn Sinh!”
>
> Thanh Linh Tử nhướng cao mày kiếm lạnh lùng quát: "Đi!"
>
> Vô Lượng thần kiếm bay ra, thần kiếm như mưa bất tận bắn hướng Hiểu Tuệ.
>
> Hiểu Tuệ cười khúc khích phất tay xoay tròn trên trời, một phù triện vàng nhạt bay ra từ tay nàng, hai tay chắp vào nhau kết ấn: “Khai, hưu, sinh, thương, đỗ, cảnh, tử, kinh. Bát môn độn giáp, Kim Tỏa thành trận!"
>
> Tám kim phù hóa thành tám chữ to nối liền thành trận pháp trông rất lợi hại rơi xuống dưới chân Hiểu Tuệ. Tám xiềng xích màu vàng bắn ra từ trận pháp, phù văn kỳ dị lấp lóe trên sợi xích, Kim Tỏa xoay tròn quanh người Hiểu Tuệ.
>
> Thần kiếm rơi liên tục vào Kim Tỏa bắn tung hỏa hoa, các thần kiếm bị đánh bật ra.
>
> Hai người đánh qua lại trên trời, trận pháp huyễn lệ, kiếm pháp hùng hồn, dư ba xé mây rạch trời. Một kích có thể đánh đối thủ bay xa mấy ngàn thước đụng sập lầu đài.
>
> Còn về uy lực thật sự thì . . . thiên binh nhủ thầm nếu chơi kiểu này lúc đánh nhau thì là tự tìm chết.
>
> Trương Minh Hiên nhấc tay, Thanh Linh Tử, Hiểu Tuệ đang đánh túi bụi ngừng lại ngay. Hai người khom lưng hướng Trương Minh Hiên sau đó cung kính lùi xuống.
>
> Trương Minh Hiên lớn tiếng nói với đám thiên binh: “Các ngươi thấy rõ chưa? Đây là diễn kịch, không cần đánh thật, cần nhất là hiệu quả chói mắt. Một kích đánh nhẹ vào người thì ngươi phải tự bay ra, uy lực công kích phải đánh trúng kiến trúc bên cạnh, uy lực phải thật mạnh rõ chưa?”
>
>
>
>