Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 439: Mục 440

TRANG 220# 2

> Chương 439: Vu hãm

>

>

>

>

>

>

> Mấy vạn thiên binh đồng thanh kêu lên: “Rõ!”

>

> Thanh âm to lớn quanh quẩn trên trời làm đám người Trương Minh Hiên hết hồn.

>

> Thái Bạch Kim Tinh cười phá lên: “Thì ra diễn TV là vậy, được tăng thêm kiến thức.”

>

> Trương Minh Hiên bình ổn tâm tình, lớn tiếng nói: "Các vị tướng sĩ, xin hãy cho ta xem trạng thái lúc chiến đấu của các vị!”

>

> Một thiên tướng đi ra nhìn Thái Bạch Kim Tinh.

>

> Thái Bạch Kim Tinh gật đầu.

>

> Thiên tướng xoay người quát với mấy vạn thiên binh: “Đại trận Thiên La Địa Võng!”

>

> Thiên binh tản ra ngay, kéo từng vệt ảo ảnh trên trời, biến đổi chỗ đứng. Giây lát một đại trận khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, lấy thiên binh làm điểm trận, thần lực làm văn trận, một lưới trời to lớn hiện ra lấp lóe thần quang, tỏa ra đao quang khủng bố trấn áp, xóa sổ, trói buộc, bắt giữ, nghiền nát.

>

> Cửu Đầu Trùng xoe tròn mắt, gã hèn, hoàn toàn hèn.

>

> Cửu Đầu Trùng nuốt nước miếng hỏi: “Đảo chủ, chắc họ sẽ không trượt tay giết ta chứ?”

>

> Thái Bạch Kim Tinh cười nói: “Phò mã Cửu Đầu hãy yên tâm, bản thân đại trận Thiên La Địa Võng là loại trận pháp thiên hướng giam cầm, trấn áp, sẽ không lỡ tay tổn thương phò mã. Trận pháp uy lực lớn thật sự của Thiên Đình là đại trận Chu Thiên Tinh Tú, lấy chu thiên tinh thần bày trận, uy lực hồng hoang có một không hai."

>

> Trương Minh Hiên gắt: “Nói nhiều cái gì, đánh đi chứ!”

>

> Trương Minh Hiên đẩy mạnh, Cửu Đầu Trùng hét thảm lao vào đại trận.

>

> Ầm ầm ầm ầm ầm!

>

> Không gian chấn động, đại trận vận chuyển.

>

> “A!!!”

>

> Mấy vạn thiên binh gầm lên, đại trận chuyển động, thần quang chiếu rọi. Cửu Đầu Trùng chỉ chống cự được giây lát đã bị Thiên La Đại Võng trói trên trời, iu xìu như gà mắc nước.

>

> Trương Minh Hiên câm nín, gục nhanh quá vậy?

>

> Trải qua thí nghiệm không ngừng Trương Minh Hiên cho ra kết luận là đại trận Thiên La Địa Võng không thích hợp xuất hiện trong TV. Thiên binh đưa pháp lực ít thì đại trận không vận chuyển được, rót vào nhiều pháp lực thì Cửu Đầu Trùng hoàn toàn không đánh lại.

>

> Trương Minh Hiên tự mình thiết kế trận pháp cho họ, không cầu thực dụng nhưng phải rầm rộ, xem mát mắt sáng chói.

>

> Trải qua liên tục thí nghiệm, nhập gia tuỳ tục, tình tiết đại náo thiên cung dần hoàn thiện đầy đặn.

>

> Tiếp tục quay phim, mỗi ngày Thiên Đình nổ ầm ầm, thiên binh hét thảm bay ra, cung điện bị đập sụp.

>

> Quay đoạn tình tiếp này mất khoảng thời gian cỡ ba tháng trần gian, Thiên Đình bị phá hoại thành đống đổ nát. Nam Thiên môn bị đánh sập, may mà chúng thần Thiên Đình hiền hòa thấu hiểu, không ai trách móc gì, gặp mặt sẽ cười tươi chào hỏi.

>

> Hôm nay Trương Minh Hiên ngủ say như chết trên giường, mặt đeo đồ che mắt. Thiên Đình có khuyết điểm là không có ban đêm, nhưng không sao, quay xong tình tiết cuối cùng là có thể trở về, trong nhà thoải mái hơn.

>

> Có tiếng bước chân dồn dập vang lên, Tề Linh Vân chạy vào đẩy mạnh Trương Minh Hiên, lo âu hét lên: “Công tử, Trương công tử! Mau dậy đi, xảy ra chuyện!”

>

> Trương Minh Hiên kéo đồ che mắt xuống, mơ hồ hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

>

> Tề Linh Vân hoảng loạn nói: "Công tử, Lăng Hư Tử bị bắt!”

>

> Trương Minh Hiên trợn to mắt bật dậy, nhíu mày hỏi: “Lăng Hư Tử bị bắt? Chuyện gì vậy? Ai bắt?”

>

> Tề Linh Vân căng thẳng nói: “Là thiên binh bắt.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Đừng hoảng, nói rõ ra cụ thể chuyện thế nào.”

>

> Tề Linh Vân bình tĩnh tinh thần, nói: “Có thiên binh nói Lăng Hư Tử trộm tứ chuyển kim đan của họ.”

>

> Mặt Trương Minh Hiên thoáng qua nét cay đắng, quả nhiên bị sư tỷ nói trúng rồi sao? Sư phụ, ánh mắt của ngài thật kém.

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy đi ra ngoài, Tề Linh Vân vội vàng theo sau.

>

> Trong đại điện bên ngoài, Thái Bạch Kim Tinh đã chờ sẵn, Lăng Hư Tử thấp thỏm lo âu đứng bên cạnh.

>

> Trương Minh Hiên lại gần.

>

> Lăng Hư Tử quỳ xuống ngay, khóc kể: “Ta bị oan uổng thưa thiếu gia! Ta thật sự không trộm kim đan của họ, bọn họ ô miệt ta!”

>

> Thái Bạch Kim Tinh nhìn Trương Minh Hiên, đứng dậy chắp tay vái, cười nói: “Trương công tử, ta đã mang người về giúp công tử.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Đa tạ Kim Tinh.”

>

> Trương Minh Hiên nói với Lăng Hư Tử: “Đứng lên, quỳ như thế còn ra dáng gì.”

>

> Lăng Hư Tử nơm nớp lo sợ đứng lên, đôi mắt đỏ rực.

>

> Trương Minh Hiên nói: “Nói rõ cho ta nghe chuyện ra sao?”

>

> Lăng Hư Tử cắn răng nói: "Ta cũng không biết chuyện gì, gần đây có hai thiên binh chơi thân với ta, còn hỏi ta nhiều chuyện liên quan diễn kịch. Ta tưởng bọn họ thấy hứng thú với diễn kịch nên không suy nghĩ sâu xa gì. Mới rồi lúc bọn họ nghỉ ngơi mời ta đi uống rượu, sau khi uống rượu trở về bọn họ mang theo một đám người đến tìm ta nói là họ bị mất kim đan, cũng lục soát ra kim đan trên người ta.”

>

> Lăng Hư Tử ngước đầu nhìn Trương Minh Hiên, mắt đỏ hoe nói: “Ta thề với trời thật sự không trộm kim đan của họ!”

>

> Trương Minh Hiên nói: "Ta tin tưởng ngươi."

>

> Hắn cười mỉa mai: “Vu oan vụng về, nhưng bọn họ tìm nhầm người rồi.”

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn Thái Bạch Kim Tinh, hỏi: “Kim Tinh thấy chuyện này thế nào?”

>

> Thái Bạch Kim Tinh mỉm cười nói: “Ý của họ là không truy cứu, chuyện này bỏ qua.”

>

> Trương Minh Hiên hừ lạnh một tiếng: “Tạt nước bẩn vào người của ta rồi bảo là bỏ qua? Bọn họ không truy cứu nhưng ta thì muốn!”

>

> Thái Bạch Kim Tinh khuyên: "Ta cũng biết chuyện này có gì lạ, nhưng thân phận của Trương công tử mà đi so đo với mấy thiên binh thì mất thân phận.”

>

> Trương Minh Hiên hỏi: “Kim Tinh có biết sau lưng bọn họ đứng là ai không?”

>

> Thái Bạch Kim Tinh nói: "Không biết!"

>

> Không biết là Thái Bạch Kim Tinh thật sự không biết hay không muốn nói.

>

> Lúc này bên ngoài vang tiếng bước chân nặng nề, mấy người quay đầu nhìn thấy Triệu Công Minh, Văn Trọng bước vào.

>

> Hai người vào nhà cung kính ôm quyền vái, đồng thanh kêu lên: “Xin chào tiểu lão gia!”

>

> Trương Minh Hiên mỉm cười hỏi: “Sao các người đến đây?”

>

> Văn Trọng trầm giọng nói: “Sư thúc đến nhưng sư điệt mãi không tới bái kiến, đây là lỗi lớn, xin sư thúc tha thứ cho!”

>

> Văn Trọng nói rồi đưa ra túi không gian đột nhiên hiện trong lòng bàn tay.

>

> Trương Minh Hiên nhướng mày hỏi: “Ngươi làm vậy là sao?”

>

> Mặt Văn Trọng không đổi sắc đáp: “Đây là lễ gặp mặt của sư điệt.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn Triệu Công Minh.

>

> Triệu Công Minh cũng cầm túi không gian nói: “Đây là lễ gặp mặt của những sư huynh đệ chúng ta, vì quá nhiều người không tiện đến quấy rầy tiểu lão gia nên sư huynh đưa đến thay.”

>

> Mặt Trương Minh Hiên không biểu cảm hỏi: “Bên trong có gì?”

>

> Triệu Công Minh trả lời: “Có đan dược, pháp khí, Linh Sơn, phù triện, trận pháp, đều là chút tấm lòng của các sư huynh đệ.”

>

> Văn Trọng nói: “Chỗ của ta là tấm lòng của các sư điệt.”

>

> Trương Minh Hiên tức giận bật cười hỏi: “Các người cũng cho rằng ta nghèo đến mức trộm đồ?”

>

> Lăng Hư Tử tức giận mặt vặn vẹo, lòng dâng lên áy náy với Trương Minh Hiên. Lỗi tại gã vô năng hại thiếu gia hổ thẹn theo.

>

> Văn Trọng, Triệu Công Minh cung kính nói: "Không dám!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!