Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 440: Mục 441

TRANG 221# 1

> Chương 440: Khó nhìn thấu nhất là lòng người

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nhìn bộ dạng của họ, một nửa lửa giận đã dập tắt, lòng dâng lên cảm động.

>

> Trương Minh Hiên dịu giọng nói: “Cất đồ vào đi, nói cho ta biết mấy thiên binh kia là người của ai?”

>

> Văn Trọng nhíu mày nói: "Sư thúc không thể ra tay với họ, ỷ lớn hiếp nhỏ khi không bị mất da mặt, giao bọn họ cho sư điệt xử đi.”

>

> Triệu Công Minh nói: "Theo ta được biết bọn họ là thiên binh dưới tay Thác Tháp Thiên Vương, từ khi Thác Tháp Thiên Vương bị miễn trừ binh quyền thì bọn họ không thuộc về ai quản lý.”

>

> Trương Minh Hiên cười khẩy nói: “Thác Tháp Thiên Vương? Không phải hắn. Kim Linh sư tỷ đã nhắc nhở ta, chắc chắn là người trong Tiệt giáo chúng ta.”

>

> Mặt Triệu Công Minh thoáng hiện nét hung tợn: "Sư đệ yên tâm, chuyện này sư huynh nhất định sẽ cho sư đệ một giải thích. Nhưng quan trọng nhất bây giờ là biến chuyện này từ lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, âm thầm lật sang trang, không tiện sinh thêm sự.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Bọn họ đã ra tay thì sẽ không để chuyện này vượt qua dễ dàng, sẽ còn gợi lên sóng gió.”

>

> Lăng Hư Tử quỳ xuống xấu hổ nói: “Đều tại tiểu nhân vô năng liên lụy thiếu gia, thiếu gia giết tiểu nhân đi! Như vậy mới dễ ăn nói.”

>

> Trương Minh Hiên mắng: “Nói bậy bạ gì đó! Thiếu gia ta là loại người hy sinh thuộc hạ giữ mặt mũi cho mình sao? Dù không có ngươi thì họ cũng sẽ mượn người khác vấy bẩn thanh danh của ta.”

>

> Triệu Công Minh lo âu nói: “Như vậy mới rắc rối, dù sư đệ có ra tay hay không thì thanh danh đều bị ảnh hưởng.”

>

> Văn Trọng chợt ngây người rồi nói: “Mới rồi Lôi Bộ truyền tin, tin tức này đã bị truyền ra."

>

> Trương Minh Hiên cười nhạt: “Ta biết ngay sẽ như vậy, một đám tiểu quỷ nhát gan. Ta sẽ không nhúng tay vào chuyện này, giao cho Linh Hư Tử tự giải quyết.”

>

> Lăng Hư Tử kinh ngạc kêu lên: “Ta!?” Sau đó cắn răng nói: “Vâng thưa thiếu gia! Nhất định ta sẽ điều tra rõ manh mối chuyện này.”

>

> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt nói: "Không cần ngươi điều tra, nói cho sư phụ của ngươi biết chuyện này là được.”

>

> Lăng Hư Tử chợt nhớ ra: “À đúng! Ta còn có sư phụ!”

>

> Khóe môi Thái Bạch Kim Tinh run rẩy, sư phụ của mình mà cũng quên?

>

> Thái Bạch Kim Tinh nhìn Lăng Hư Tử đăm chiêu, không lẽ sư phụ của gã cũng là đại năng? Nếu không thì chẳng thể xen vào việc Thiên Đình.

>

> Trương Minh Hiên cười nói với Thái Bạch Kim Tinh: “Nhờ Kim Tinh đi một chuyến nữa với Lăng Hư Tử."

>

> Thái Bạch Kim Tinh mỉm cười nói: “Chuyện trong bổn phận.”

>

> Trên một hòn đảo, mấy vạn thiên binh sắp hàng ngay ngắn, bọn họ thì thầm trao đổi.

>

> Thiên binh giáp: “Chắc là hiểu lầm đi? Người của Trương công tử sao trộm kim đan được? Trương công tử thân phận tôn quý, chu thiên tinh thần đều phải cung nghênh thì sao có chuyện trộm kim đan?”

>

> Thiên binh ất: “Đúng là thân phận Trương công tử tôn quý nhưng hạ nhân như Lăng Hư Tử thì tôn quý gì, sinh lòng tham cũng không lạ.”

>

> Thiên binh giáp: “Chậc chậc, quả nhiên là điêu dân hạ giới.”

>

> Thiên binh ất: “Chờ xem, nhất định lần này hắn bị trừng trị nghiêm khắc, thậm chí sẽ chết, bỏ xe giữ soái mà.”

>

> Đám thiên binh bàn tán xôn xao, bộ dạng xem kịch vui.

>

> Hai thiên binh đứng đằng trước nhất lòng bất an, sắc mặt khó coi.

>

> Thái Bạch Kim Tinh, Lăng Hư Tử từ trên trời giáng xuống trước đội.

>

> Mắt Lăng Hư Tử đỏ ngầu liếc hai thiên binh đứng hàng đầu. Là họ hãm hại ta!

>

> Một thiên binh cười gượng nói: “Lăng Hư Tử huynh đệ, chúng ta không cần xin lỗi, cũng không định truy cứu, bỏ qua chuyện này đi.”

>

> Một thiên binh khác cảm khái nói: “Nếu Lăng Hư Tử huynh đệ muốn kim đan cứ nói thẳng với chúng ta, dù không nỡ thì vì tình nghĩa huynh đệ chúng ta sẽ tặng cho ngươi một viên.”

>

> Lăng Hư Tử nhìn hai thiên binh cố làm ra vẻ giả tạo kệch cỡm, lòng căm giận, lúc trước sao gã có thể tin lời nhăng cuội của họ?

>

> Lăng Hư Tử móc đi động ra nhấn kết nối webcam, một kẻ đầu đầy phấn bạc hiện ra trên màn hình.

>

> Lăng Hư Tử quỳ xuống khóc kể: “Sư phụ, sư phụ hãy làm chủ cho đệ tử!”

>

> Hai thiên binh giật nảy mình sau đó mỉm cười liếc nhau, nơi này là Thiên Đình, ngươi có cầu sư phụ cũng vô dụng.

>

> Thái Bạch Kim Tinh nửa cười nửa không liếc qua hai thiên binh, các ngươi xong đời rồi.

>

> Ngân Giác Đại Vương nhìn Lăng Hư Tử khóc lóc, mắng: “Đứng lên cho ta! Có chuyện gì xảy ra!?”

>

> Lăng Hư Tử vẫn quỳ, lớn tiếng khóc nói: “Sư phụ, đệ tử bị vu oan! Đệ tử đến Thiên Đình bị hai thiên binh ô miệt trộm tứ chuyển kim đan của họ!”

>

> Ngân Giác Đại Vương chửi ầm lên: “Vớ vẩn, tứ chuyển kim đan quý giá lắm sao? Thứ đó ném dưới đất còn lười nhặt, nếu nói ngươi trộm cửu chuyển kim đan còn đáng tin. Chờ đó, sư phụ làm chủ cho ngươi!”

>

> Màn hình tối đen.

>

> Lăng Hư Tử đứng dậy, yên lặng chờ.

>

> Một lát sau có luồng sáng từ xa bắn tới đáp xuống trước mặt Lăng Hư Tử biến ra một đạo đồng trên đầu có sừng nhỏ.

>

> Lăng Hư Tử quỳ ôm chân đồng tử gào khan: “Sư phụ!”

>

> Đồng tử Ngân Linh đá Lăng Hư Tử: “Đứng lên!”

>

> Ngân Linh chắp hai tay sau lưng, bộ dạng ra vẻ người lớn đi tới gần thiên binh. Lăng Hư Tử bò dậy vội đi theo.

>

> Mấy vạn thiên binh mất bình tĩnh, xà yêu này là đệ tử của Ngân Linh đại nhân ở cung Đâu Suất?

>

> Các ánh mắt nghi ngờ nhìn hai thiên binh đứng đằng trước nhất.

>

> Hai thiên binh nở to con ngươi, run cầm cập vã mồ hôi lạnh.

>

> Ngân Linh đến trước mặt bọn họ hỏi: “Là các ngươi nói đệ tử của ta trộm tứ chuyển kim đan của các ngươi?”

>

> Một thiên binh cười cứng ngắc nói: “Hiểu . . . hiểu lầm.”

>

> Ngân Linh chớp mắt vỗ trán họ, hai người té xuống đất.

>

> Ngân Linh chỉ vào họ mắng xối xả: “Dám ô miệt hắn trộm tứ chuyển kim đan có phải là khinh thường ta không? Tứ chuyển kim đan tầm thường ném dưới đất còn lười nhặt, đồ đệ của ta sẽ trộm sao? Ít nhất phải là cửu chuyển kim đan mới xứng với thân phận của đồ đệ ta!”

>

> Hai thiên binh nằm sấp dưới đất khóc không ra nước mắt, nếu có cửu chuyển kim đan thì chúng ta cũng muốn!

>

> Trương Minh Hiên, Văn Trọng, Triệu Công Minh ngồi trong cung điện nhìn hướng đảo thiên binh, bọn họ thấy hết chuyện xảy ra.

>

> Triệu Công Minh cười nói: “Không ngờ tiểu xà yêu là đệ tử của Ngân Linh, bọn họ tìm lầm người vu oan giá họa.”

>

> Trương Minh Hiên lạnh lùng cười: “Mặc kệ bọn họ vu oan cho ai thì người đó đều có thể là đệ tử của Ngân Linh.”

>

> Văn Trọng nhíu mày nói: “Làm vậy không tốt làm, cái danh sư đồ không thể dễ hứa.”

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói: “Không sao, ngày sau trục xuất sư môn là được.”

>

> Vẻ mặt Trương Minh Hiên tức giận nói: “Chuyện thiên binh thì giao cho Ngân Linh, bây giờ ta muốn biết ai đứng sau màn!”

>

> Triệu Công Minh đứng dậy khom người ôm quyền chất chứa giận dữ nói: “Giao chuyện này cho sư huynh đi, nhất định sư huynh sẽ tra rõ manh mối!”

>

> Văn Trọng đứng lên ôm quyền nói: “Còn có sư điệt nữa!”

>

> Trương Minh Hiên nhìn hai người: “Tốt, tra rõ rồi nói cho ta biết.”

>

> Hai người đồng thanh: “Biết!”

>

> Triệu Công Minh, Văn Trọng đi ra ngoài.

>

> Trong một không gian bí ẩn, mấy bóng người ẩn trong bóng tối.

>

> Một giọng khàn khàn nói: “Ngươi đã thất bại.”

>

> Giọng nữ trong trẻo nói: “Trong dự đoán, nếu hắn dễ đối phó thì đã không lên làm tiểu lão gia của Tiệt giáo.”

>

> Một giọng thô ồm ồm nói: “Tiểu lão gia không có mắt! Trợ giúp người ngoài giết huynh đệ chúng ta mà xem như tiểu lão gia của Tiệt giáo? Ta không thừa nhận hắn!”

>

> Giọng khàn khàn nói: “Tạm thời đừng nhằm vào hắn, ẩn núp đã.”

>

> Giọng trong trẻo nói: "Biết!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!