TRANG 222# 1
> Chương 442: Bắt đầu chiếu phim
>
>
>
>
>
>
> Vô số người đều mỏi mắt chờ mong bộ phim Thần Đăng Truyện lần này, chỉ cái tên thôi thì rất khó đoán được nội dung phim nói về cái gì, có người đoán nội dung phim sẽ xoay quanh câu chuyện tranh đoạt bảo vật Thần đăng, kẻ khác lại bảo là Thần Đăng hoá thành hình người dạo chơi nhân gian, thậm chí có người còn bảo đây là tiền truyện của Đại Thoại Tây Du, cũng chính là câu chuyện về Nhật Nguyệt Thần Đăng. Mọi người một ý, không ai giống ai cả!
>
> Thời gian cứ thế trôi qua trong sự lo lắng chờ mong vô ngần của mọi người.
>
> Chạng vạng, trăm ngàn hộ dân đều đã ăn xong cơm chiều, người một nhà đều tập trung ngồi trước điện thoại di động, chờ mong phim chiếu.
>
> Trong viện dưỡng lão, trong cô nhi viện các lão nhân, cô nhi dưới sự chỉ dẫn của nhân viên chăm sóc đi vào trong rạp chiếu phim, đầu tiên họ sẽ xem vài video về giáo dục giải trí trước, để chờ tới giờ Thần Đăng Truyện phát sóng.
>
> Ở Quán Giang Khẩu, Dương Thiền lần lượt đặt từng đĩa đồ ăn đủ mùi vị màu sắc lên bàn, sau đó quay đầu nói với Dương Tiễn đang ngồi luyện công trong phòng: "Nhị ca, mau ra ăn cơm nào!"
>
> Dương Tiễn đang ngồi trong phòng luyện công nghe nàng gọi thì mở mắt ra, mắt hiện lên ý cười thật khẽ, hắn đứng dậy bước xuống giường, đi ra ngoài phòng, ngay lập tức mặt hắn lại trở về với vẻ nghiêm túc, lạnh lùng như mọi khi.
>
> Dương Tiễn nghiêm mặt bước lại gần bàn ngồi xuống, ngay câu đầu tiên đã hỏi: "Dương Thiền, khi nào thì muội mới về Hoa Sơn của muội?"
>
> Dương Thiền đặt đĩa thịt xào cuối cùng lên bàn, mặt lộ vẻ bất mãn, bĩu môi nũng nịu : "Nhị ca, huynh chán muội tới vậy luôn hả?"
>
> Mặt Dương Tiễn vẫn không lộ ra vẻ gì khác thường: "Ta còn phải tu luyện!"
>
> Dương Thiền kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện Dương Tiễn, cười hì hì nói: "Muội có thể nhìn huynh tu luyện cũng được mà!"
>
> Dương Tiễn nghe vậy, chau mày răn dạy: "Muội không phải tu luyện gì nữa à? Thực lực của muội chẳng ra sao cả đấy!"
>
> Dương Thiền không thèm nhìn cái mặt lạnh tanh của Dương Tiễn nữa, vẫn tiếp tục làm nũng nói: "Đã có nhị ca bảo vệ muội rồi mà!"
>
> Nói rồi nàng cầm đũa lên gắp miếng thịt bỏ vào trong chén của Dương Tiễn, cười hì hì hối hắn: "huynh mau ăn cơm đi!"
>
> Dương Tiễn nhìn Dương Thiền đang ỷ lại mình, khoé miệng hơi nhếch lên một độ cung thật nhỏ, nhưng ngay sau đó nó đã biến mất, trở về với vẻ lạnh lùng thường khi.
>
> Dương Thiền lấy điện thoại di động của mình ra, đặt lên bàn, mở bung màn hình lên.
>
> Dương Tiễn vừa cầm đũa lên, thấy nàng lấy di động ra, cau mày hỏi thứ: "Muội đang làm gì vậy?"
>
> Dương Thiền cười hì hì nói: "Xem TV á! Hôm nay có bộ phim mới của Trương công tử phát sóng á."
>
> Bàn tay đang cầm đũa của Dương Tiễn khựng lại giữa không trung, hắn nói bằng cái giọng lạnh tanh: "Hắn ta quay phim về Thiên Đình, không gì khác ngoài tuyên truyền cái sự uy vũ của Thiên Đình mà thôi, có gì hay ho đâu chứ? Mau tắt đi!"
>
> Dương Thiền lại làm nũng năn nỉ: "Ca ca, xem một chút thôi nhé! Phim Trương công tử quay trước giờ đều rất hay mà, muội muốn xem thử."
>
> Dương Tiễn mặt lạnh như tiền lập lại lần nữa: "Tắt đi!"
>
> Dương Thiền hừ một tiếng bĩu môi: "Cứ không đấy!" Rồi cười hì hì nói: "Ca ca, chúng ta chỉ xem một lát thôi nhé! Muội tin là thể nào huynh cũng sẽ thích cho mà xem."
>
> Trong lúc hai huynh muội họ nói chuyện, phần trên của khu video đã xuất hiện một cái hình, có một cây đèn hình hoa sen xanh biếc đang trôi nỗi giữa biển mây, tản ra ánh sáng vô lượng, bên cạnh đó viết ba chữ Thần Đăng Truyện.
>
> Dương Thiền thấy vậy, vui vẻ reo lên: "Bắt đầu chiếu rồi kìa!"
>
> Mở ra, trả tiền, phim chiếu.
>
> Hình ảnh đầu tiên xuất hiện, màn hình liên tục được đẩy ra xa, những dãy núi liên miên kéo dài không dứt ẩn mình sau những tầng mây, đột nhiên có một cột sáng bắn ra từ giữa những dãy núi, bay thẳng vào biển mây.
>
> Một cây Thần Đăng màu xanh biếc trôi nổi giữa biển mây, chậm rãi xoay tròn.
>
> Tiếng nhạc réo rắt vang lên: "Phải đi đâu để tìm về pháp môn
>
> Biết đi đâu để tìm tuệ căn
>
> Gió thổi qua, bụi bặm tan biến
>
> Trái tim bất diệt sẽ dẫn đường chỉ lối cho ta..."
>
> Trong tiếng ca văng vẳng, những hình ảnh phấn khích liên tiếp xuất hiện, ba tiểu hài nhi đang chạy nhảy xung quanh một ngôi nhà cỏ, hai người một nam một nữ cầm tay nhau đi trên không trung, một con giao long ba đầu khổng lồ quấn quanh trên một ngọn núi, ngửa đầu lên trời rống giận, Ngọc Đế ngồi trên ngai vàng trên chín tầng trời cao vợi, nhìn xuống mấy lão nhân.
>
> Từng hình ảnh lướt qua, Dương Tiễn chỉ cười lạnh một tiếng, gằn ra hai chữ: "Thiên Đình…"
>
> Chỉ từ mấy hình ảnh vừa rồi, xem ra đây là một câu chuyện kể về hành trình của một thiếu niên, chứ không phải là về Thiên Đình như phỏng đoán trước đây, nhưng Dương Tiễn đã đoán trước được kết cục của bộ phim này, tới cuối cùng, người thiếu niên đó chắc chắc sẽ cứu với nhân gian, sau đó lên trời phong thành, tu thành chín quả.
>
> Dương Thiền liếc Dương Tiễn một cái, nhỏ giọng nói: "Nhị ca, đừng nói chuyện chứ!" Rồi nàng lập tức quay đầu về chuyên chú xem phim.
>
> Dương Tiễn nhìn dáng vẻ say mê của muội muội mình, cau mày, trong lòng có đôi chút khó chịu.
>
> Đột nhiên mắt Dương Tiễn nheo lại, chỉ thấy trong video, một thiếu niên trời sinh có ba con mắt, tay cầm Tam Tiên Lưỡng Nhận, bên chân nằm một con chó đen thật to, đứng trên đỉnh núi cao vót, trước mặt hắn là muôn trùng thiên binh thiên tướng.
>
> Dương Thiền xem hình ảnh trong phim, lại quay sang nhìn Dương Tiễn, môi khẽ mấp máy, không nói nên lời câu nào.
>
> Từng hình ảnh trong đoạn đầu phim lướt qua, có kim ô thiêu đốt thế gian, có huyết chiến trên Thiên Đình, tới cuối cùng là hình ảnh một vị thần uy nghiêm người khoác giáp bạc, lưng phấp phới áo choàng màu đen thêu vàng, đứng trên Thiên Đình, sắc mặt lạnh lùng, nhìn xuống muôn thuở Hồng Hoang.
>
> Dương Thiền nhìn sắc mặt Dương Tiễn, cắn môi, gượng cười nói: "Ca ca, phim này không hay chút nào hết, chúng ta ăn cơm nhé!" Nói rồi nàng vươn tay định tắt phim đi.
>
> Dương Tiễn chỉ lạnh lùng mở miệng: "Đừng tắt, ta thật muốn xem xem, hắn ta quay cái gì!"
>
> Màn hình tối đen, xuất hiện một hàng chữ, tập thứ nhất, thôn làng nhỏ giữa núi rừng.
>
> Trong một thôn làng nhỏ nhốt mình giữa núi non, ba tiểu hài tử đang vây quanh một đống lửa nướng gà, hai nam hài mặt mũi dính đầy tro bụi đen thui, tiểu cô nương thì đang cắn ngón tay, miệng chảy nước miếng nhìn con gà đang nướng.
>
> Tiểu cô nương chính là Dương Thiền thời thơ ấu do Tấn Dương đóng, hai tiểu nam hài, lần lượt là Dương Giảo, Dương Tiễn do Hoàng Đại Lãng, Hoàng Nhị Lang sắm vai.
>
> Tiểu Dương Thiền nuốt ngụm nước miếng, nói: "Thơm quá đi mất! Ca ca, có thể ăn được chưa ạ?"
>
> Dương Giảo hồi nhỏ cầm cành cây lật con gà lên, lấy tay chọc thử, nóng tới mức nó hít sâu một hơi, không ngừng vung vẫy tay cho bớt nóng, trả lời: "Còn chưa chín đâu!"
>
> Dương Thiền lúc nhỏ nghe vậy gật đầu tỏ vẻ đã biết, ba hài tử tiếp tục nhìn chằm chằm con gà nướng.
>
> Chợt có một bàn tay nâng một bọc lá sen, xuất hiện trước mặt Dương Thiền, đồng thời một giọng nói ôn hoà cũng truyền tới: "Có đói bụng không?"
>
> Dương Thiền khi nhỏ hốt hoảng thét to một tiếng, té ngồi xuống đất.
>
> Dương Giảo, Dương Tiễn bối rối quay đầu nhìn lại, ném con gà đang nướng vào đống lửa, không thèm để tâm tới nó, chỉ lo vội vàng đứng lên che trước mặt Dương Thiền.
>
> Dương Giảo cảnh giác hỏi: "Ông là ai vậy?"
>
> Dương Tiễn cũng cố tỏ ra hung dữ, hỏi: "Ông là ai? Chỗ này là thôn Dương gia đó."
>
> Người đứng trước mặt ba tiểu hài tử là một nam nhân trung niên thần thái nho nhã, ông ta mặc bộ trường bào màu trắng, khí chất vô cùng cao quý.
>
> Nam nhân trung niên nghe vậy bật cười, trả lời: "Các con có thể gọi ta là cữu cữu!"
>
> Nói rồi ông ta bước lên hai bước, tách hai người Dương Giảo và Dương Tiễn ra, ngồi xổm xuống dưới, kéo Dương Thiền ngồi dậy, giúp nàng vỗ sạch bùn đất trên người, cười hỏi: "Té đau không!"
>
> Dương Giảo, Dương Tiễn, đồng thời thét lên thật to: "Đừng đụng và muội muội của ta!"
>
> Nói rồi cả hai giơ cái nắm tay nhỏ của mình xông về phía nam nhân trung niên.
>
> Hai hài tử lập tức lao vào người nam nhân trung niên, dùng cái nắm tay nhỏ của mình, liên tục đấm vào người nam nhân trung niên.
>
> Nam nhân trung niên bật cười sảng khoái, nói với giọng đầy vui vẻ: "Biết bảo vệ muội muội của mình, điểm này rất tốt đấy!"
>
> Hai hài tử đánh đấm một hồi thì mệt tới khuỵ gối thở hồng hộc.
>
> Dương Thiền rụt rè sợ hãi nhìn nam nhân trung niên, thử hỏi: "Ông là ai? Ông muốn làm gì?"
>
> Nam nhân trung niên mở bọc lá sen trong tay ra, hiền lành nói: "Nào, ta mời các con ăn gà nướng này."
>
> Trong lá sen bọc một con gà nướng vàng ươm toả mùi thơm nức, lại còn đang bốc khói khi ngút nữa chứ.
>
> Dương Thiền nhìn con gà nướng trong tay nam nhân trung niên, hai mắt sáng rỡ lên.
>
> Nam nhân trung niên nhìn về phía hai người Dương Tiễn, Dương Giảo cười nói: "Hai tiểu tử thối này, cũng mau lại đây ăn đi nào!"
>
>
>
>