Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 443: Mục 444

TRANG 222# 2

> Chương 443: Tập hai đã hết

>

>

>

>

>

>

> Hai huynh đệ nhìn nhau, từ trưa tới giờ, cả hai huynh đệ nào là bắt gà, đào đất, nhặt củi, nhóm lửa nướng gà, lúc nãy lại đấm đá nam tử trung niên một trận, thật đúng là đã đói bụng rồi, giờ cái bụng nhỏ của cả hai đang thầm thì reo lên kìa.

>

> Dương Giảo cẩn thận hỏi một câu: "Nè! Rốt cục ông là ai thế? Tại sao ông lại cho chúng tôi con gà nướng này?"

>

> Mặt nam tử trung niên hiện lên vẻ bần thần: "Các con phải gọi ta là cữu cữu, ta là ca ca của mẫu thân các con."

>

> Dương Thiền vui vẻ reo lên: "Cữu cữu! Người là cữu cữu của bọn con ạ ~ "

>

> Cả bốn người hàn huyên một lúc lâu, lập tức đã thân thiết hơn, ba hài tử còn chưa rõ lòng người hiểm ác, không có quá nhiều phòng bị, sau khi ăn hết con gà nướng, lại càng xem nam nhân trung niên thuận mắt hơn, đúng là người mà! Thế là cả bốn ấm áp hoà thuận chơi chung với nhau cả buổi.

>

> Quán Giang Khẩu, Dương Thiền nhìn hình ảnh trong video, nhớ lại những ngày tháng xưa cũ, nghiễn ngẫm: "Ngày xưa, huynh và đại ca đều đối xử với muội rất tốt!"

>

> Dương Tiễn "Ừm!" một tiếng, tiếp tục xem video, trong mắt hiện lên vẻ thương cảm, còn có một tia sáng đỏ rất khó nhận ra.

>

> Bên trong Dao Trì trên Thiên Đình , Ngọc Đế và Vương Mẫu đang ngồi trong một cung điện, im lặng xem video.

>

> Vương Mẫu hỏi: "Lúc đó chàng đã thật sự đi thăm chúng à?"

>

> Ngọc Đế lắc đầu nói: "Không có, nàng biết mà, Dao Cơ trốn ta, muội ấy thiết lập kết giới trong cái sơn cốc đó, ta không biết trước các nàng là bao cả."

>

> Vương Mẫu cảm thán một tiếng: "Dao Cơ muội muội, ai!"

>

> Sau đó nàng lấy lại tinh thần nói: "Nếu muốn dựa vào những tình cảm giả dối hư ảo này để làm Dương Tiễn cảm động, nói thật, thiếp thấy chuyện này quá mông lung."

>

> Ngọc Đế trả lời: "Không chỉ có vậy thôi đâu, ta có xem kịch bản rồi, ta rất có lòng tin vào bộ phim này."

>

> Vương Mẫu trợn mắt khinh thường nói: "Đừng tới lúc đó biến khéo thành vụng đấy."

>

> Ngọc Đế cười nói: "Cứ tiếp tục xem phim đi đã."

>

> Cung Nữ Oa ngoài thiên ngoại, Thanh Loan cười nói: "Dương Thiền khi còn bé đúng là đáng yêu vô cùng! Làm ta nhớ lại khoản thời gian chúng ta chăm sóc nàng ta ghê, nàng ta được ta nuôi mập mạp như cái bánh bao thịt nhỏ ấy."

>

> Thải Phượng cảm thán nói: "Đúng vậy! Nha đầu đó đúng là không có lương tâm gì cả, đã bao lâu rồi nó không thèm về thăm chúng ta chứ."

>

> Thanh Loan cười hì hì nói: "Lần sau nàng về đây, xem ta có đánh mông nàng ta không nhé."

>

> Nữ Oa đang nằm nghiêng trên giường mây coi phim, thấy các nàng ồn ào nhốn nháo, không vui nói rằng: "Im lặng đi, đang xem phim mà."

>

> Hai nàng lập tức nghiêm mặt nói: "Vâng!"

>

> Bên trong video, Ngọc Đế ăn diện như một thư sinh, đến chơi với ba huynh muội suốt mấy ngày, cả bốn dần dần thân thuộc với nhau hơn.

>

> Một ngày này, bốn người nằm trên bãi cỏ, mặt trời chiếu tỏ khắp nơi, Dương Thiền ôm tay Ngọc Đế, khó hiểu hỏi: "Cữu cữu, cữu cữu là ca ca của mẫu thân, sao không đi gặp mẫu thân con? Mà phải lén lút rồi còn bảo bọn con giúp cữu cữu giữ bí mật thế này."

>

> Dương Giảo, Dương Tiễn cũng quay đầu nhìn về phía Ngọc Đế.

>

> Ngọc Đế cười nói: "Mẫu thân các con ấy à! Muội ấy cãi nhau với ta, giờ muội ấy không chịu gặp ta nữa rồi."

>

> Dương Thiền kêu "á!" một tiếng, nói thầm: "Nhưng mà tại sao lại cãi nhau chứ? Con và các ca ca có cãi nhau bao giờ đâu."

>

> Ngọc Đế hỏi: "Các ngươi có từng mơ ước sau này lớn lên mình sẽ làm gì không?"

>

> Dương Thiền lập tức ném hết mấy chuyện còn lại ra sau đầu, cười hì hì nói: "Sau khi lớn lên, con muốn gả cho một người đọc sách như phụ thân vậy đó."

>

> Dương Tiễn vỗ ngực khí phách hô to: "Con muốn làm thôn trưởng, thôn dân đều phải nghe lời con."

>

> Dương Giảo đáp lời: "Con muốn làm thợ săn, vào núi săn thật nhiều thú rừng để đệ đệ muội muội có thịt ăn."

>

> Ngọc Đế bật cười sảng khoái, hô to: "Hay lắm! Chỉ cần các con ngoan ngoãn sinh sống trong thôn làng giữa núi rừng này, ước mơ của các con đều sẽ thành hiện thực cả. Thiền Nhi sẽ gả cho một thư sinh tài hoa bác học, hạnh phúc cả đời. Nhị lang sẽ trở thành thôn trường, tất cả thôn dân đều sẽ nghe lời con. Đại lang sẽ trở thành thợ săn giỏi nhất trong ngọn núi này, mỗi ngày đều sẽ bắt được vô số con mồi."

>

> Ba huynh muội Dương Tiễn Tam vui vẻ chơi đùa, trong lòng ngập tràn niềm tin vào tương lại.

>

> Mãi tới chạng vạng, Ngọc Đế mới đứng dậy nói: "Được rồi, ta phải trở về, các con cũng mau về nhà đi thôi!"

>

> Dương Thiền hỏi lại: "Cữu cữu, ngày mai người còn tới đây chơi với bọn con không ạ?"

>

> Ngọc Đế chần chừ một lát mới nói: "Gần đây cữu cữu có việc, không tới được, các con phải nghe lời mẫu thân của mình đấy, biết chưa."

>

> Ba hài tử ngoan ngoãn "Dạ" một tiếng, đồng loạt gật đầu, cả ba quay đầu chạy về thôn trang, bóng dáng Ngọc Đế cứ thế nhạt dần rồi biến mất.

>

> Bài hát cuối phim vang lên, danh sách diễn viên tham gia lần lượt lướt qua màn hình, tập thứ nhất cứ thế kết thúc!

>

> Quán Giang Khẩu, đồ ăn đầy bàn đã lạnh tanh, hai huynh muội Dương Tiễn và Dương Thiền chưa từng gấp lấy đũa nào, tâm trí họ lúc này đã bay trở về mấy vạn năm trước, về cái thôn làng nhỏ giữa núi rừng năm xưa, về ngôi nhà nơi có phụ thân mẫu thân còn cả ca ca của họ.

>

> Ngực Dương Tiễn phập phồng thật mạnh, hắn lạnh giọng buông lời châm chọc: "Ông ta đúng là biết tự dát vàng lên mặt mình nhỉ, lúc bé chúng ta gặp ông ta hồi nào chứ? !"

>

> Dương Thiền lại nghi ngờ hỏi lại thử: "Chưa chắc đâu! Cho dù chúng ta có nhìn thấy cũng chưa chắc nhận ra được đó là ông ấy, muội còn nhớ hồi nhỏ trong thôn có một vị tiên sinh dạy học, vị tiên sinh đó đối xử với chúng ta rất tốt, thường xuyên mang đồ ăn cho chúng ta."

>

> Trong mắt Dương Tiễn hiện lên vẻ hoài nghi thật khẽ, khi còn bé, đúng là từng có một vị tiên sinh đối xử với huynh muội bọn họ rất tốt, quan tâm đầy đủ, thường xuyên mang đồ ăn tới cho họ, còn chơi cùng với họ, sau thì vị tiên sinh đó vô cớ biến mất, người trong thôn cũng không rõ vị tiên sinh kia đi đâu, vì vị tiên sinh kia sống không thấy người chết cũng chẳng thấy xác, cứ như thể ông ta bốc hơi ra khỏi thế giới này vậy, chẳng lẽ vị tiên sinh đó là Ngọc Đế thật à?

>

> Càng nghĩ càng khả nghi, mấy điểm đáng ngờ nhỏ tí được phóng đại lên vô hạn, làm suy nghĩ trong đầu hắn loạn thành một đống tơ vò.

>

> Nếu tiên sinh dạy học biết được phỏng đoán của Dương Tiễn, chắc sẽ nhẫy cẩng lên kêu to, ta chỉ muốn đào góc tường của phụ thân ngươi, ai dè mẫu thân ngươi lại ra tay ác độc như vậy, trực tiếp làm ta bốc hơi luôn chứ.

>

> Dương Thiền chọc vào màn hình, khẽ nói: "Vậy chúng ta xem tập tiếp theo nhé!"

>

> Ca khúc đầu phim phát xong, màn hình hiện lên vài chữ to: Tập thứ hai, tai nạn buông xuống.

>

> Trong thôn làng ngăn cách giữa núi rừng, khói bếp lượn lờ bốc lên, bình tĩnh tường an.

>

> Tiếng sấm ầm ầm vang lên phá vỡ không khí yên bình trong thôn làng, mây đen cuồn cuộn kéo tới giăng kín trời, gió to thổi tung bay mọi thứ, một đám thần bình cả vạn người khống chế sấm sét kéo theo mây đen, xuất hiện trên bầu trời thôn làng.

>

> Trời xuất hiện hiện tượng lạ, dân chúng sinh sống trong thôn làng nhỏ đều bị kinh động, họ lần lượt chạy ra khỏi nhà, ngẩng đầu lên nhìn trời.

>

> Nhìn những thần tin người mặc giáp vàng đang đứng trên trời, dân chúng ai nấy đều hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống, không ngừng dập đầu, cầu nguyện, cầu xin tha thứ.

>

> Cả nhà Dao Cơ, Dương Thiên Hữu cũng bước ra ngoài, họ đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên trời, đều hoảng sợ không thôi.

>

> Dương Thiền sợ tới mức chạy trốn ra sau lưng Dao Cơ, hoảng sợ hỏi: "Mẫu thân, họ là ai thế ạ? Đáng sợ quá! Họ là yêu quái ạ?"

>

> Dương Thiên Hữu cũng đang định vội vàng quỳ xuống, lại bị Dao Cơ giữ chặt tay, mặt Dao Cơ hiện lên vẻ phức tạp khó nói thành lời, cuối cùng họ vẫn tìm tới đây rồi à?

>

> Dương Thiên Hữu hoảng sợ quay sang khuyên nương tử mình: "Nương tử, đó là thần tiên mau quỳ xuống."

>

> Trên bầu trời, một lão giả mặc áo bào màu tím đứng đón giá, nghiêm nghị nhìn Dao Cơ nói: "Trưởng công chúa, người tự ý kết hôn với phàm nhân, rõ ràng đã vi phạm vào thiên quy, xin người hãy theo cựu thần trở về thiên cung nhận phạt!"

>

> Dương Thiên Hữu hoảng sợ nắm tay Dao Cơ nói: "Dao Cơ, họ đang nói cái gì thế? Ai là Trưởng công chúa?"

>

> Dao Cơ thả tay Dương Thiên Hữu ra, bước lên trước hai bước, giương giọng nói: "Ta theo ngươi lên trời nhận tội, ngươi hãy thả họ đi đi."

>

> Lão giả lắc đầu nói thẳng: "Không được, thiên có thiên quy, thiên quy không được phép làm trái, tất cả họ đều phải nhận tội chịu phạt."

>

> Dao Cơ nhướng cao mày, đáp trả: "Vậy thì cứ đánh một trận thôi!"

>

> Nàng duỗi tay ra, vùng không trung trên thôn trang xuất hiện gợn sóng, một cây thần đăng bằng ngọc bích xuất hiện giữa không trung, rơi xuống tay Dao Cơ.

>

> Dao Cơ cầm thần đăng trong tay, quay người nói vội với Dương Thiên Hữu: "Dẫn các con trốn mau đi, trốn càng xa càng tốt." Rồi nàng vung tay lên một cái, bốn phụ tử Dương Thiên Hữu hoảng sợ la lên đồng thời bay về phía xa.

>

> Dao Cơ xoay người bay thẳng về phía không trung.

>

> Lão giả mặc áo tím thấy vậy, bèn hô to: "Lập tức tróc nã cả nhà Trưởng công chúa quy án!"

>

> Chúng thiên binh thần tướng đồng thời quát to: "Tuân lệnh!"

>

> Dao Cơ phẫn nộ quát: "Đừng có mơ!"

>

> Nàng xông lên trước, ngăn cản chúng thần binh, cả hai bên nháy mắt lao vào chém giết nhau, thần đăng phát ra uy lực kinh người, thiên binh thần tướng, khó ai có thể địch lại được!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!