Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 444: Mục 445

TRANG 223# 1

> Chương 444: Tâm ma

>

>

>

>

>

>

> Vực

>

> Trong căn nhà ở Quán Giang Khẩu, Dương Tiễn nhìn cảnh Dao Cơ và thiên binh thần tướng chiến đấu với nhau, mồ hôi lạnh không ngừng toát ra, thấm ướt xiêm y, mắt hắn hiện lên tơ máu, miệng nghiến ra từng chữ đầy tức giận: "Không… không…"

>

> Tam tiêm lưỡng nhận đao nhoáng lên cái xuất hiện trong tay hắn, một tiếng cốp, cán đao nện xuống đất, mặt đất lót đầy đá đã được pháp trận gia cố thêm cũng vỡ vụn ra.

>

> Bàn tay đang cầm tam tiêm lưỡng nhận đao của Dương Tiễn nổi đầy gân xanh, toàn thân hắn đều đang run rẩy, sắc mặt ngày càng dữ tợn và đáng sợ.

>

> Dương Thiền thấy vậy, vội la lên đầy lo lắng: "Ca, ca, huynh làm sao vậy?"

>

> Nàng vội vàng vươn tay tắt di động đi, chạy lại bên cạnh Dương Tiễn, ôm lấy hắn, kêu lên đầy lo lắng: "Ca, huynh không sao chứ! Rốt cục huynh bị làm sao vậy?"

>

> Dương Tiễn nhắm mạnh hai mắt lại, đợi một lúc lâu, mới lấy lại được bình tĩnh, tam tiêm lưỡng nhận đao trong tay hắn lại nhoáng lên cái biến mất, lúc này toàn thân hắn cũng đã ướt sũng mồ hôi.

>

> Dương Tiễn mở choàng mắt ra, chậm rãi nói: "Huynh không sao!"

>

> Dương Thiền vừa lau nước mắt, vừa nghẹn ngào nói: "Nhị ca, rốt cục thì huynh bị làm sao vậy?"

>

> Dương Tiễn bất đắc dĩ mỉm cười nói: "Tâm ma! Không biết khi nào, ta đã sinh ra tâm ma."

>

> Dương Thiền nỉ non theo: "Tâm ma?" Nàng vội quay đầu chạy ra ngoài cửa: "Muội đi tìm sư phụ, cầu xin người, chắc chắn người sẽ có cách giúp huynh loại trừ tâm ma."

>

> Dương Tiễn vội vàng kêu nàng lại: "Đừng đi!"

>

> Dương Thiền đứng lại, quay đầu nhìn về phía Dương Tiễn, hai hàng mi của nàng còn treo vài giọt nước mắt, nàng nghẹn ngào nói từng chữ một: "Nhị ca, muội chỉ có một mình huynh là người thân, huynh không thể xảy ra chuyện gì được."

>

> Dương Tiễn chỉ biết im lặng giải thích: "Không có ích gì đâu, tâm ma chỉ có thể dựa vào bản thân mình để hoá giải."

>

> Dương Thiền lắc đầu nói tiếp: "Muội không tin, sư phụ là thánh nhân cơ mà!" Nói rồi nàng chạy ra khỏi nhà, bay vút lên trời biến mất vào tầng mây.

>

> Dương Tiễn đứng tại chỗ, nhỏ giọng thì thào: "Sư công cũng là thánh nhân đó thôi."

>

> Hắn do dự một lát, lấy điện thoại di động của mình ra, một lần nữa mở ra bộ phim Bảo Liên Đăng để xem tiếp, sắc mặt hắn biến đổi liên lục, lúc thì dữ tợn, lúc thì lại bật cười.

>

> Trên đường Tây Du, trong một gian khách điếm, Tôn Ngộ Không cà lơ phất phơ nằm ở trên giường, vò đầu bứt tai nói: "Dương Tiễn? Hoá ra bộ phim này kể về chuyện Tam nhãn quái phá núi cứu mẹ à! Hắn cũng từng đại náo Thiên Đình, Lão Tôn ta đây thật muốn biết hắn đại náo Thiên Đình thế nào?"

>

> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã đều đang ngồi trong một khoản sân nhỏ, trên bầu trời, muôn ngàn vì sao đang chiếu sáng, chung quanh là tiếng côn trùng kêu từng hồi.

>

> Có một cái màn hình lớn được lấp ở đàng trước, để mọi người có thể cùng nhau xem phim, vừa xem vừa nói cười với nhau, không khí vô cùng ấm áp.

>

> Lý Thanh Tuyền nhìn chiến trường đầy hỗn loạn trong phim, không vui càu nhàu: "Ta còn tưởng rằng Ngọc Đế nọ là người tốt cơ đấy? Ông ta cũng quá ti bỉ rồi."

>

> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha nói: "Đừng cho ra kết luận quá sớm, tỷ thấy chuyện này không giống như chuyện Ngọc Đế sẽ làm. Vả lại…"

>

> Lý Thanh Nhã nhìn về phía Trương Minh Hiên, cười nói: "Bộ phim này là do chính Ngọc Đế yêu cầu quay, ngài ấy làm sao có thể tự bôi tro trét trấu lên mặt mình cho được chứ?"

>

> Trương Minh Hiên giơ ngón tay cái lên khen ngợi: "Thanh Nhã tỷ đúng là mặt mày xinh đẹp trong lòng lại còn vô cùng thông tuệ, đúng là huệ chất lan tâm mà."

>

> Lý Thanh Nhã liếc mắt một cái đầy khinh thường.

>

> Trên màn ảnh, bộ phim vẫn đang tiếp tục chiếu, lúc này cảnh chiến đấu đã chấm dứt.

>

> Hình ảnh đổi về Thiên Đình, Ngọc Đế đang ngồi trong hoa viên, tự mình rót rượu uống, hình như đang suy nghĩ chuyện gì phiền lòng.

>

> Một thiên binh đi tới, ôm quyền khom người bẩm tấu: "Bệ hạ, Tư Pháp Thiên Thần Tử Tiêu Thượng Thần cầu kiến."

>

> Ngọc Đế nghe vậy chỉ bình tĩnh đáp: "Cho hắn ta vào đi!"

>

> "Tuân lệnh!" Thiên binh cung kính lui ra ngoài.

>

> Tiếp sau đó, một lão giả người vận một thân tử bào bước vào trong hoa viên, khom người nói: "Thần bái kiến bệ hạ!"

>

> Ngọc Đế còn chẳng thèm ngước mắt lên, hỏi: "Ngươi tới làm gì?"

>

> Tử Tiêu Thượng Thần cung kính nói: "Bệ hạ, gần đây luật trời vang lên chấn động cảnh báo..."

>

> Ngọc Đế biến sắc.

>

> "... Vi thần căn cứ theo chỉ dẫn của luật trời, ở nhân gian tìm được Dao Cơ trưởng công chúa, trưởng công chúa tự ý kết hôn với phàm nhân, không những vậy còn ở nhân gian sinh hạ hai nhi tử một nữ nhi. Nên vi thần đã phái thiên binh tróc nã, giết chết phàm nhân Dương Thiên Hữu và trưởng tử Dương Giao cỉa trưởng công chúa."

>

> Ngọc Đế đập tay lên bàn một cái, cái bàn luyện chế từ tiên thạch ầm ầm hoá thành tro bụi.

>

> Ngọc Đế đứng lên, bước tới trước mặt Tử Tiêu Thượng Thần, sắc mặt xanh mét, cả giận nói: "Ngươi giết bọn họ?"

>

> Tử Tiêu Thượng Thần vẫn bình tĩnh đáp lời: "Luật trời thần thánh không thể xâm phạm! Trưởng công chúa pháp lực cao cường, lại có trong tay Bích Hà Thần Đăng, chúng thần hoàn toàn không phải đối thủ, nên vi thần mạn phép thỉnh bệ hạ tự mình ra tay tróc nã trưởng công chúa, để chương hiển uy nghiêm của luật trời!"

>

> Ngọc Đế tức giận quát: "Ngươi đang muốn chết!"

>

> Chung quanh người Tử Tiêu Thượng Thần xuất hiện thần viêm huỷ diệt màu vàng, cả người hắn chìm trong thần viên, nhưng sắc mặt vẫn không hề dao động nói: "Ngọc Đế, cho dù ngài giết ta, cũng phải bắt trưởng công chúa về quy án! Đừng tự…"

>

> Trong thần viêm, Tử Tiêu Thượng Thần hóa thành một đống tro tàn, rơi vung vãi trên đất.

>

> Ngọc Đế mở to miệng thở hổn hển, suy sụp ngồi bệt xuống ghế, lẩm bẩm: "Giao Nhi…"

>

> Im lặng một lúc lâu, Ngọc Đế mới lên tiếng nói: "Cho truyền Thiên Bồng Nguyên soái tới gặp trẫm."

>

> Chỉ lát sau, một đại hán người mặc giáp vàng, khoác áo choàng màu đỏ bước vào.

>

> Đại hán nọ đi tới trước mặt Ngọc Đế, nhìn thấy đống tro tàn nằm rơi vãi dưới đất, hai đồng tử co rút lại, lập tức nửa quỳ xuống, bái kiến Ngọc Đế: "Thiên Bồng bái kiến bệ hạ!"

>

> Ngọc Đế mặt không đổi sắc nói: "Tư Pháp Thiên Thần Tử Tiêu vừa mới tẩu hỏa nhập ma, bị ma diễm thiêu đốt tới chết, ngươi hãy báo chuyện này cho chư thần trên Thiên Đình đi."

>

> Thiên Bồng trầm giọng đáp lời: "Thần tuân chỉ!"

>

> "Trưởng công chúa Dao Cơ ở nhân gian tự ý kết hôn với phàm nhân, còn sinh ra hai nam hài một nữ hài. Tử Tiểu đã phái binh tróc nã họ, chỉ còn để lại một nam hài một nử hài lưu vong bên ngoài, trẫm ra lệnh cho ngươi lập tức tróc nã cả hai về quy án!"

>

> Hai đồng tử của Thiên Bồng Nguyên lại co rút, hắn cúi đầu thấp giọng nói rằng: "Thần... Thần tuân chỉ! Nhưng tiểu thần vốn không phải đối thủ của Dao Cơ công chúa."

>

> Ngọc Đế lạnh lùng nói tiếp: "Dao Cơ, trẫm sẽ tự tay tróc nã nó về quy án."

>

> Thiên Bồng Nguyên soái nghe vậy, lập tức đáp: "Tiểu thần tuân chỉ!"

>

> Nói rồi, hắn đứng dậy, xoay người đi ra ngoài, lúc hắn bước gần tới lối ra của hoa viên.

>

> Ngọc Đế lại mở miệng gọi hắn lại: "Thiên Bồng!"

>

> Thiên Bồng Nguyên soái xoay người nhìn về phía Ngọc Đế.

>

> Chỉ thấy Ngọc Đế nói một câu đầy ẩn ý: "Chuyện này ngươi phải làm cho trọn ‘lòng’, phải sớm ngày bắt cả hai kẻ đó về quy án, đừng vô dụng như Tử Tiểu đấy."

>

> Thiên Bồng Nguyên soái ôm quyền đáp: "Tiểu thần đã rõ!"

>

> Thiên Bồng Nguyên soái bước ra ngoài, áo choàng màu đỏ khoác sau lưng hắn tung bay, tựa như một ngọn lửa đang rực cháy.

>

> Tiếng nhạc vang lên, tập thứ hai tới đây là hết!

>

> Quán Giang Khẩu, Nhị Lang Thần im lặng không nói được một lời, chuyện này rốt cục là thật hay giả, đúng là ngày đó có một kẻ tên là Thiên Bồng Nguyên Soái đuổi giết họ, vậy mọi chuyện đều là do ông ta tự tay sắp xếp cả à? Vậy tại sao nó lại khác với những gì hắn đã biết? Rốt cục thì đâu mới là chân tướng đây?

>

> Nhị Lang Thần thì thào hai chữ trong miệng: "Thiên Bồng… "

>

> Rồi hắn cũng bước ra ngoài, người chợt loé lên một cái rồi biến mất.

>

> Trên Thiên Đình, Vương Mẫu cười cười hỏi: "Kẻ đó là ai thế? Diễn Ngọc Đế trong rất giống thật."

>

> Ngọc Đế bật cười ha ha, đáp: "Chỉ là một nhân vật nhỏ tới từ nhân gian thôi, không cần phải để tâm đâu."

>

> Vương Mẫu không quá để ý, dù gì đó cũng chỉ là một kim tiên nhỏ nhoi, diễn xuất khá là được mà thôi.

>

> Vương Mẫu lại nói tiếp: "Lúc trước ngài quả thật bảo Thiên Bồng ra tay nương tình như vậy à?"

>

> Ngọc Đế chần chờ một chút, gật đầu tỏ vẻ đó là sự thật, rồi mới nói: "Nội dung trong bộ phim này có hơn năm phần là sự thật, trong đó xem như là nửa thật nửa giả đi!"

>

> Vương Mẫu nhíu mày hơi nghi ngờ nói: "Truyền bí vắn trên Thiên Đình cho khắp tam giới đều biết thế này, thật sự ổn à? Ngài không sợ nó sẽ ảnh hưởng tới uy nghiêm chí tôn trong tam giới của mình sao?"

>

> Ngọc Đế thẳng thắn đáp: "Không sợ!"

>

> Vương Mẫu lại nói: "Tùy ngài vậy! Chỉ cần có thể cởi bỏ khúc mắc giữa các người, tổn hại uy nghiêm thì cứ tổn hại uy nghiêm vậy!"

>

> Trên đường Tây Du, trong một khách điếm, bốn sư đồ Đường Tam Tạng sau khi xem phim xong, đều tụ tập lại hết trong phòng Trư Bát Giới.

>

> Tôn Ngộ Không đi vòng vòng quanh Trư Bát Giới, khì khì cười nói: "Đồ ngốc này, trước kia đệ từng đuổi giết Dương Tiễn cơ à?!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!