Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 445: Mục 446

TRANG 223# 2

> Chương 445: Bàn tán xôn xao

>

>

>

>

>

>

> Vực

>

> Trư Bát Giới hừ một cái bằng mũi, nói: "Không phải Lão Trư ta đây khoác lác chứ, nhưng khi ta còn là Thiên Bồng Nguyên soái, thằng tiểu tử Dương Tiễn đó nhìn thấy bản nguyên soái cũng phải tự động đi đường vòng đấy."

>

> Đường Tam Tạng cười nói: "Trong bộ phim này, hình tượng của đồ nhi con đúng là rất uy vũ."

>

> Trư Bát Giới bật cười sang sảng: "Đương nhiên rồi! Nhớ ngày đó Lão Trư ta đây tung hoành thiên địa, giết cho tiểu tử Dương Tiễn kia lên trời không được, xuống đất chẳng cửa, chạy tè cả ra quần đấy!"

>

> "Thật vậy à?" Chợt có một giọng nói lạnh căm vang lên, chen ngang vào.

>

> Ngay sau đó không gian chung quanh nổi lên gợn sống, Dương Tiễn người mặc trường báo màu xanh từ trong không trung bước ra, lạnh lùng liếc nhìn Trư Bát Giới.

>

> Ý da… Trư Bát Giới lập tức trợn tròn mắt lên, lắp ba lắp bắp nói: "Dương... Dương Tiễn, sao ngươi lại tới đây?"

>

> Tôn Ngộ Không khì khì hỏi: "Ba Mắt, ngươi tới đây làm gì?"

>

> Dương Tiễn không thèm để ý tới Tôn Ngộ Không, hắn đi thẳng tới trước mặt Trư Bát Giới, hỏi thẳng: "Thiên Bồng, ta hỏi ngươi, lúc trước Ngọc Đế căn dặn ngươi thế nào? Thật sự giống như những gì Thần Đăng Truyện miêu tả à?"

>

> Trư Bát Giới cười khẽ, trả lời: "Cũng gần như thế! Lúc ấy không phải Lão Trư ta không bắt được ngươi, mà chẳng qua là Lão Trư ta đây hạ thủ lưu tình mà thôi, ngươi phải nhớ kỹ chuyện này đấy! Sau này phải báo đáp Lão Trư ta đây, biết chưa."

>

> Dương Tiễn nghe được câu trả lời, lập tức xoay người lại, biến mất không để lại chút dấu vết gì.

>

> Tôn Ngộ Không "Á" một tiếng, vò đầu bứt tai nhìn chằm chằm chỗ Dương Tiễn vừa biến mất, con yêu quái ba mắt này rốt cục muốn làm trò gì đây?

>

> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên tắt video đi, cười nói: "Ngọc Đế lần này đúng là tìm người chuẩn không cần chỉnh luôn, Viên đạo trưởng diễn không khác gì Ngọc Đế thật cả, cái khí chất đó, sự uy nghiêm đó, đúng là giống hệt luôn! Diễn xuất phải thuộc hàng ảnh đế rồi đấy."

>

> Lý Thanh Tuyền đang xem ngon lành, thấy hết ngang, tức tối la to: "Tập tiếp theo đâu, tập tiếp theo đâu rồi?"

>

> Trương Minh Hiên làm động tác buông thõng hai tay, nhún vai cái: "Chờ ngày mai đi."

>

> Lý Thanh Tuyền chu môi, bất mãn nhăn nhó: "Còn phải chờ tới ngày mai à! Quá chậm."

>

> Chợt hai mắt nàng sáng rõ, nhanh miệng nói: "Chúng ta có thể xem trước mà! Mau lấy lưu ảnh thạch ra đây."

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu từ chối: "Không được!"

>

> Lý Thanh Tuyền nhảy dựng lên, hai tay chống nạnh, bắt đầu la làng: "Trương Minh Hiên, mau lấy lưu ảnh thạch ra đây cho tỷ." Nàng giơ cái nắm tay nhỏ của mình lên, la to: "Không thì, bổn cô nương sẽ đánh cho đệ một trận ra trò đấy!"

>

> Trương Minh Hiên dùng ánh mắt miệt thị nhìn nàng một cái, mới nói: "Tỷ có chắc bây giờ tỷ đánh thắng nổi đệ không đấy?"

>

> Lý Thanh Tuyền kêu rú lên vài tiếng đầy thương tâm, không cẩn thận đã bị tiểu đệ vượt mặt, thật là tuyệt vọng quá đi!

>

> Lúc này Lý Thanh Nhã lên tiếng dạy dỗ: "Đủ rồi! Thanh Tuyền, đừng làm rộn nữa."

>

> Lý Thanh Tuyền chu môi, mặt đầy bất mãn, tức tối ngồi lên ghế đá.

>

> Trên mạng ai nấy cũng đều đang kêu rên, một ngày có hai tập, ít quá đi! Không thể chiếu thêm một tập nữa à?

>

> Trong nhóm chat dành cho người mới.

>

> Cẩu Đản: Dao Cơ tiên tử đó đúng là xinh đẹp quá thể, cảm giác nàng ấy thật ấm áp.

>

> Tố Nhã Thanh Hà: Cái đó gọi là tình thương của người làm mẫu thân, là cảm giác của một mẫu thân.

>

> Quỳnh Lâm đại thiếu: Sai rồi! Đó là cảm giác của một thục nữ, ta thích! He he o(*3)o

>

> Bạch Vân đạo trưởng: Đúng là không biết sợ chết là gì.

>

> Quỳnh Lâm đại thiếu: Trương lão bản nói, trên internet, được quyền tự do ngôn luận.

>

> Trình gia đại Ma Vương: Mẹ nó…

>

> Trình gia nhị Ma Vương: Đầu óc suốt ngày chỉ biết suy nghĩ mấy chuyện ăn chơi nam nữ.

>

> Trình gia tam Ma Vương: Không khác gì cái gã Đỗ Hà kia cả.

>

> Trình gia đại Ma Vương: Tiểu Tam, đệ về rồi à?

>

> Trình gia tam Ma Vương: Vẫn là thế này mới chỉnh tề nhỉ.

>

> Trình gia nhị Ma Vương: Đúng vậy!

>

> Tố Nhã Thanh Hà: ba gã thối tha này, bản thiếu gia chọc gì các người à?

>

> Trình gia tam Ma Vương: Ta nói sai gì rồi à?

>

> Trình gia đại Ma Vương: Không sai, đúng hết mà!

>

> Trình gia nhị Ma Vương: Đúng hết đấy!

>

> Tố Nhã Thanh Hà: . . .

>

> Bạch Vân đạo trưởng: Câm miệng hết cho bản đạo trưởng!

>

> Tử Vân đạo trưởng: Chúng ta quay trở lại thảo luận chuyện quay quanh bộ phim Thần Đăng truyện đó đi!

>

> Thanh Liên Kiếm: Bộ phim này chắc chắn là kể về chuyện Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân phá núi cứu mẫu thân, nhưng xem ra thì có hơi khác biệt một chút.

>

> Bảo Tháp vỡ tan của ta: Đúng là có chỗ khác nhau đấy, nhưng theo những gì ta biết, nội dung đại khái không khác nhau là bao, chỉ có điều thay đổi thêm thắt vài chi tiết thôi.

>

> Điệp Doanh: Ta không biết chuyện phá núi cứu mẫu thân mà các vị nói là gì, nhưng ta biết bộ phim Thần Đăng Truyện này rất hay! Ta thích vị Ngọc Đế đó, rất ấm áp.

>

> Cao Dương: Ta cũng thích, trưởng thành ổn trọng, rất nho nhã, ta rất thích!

>

> Ngọc Diện: Ta thì lại khá thích Thiên Bồng, hắn trông cũng uy vũ như vị kia nhà ta vậy.

>

> Thiên Bồng đại nguyên soái: Ha ha ha ha… bình thường thôi, bình thường thôi.

>

> Ngọc Diện: Oa… Thiên Bồng Nguyên Soái, là Thiên Bồng Nguyên Soái thật à?

>

> Thiên Bồng đại nguyên soái: Là ta! Ha ha ha ha…

>

> Ngọc Diện công chúa: Nhà ta ở núi Tích Lôi, nếu Thiên Bồng đây có rảnh thì cứ tới nhà ta chơi! Ta nấu món ngon mời ngươi ăn.

>

> Thiên Bồng đại nguyên soái: Oa ha ha… chắc rồi, chắc rồi!

>

> Trên mạng, mọi người đều đang bàn tán xôn xao về nội dung trong bộ phim mới, có người bắt đầu tuyên truyền câu chuyện về Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân phá núi cứu mẫu thân lên mạng, sau khi biết được bối cảnh đại khái của câu chuyện, các khán giả bắt đầu càng thêm chờ mong, hoá ra đây là câu chuyện có thật à! Hình tượng Ngọc Đế vốn dĩ cao cao tại thượng, thần bí khó lường trong đầu mọi người dần dà hợp lại với hình tượng Ngọc Đế trong phim, khiến Ngọc Đế càng trở nên thân thiết hơn.

>

> Mặt trời đã cao ba sào, Trương Minh Hiên từ trên giường ngồi dậy, nghe bên ngoài có tiếng bùm bùm vang lên không dứt, Trương Minh Hiên bước lại mở cửa phòng ra, chỉ thấy bên ngoài đang có sấm sét loé lên liên tục, mưa to như trút nước, cả thế giới đều như chìm trong màn đêm tăm tối.

>

> Trương Minh Hiên lầu bầu trong miệng: "Trời đổ mưa to rồi à!"

>

> Sau đó hắn vui vẻ ra mặt nói: "Vậy thì tốt rồi, có thể nằm ngủ lười trên giường cả một ngày luôn."

>

> Hay xoay người bước về giường, ngã người vào đống đệm chăn, lăn lăn vài cái, phát ra tiếng rên rĩ đầy thoả mãn, đúng là trên giường lúc nào cũng thoải mái nhất.

>

> Trương Minh Hiên còn chưa thoải mái được bao lâu, Thanh Tuyền đã ôm Nha Nha chạy xộc tới, một cước đá văng cửa phòng, làm Trương Minh Hiên giật nảy mình hết cả hồn, hắn vội vàng ngồi dậy ngó thử xem là chuyện gì.

>

> Lý Thanh Tuyền ôm Nha Nha đi tới bên cạnh Trương Minh Hiên, đặt Nha Nha xuống giường Trương Minh Hiên, nói: "Tỷ tỷ nói, tỷ có việc cần đi ra ngoài một lúc, muốn nhờ đệ chăm sóc Nha Nha." Nói rồi, Lý Thanh Nhã bèn quay đầu bỏ chạy ngay.

>

> Trương Minh Hiên hét với theo: "Nè! Tỷ ấy đang bận chuyện gì vậy?"

>

> Giọng Lý Thanh Tuyền từ màn mưa vọng vào phòng: "Tỷ cũng không biết nữa!"

>

> Trương Minh Hiên và Nha Nha ngồi ở trên giường, mắt to trừng mắt nhỏ.

>

> Hai mắt Nha Nha nhíu lại, nhếch miệng cười bò về phía Trương Minh Hiên, ôm hắn đứng dậy, muốn cắn lên mũi hắn một cái.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng dùng tay kẹp nách Nha Nha, nhấc con bé cao lên không, nghiêm túc nói: "Không được cắn!"

>

> Cái miệng nhỏ của Nha Nha bĩu ra, con bé oa một tiếng bật khóc nức nở.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng dỗ dành con bé, giấc mơ làm cá muối đã một đi không trở về, hắn còn phải bắt đầu hầu hạ Nha Nha lão đại.

>

> Mãi tới giữa trưa cũng không thấy ai tới hỏi thăm gì mình, Trương Minh Hiên bị đói tới hết chịu nổi, đành ôm Nha Nha bước ra khỏi phòng, đi dạo chung quanh, trong sân không có lấy một bóng người, trên đảo cũng chẳng có ai.

>

> Trương Minh Hiên cau mày, chỉ có thể ôm Nha Nha đi xuống tửu lâu trong phố phường kiếm ăn, kiếm ăn xong, lại quay về phòng tiếp tục hầu hạ lão đại Nha Nha.

>

> Lúc hắn gặp lại Lý Thanh Nhã đã là chạng vạng tối.

>

> Trương Minh Hiên lòng đầy mỏi mệt, đưa Nha Nha trả cho Lý Thanh Nhã, thều thào nói: "Trả lại cho tỷ này, tỷ đi đâu suốt cả ngày luôn vậy?"

>

> Lý Thanh Nhã cười xin lỗi, nhìn hắn nói: "Đã làm phiền đệ rồi."

>

> Trương Minh Hiên mỉm cười ha ha, gượng nói: "Có gì phiền với không phiền chứ, chúng ta toàn là người một nhà mà, làm mấy chuyện này là đương nhiên, ta cũng rất thích Nha Nha, hận không thể ngày nào cũng được ở bên cạnh con bé."

>

> Nghe hắn nói vậy, hai mắt Lý Thanh Nhã sáng lên, nàng vui vẻ nói: "Vậy đúng là tốt quá rồi, giao Nha Nha cho nha đầu Thanh Tuyền ta không yên tâm lắm, vậy phiền đệ giúp ta chăm sóc Nha Nha mấy ngày nhé."

>

> Nụ cười dần động lại trên gương mặt của Trương Minh Hiên, còn… còn phải chăm thêm tận mấy ngày nữa à?

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!