TRANG 224# 1
> Chương 446: Giác ngộ của Dương Thiền
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên hỏi dồn: “Thanh Nhã tỷ có chuyện gì không? Tỷ nói với ta một tiếng đi, ta sẽ giải quyết giúp tỷ.” Hắn vỗ ngực bồm bộp bảo đảm: “Vì Thanh Nhã tỷ dù vượt lửa qua sông cũng không chối từ!"
>
> Vẻ mặt Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Nhã mong đợi. Nói đi, có chuyện gì xin tỷ cứ nói ra đi!
>
> Mặt Lý Thanh Nhã ửng đỏ nói: “Không có chuyện gì lớn, tu vi cần đột phá nhỏ thôi.”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Đột phá tu vi là chuyện lớn, sao có thể không đi bế quan?”
>
> Lý Thanh Nhã nói: “Chẳng qua là đột phá nhỏ, không sao.”
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: “Vậy tỷ nắm chắc chừng mực, chuyện này ta không giúp gì được tỷ.”
>
> Trương Minh Hiên nhìn sang Nha Nha, ngày tháng nhàn nhã của ta sắp bay mất.
>
> Lý Thanh Tuyền cười toe từ bên ngoài chạy vào: “Tỷ về rồi!”
>
> Lý Thanh Nhã bực bội nói: “Sao lại chạy lung tung khắp nơi nữa, rảnh rỗi thì lo đọc sách không tốt sao?"
>
> Lý Thanh Tuyền ngừng cười, uể oải nói: “Biết rồi, đọc sách.”
>
> Ăn cơm chiều xong người người của mỗi gia đình canh chừng ở trước di động, háo hức mong chờ Thần Đăng Truyền sắp phát sóng.
>
> Tập thứ ba, Ngọc Đế ra tay trấn áp Dao Cơ, dùng tháp Hạo Thiên nhốt Dao Cơ dưới Đào Sơn suốt đời không thể thoát ra.
>
> Tập thứ bốn, Dương Tiễn và Dương Thiền chịu đựng đau thương mất chết phụ thân, chết huynh, chạy trốn tơi tả trong hoang dã. Lúc hai người đói khát không chịu nổi thì gặp tán tu Linh Vận.
>
> Tề Linh Vân đóng vai Linh Vận ra sân khiến mắt mọi người sáng rực, tuy trông nàng hơi non nớt nhưng thật sự đáng yêu, còn rất xinh.
>
> Xem Thần Đăng Truyền xong, trên điện thoại di động nghị luận sôi nổi.
>
> Vũ Hiên: Ngọc Đế ác quá, trực tiếp trấn áp muội muội ruột của mình không thèm nghĩ lại chút tình thân nào!
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Ngọc Đế không còn cách nào khác, vì uy nghiêm của Thiên Đình chỉ đành trấn áp trưởng công chúa.
>
> Tử Vân đạo trưởng: Bần đạo thì thấy không đơn giản như vậy. Ngọc Đế luôn đối xử tốt với họ, ngược lại hành động của trưởng công chúa khiến Ngọc Đế bị mất mặt.
>
> Cao Dương: Trưởng công chúa theo đuổi tình yêu hạnh phúc thì có gì sai? Chỉ vì luật trời không cho phép nên trấn áp muội muội của mình sao? Thật vô tình.
>
> Vạn Thánh công chúa: Đúng rồi! Nữ nhân thì nên dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của mình! Nhưng ánh mắt của Dao Cơ công chúa hơi kém, tìm phàm nhân như Dương Thiên Hữu, không có chút gan dạ chịu trách nhiệm.
>
> Ngọc Diện: Thì đó! Mặt trắng nhỏ có gì tốt, tìm người uy vũ mới đúng, có thể bảo vệ mình, đem đến cảm giác an toàn. Hơn nữa người diễn Dao Cơ xấu quá, mặt già chát.
>
> Thiết Phiến: (lửa giận) Hồ ly tinh, ngươi nói cái gì?
>
> Ngọc Diện: (д;)
>
> Avatar bỗng tối đen.
>
> Sau đó avatar của Thiết Phiến cũng đen, đã offline.
>
> Hủ Mộc thư sinh: Tuy ta cũng tội nghiệp cho Dao Cơ công chúa nhưng không có quy củ thì không thành hình được, Dao Cơ công chúa thật sự làm sai.
>
> Vạn Thánh công chúa: (lửa giận) Nói bậy bạ! Yêu không có gì sai trái!
>
> Hai nhóm người bắt đầu cãi nhau trên mạng, ngươi qua ta lại rất náo nhiệt.
>
> Thành Trường An, điện Cam Lộ.
>
> Lý Thế Dân tắt di động, xoay cổ xương kêu răng rắc. Di động đúng là hai người sâu, lại phải thức đêm làm việc.
>
> Lý Thế Dân phê tấu chương, một lúc sau Trương Minh Hiên bưng một bình nước trà khom người đến gần, đặt trà trên bàn cạnh Lý Thế Dân, nhẹ giọng "Bệ hạ, ngài nên đi ngủ."
>
> Lý Thế Dân không ngẩng đầu lên nói: “Đợi trẫm phê tấu chương thêm một lúc nữa, hôm nay ngủ trong điện Cam Lộ.
>
> Đức Toàn cười khẽ nói: "Bệ hạ, vừa rồi Đức phi thử mặc bộ trang phục giống như Dao Cơ công chúa, ung dung hoa quý rất là đẹp.
>
> Tay Lý Thế Dân khựng lại, lòng ngứa ngáy như bị mèo cào. Trang phục giống y như Dao Cơ công chúa?
>
> Lý Thế Dân gác ngự bút lên giá bút, lẩm bẩm: “Thật ra thì ngày mai phê đống tấu chương này cũng không chậm." Tùy ý hỏi: “Có giống không?”
>
> Đức Toàn gật đầu lia: “Nhìn từ xa giống y như đúc.”
>
> Lý Thế Dân cười nói: “Đức phi thật là tâm linh khéo tay, hôm qua mới chiếu Thần Đăng Truyền mà hôm nay nàng đã làm ra y phục.”
>
> Lý Thế Dân đứng dậy: “Đi, trẫm đi xem nàng làm y phục đó như thế nào.”
>
> Đức Toàn cung kính cười nói: “Tuân lệnh!”
>
> Quán Giang khẩu. Dương Tiễn và Dương Thiền ngồi trong sân, bầu trời lấp lánh những vì sao.
>
> Dương Thiền rúc vào người Dương Tiễn, rầu lo nói: “Nương nương nói không có cách nào giúp được ca, tâm ma chỉ có thể dựa vào chính mình.
>
> Dương Tiễn nói: "Ta biết!"
>
> Dương Tiễn vỗ tay Dương Thiền, hiếm khi dịu dàng nói: “Không sao đâu, tâm ma của ta đến từ phụ thân, mẫu thân, đại ca, đến từ sự kiện kia, tâm kết thành tâm ma."
>
> Dương Thiền ngồi thẳng dậy nhìn Dương Tiễn nghiêm túc nói: “Nếu lại trải qua chuyện đó lần nữa thì có phải sẽ giúp ca giải trừ gút mắc trong lòng không?”
>
> Dương Tiễn nhíu mày nói: "Muội suy nghĩ linh tinh gì vậy?” Nghiêm túc nhìn Dương Thiền: "Ta cảnh cáo muội tuyệt đối đừng nghĩ vớ vẩn, bộ Thần Đăng Truyền này trợ giúp ta rất lớn, có lẽ nó có thể giúp ta gỡ bỏ gút mắc trong lòng.”
>
> Dương Thiền gật đầu, cười nói: “Được vậy thì tốt.”
>
> Mắt Dương Thiền lóe tia phức tạp, nhị ca, nếu Thần Đăng Truyền không giúp được ca thì muội muội sẽ giúp.
>
> Dương Thiền cười tủm tỉm hỏi: “Ca, Linh Vận này là ai? Nàng là nhị tẩu tử sao? Sao muội chưa từng gặp?”
>
> Dương Tiễn cáu kỉnh nói: “Vốn không có người này, toàn là nói bừa.”
>
> Dương Thiền chu môi nhỏ: “Muội không tin, có nhiều sự kiện trong phim này toàn là thật.”
>
> Dương Tiễn nói: “Chẳng lẽ chính muội không biết Linh Vận có thật sự tồn tại hay không?”
>
> Dương Thiền bướng bỉnh nói: "Không biết! Lúc chúng ta chạy trốn muội đã bị Nữ Oa nương nương thu làm đệ tử, tiếp đó tới cung Nữ Oa tu luyện, muội không rõ chuyện giữa hai người.”
>
> Dương Tiễn cáu gắt: “Đi về ngủ!”
>
> Dương Tiễn đứng dậy về phòng.
>
> Dương Thiền gật đầu, nhìn theo Dương Tiễn về phòng, mắt lóe tia sáng kiên định. Nhị ca, muội nhất định sẽ giúp ca thoát khỏi tâm ma!
>
> Những ngày tiếp theo, ban ngày Trương Minh Hiên chăm sóc Nha Nha, chạng vạng đăng tập mới Thần Đăng Truyền. Lại qua năm ngày, Lý Thanh Nhã thành công đột phá đến Kim Tiên hậu kỳ, Thần Đăng Truyền cũng chiếu đến tập mười ba, mười bốn.
>
> Trong tập mười ba Dương Tiễn và Dương Thiền bị Thiên Bồng Nguyên Soái dẫn theo thiên binh truy sát, hai người được Linh Vận, Bích Hà trợ giúp chạy trốn chật vật.
>
> Bên cạnh vách núi cao chót vót, Dương Tiễn cầm Bích Hà Đăng che chở Dương Thiền sau lưng mình, căm hờn trừng mắt Thiên Bồng mặc giáp vàng áo choàng tung bay.
>
> Dương Tiễn cắn răng quát: “Thiên Bồng!”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái chắp hai tay sau lưng đứng trước mặt hai người: "Các ngươi đã không có đường trốn nữa, đầu hàng đi!"
>
> Dương Tiễn tức giận quát: “Không! Bích Hà Thần Đăng!”
>
> Dương Tiễn cầm đèn thần đẩy tới trước, ánh sáng xanh biếc chói lòa. Tay Thiên Bồng Nguyên Soái lóe sáng, Cửu Xỉ đinh ba xuất hiện đánh tới trước, Cửu Xỉ đinh ba va chạm với Bích Hà Thần Đăng, vang tiếng nổ điếc tai, dư ba quét qua.
>
> “A!”
>
> “A!”
>
> “Không!”
>
> Ba tiếng hét chói tai, Dương Thiền, Dương Tiễn, Linh Vận cùng bị hất bay.
>
>
>
>