TRANG 224# 2
> Chương 447: Dương Tiễn bái sư
>
>
>
>
>
>
> Linh Vận vốn là tu sĩ, nàng ỷ vào tu vi lơ lửng trên cao.
>
> Dương Tiễn có đèn thần bảo vệ, ánh sáng như ngọc bích dựng lên quanh thân bao phủ y lơ lửng giữa không trung.
>
> Dương Thiền hét thảm rớt xuống vực sâu vạn trượng, biến mất trong mây mù.
>
> Dương Tiễn đau thương hét to: “Không!”
>
> Dương Tiễn điều khiển đèn thần lao xuống vực theo Dương Thiền, Linh Vận vội theo sau.
>
> Tập phim thứ mười ba chiếu xong.
>
> Tập phim này chiếu xong trên mạng lặng im, những người lúc trước bênh vực Ngọc Đế cũng không dám nói nhiều nữa.
>
> Đường Tây Du.
>
> Tôn Ngộ Không nhéo tai Trư Bát Giới tức giận hỏi: “Đồ ngốc, đây là nương tay mà ngươi nói hả? Tiểu nha đầu Dương Thiền bị ngươi giết chết như vậy?"
>
> Trư Bát Giới la lên: “Đau! Đau! Hầu ca nhẹ chút! Không giết, còn sống khỏe mà!”
>
> Đường Tam Tạng cũng không vui nói: "Bát Giới, không phải vi sư răn ngươi nhưng người xuất gia phải có lòng từ bi, ngươi làm chuyện này quá đáng.”
>
> Sa Hòa Thượng hùa theo: "Nhị sư huynh, sư phụ nói đúng.”
>
> Trư Bát Giới hét lên: “Lão Trư không làm chuyện này, tất cả là Trương Minh Hiên bịa ra! Hơn nữa khi đó ta không phải hòa thượng."
>
> Đường Tam Tạng niệm một câu "A di đà phật", biểu cảm từ bi nói: “Người đời tham nhiều, oán nhiều, sân nhiều, giết nhiều, nên để phật ta tịnh hóa nhân gian."
>
> Ba người cùng trợn trắng mắt, lười quan tâm hắn.
>
> Tôn Ngộ Không hỏi: “Sau đó thì sao? Sau đó nha đầu kia sao rồi?”
>
> Trư Bát Giới do dự nói: “Chắc đươc cứu.”
>
> Đường Tam Tạng niệm "A di đà phật" mỉm cười nói: “Vậy thì tốt quá.”
>
> Sa Hòa Thượng cười khờ nói: “Nhị sư huynh thật là uy phong.”
>
> Trư Bát Giới đắc ý cười to bảo: “Đó là tất nhiên!”
>
> Mọi người xem xong tập mười ba bắt đầu mở tập mười bốn.
>
> Sau bài hát đầu phim bắt đầu chiếu tập mười bốn.
>
> Dương Tiễn và Linh Vận lao xuống sơn cốc, hai người tìm kiếm Dương Thiền nhưng không thấy bóng dáng nàng trong sơn cốc, ngược lại tiếp tục bị thiên binh chặn đường. Ngay phút nguy nan Linh Vận trả giá mạng sống của mình mở đường cho Dương Tiễn ra.
>
> Dương Tiễn mang theo tức giận và không cam lòng trốn ra khỏi lỗ hổng, bị vây cản chặn đường cuối cùng đi tới một ngọn núi.
>
> Dương Tiễn kiệt quệ núp trong bụi cỏ, nước mắt chảy xuống thì thào: "Phụ thân, mẫu thân, ca ca, muội muội . . .”
>
> Bây giờ Dương Tiễn mới chỉ là đứa trẻ, hai tay ôm ngực nằm trong bụi cỏ, Bích Hà Đăng trước ngực lấp lóe ánh sáng nhạt.
>
> Trước màn hình di động không biết bao nhiêu nữ giới lan tràn tình thương của mẹ, hai mắt đẫm lệ. Hảo cảm với Ngọc Đế bay hết, mọi người rủa thầm trong bụng.
>
> Trong khi Dương Tiễn khóc có hai người ăn mặc như nông dân huơ dao lưỡi liềm đi tới. Bé Dương Tiễn vội lau khô nước mắt nằm sấp xuống.
>
> Một nông dân nói: “Nguyên Soái thật là, sao phải bắt chúng ta giả làm nông dân điều tra?”
>
> Nông dân khác suỵt một tiếng, nhỏ giọng nói: “Đừng nói nhiều! Ta mới nghe Nguyên Soái và phó Nguyên Soái nói chuyện, trên ngọn núi này có một đại năng cư ngụ tên Ngọc Đỉnh Chân Nhân, pháp lực cao cường, thần thông quảng đại! Nguyên Soái cũng không dám dễ dàng dây vào.”
>
> Nông dân thứ nhất hiểu ra: “Thì ra là vậy.”
>
> Hai người đi ngang qua nơi này điều tra phía xa hơn.
>
> Dương Tiễn trốn trong bụi cỏ lẩm bẩm: “Đại năng? Ngọc Đỉnh Chân Nhân?”
>
> Dương Tiễn ngước đầu nhìn đỉnh núi liên miên giăng sương mù, mắt lóe tia sáng kiên định. Dương Tiễn muốn bái Ngọc Đỉnh Chân Nhân làm sư phụ, muốn báo thù rửa hận. Dương Tiễn nhấc chân leo lên đỉnh núi.
>
> Dọc đường đi Dương Tiễn trải qua nhiều đau khổ như mưa gió, té ngã, đói khát, mỏi mệt, thậm chí suýt rớt xuống vách núi.
>
> Cuối cùng Dương Tiễn leo lên đỉnh. Đỉnh núi hiện ra một cái quảng trường, có một gốc cây khổng lồ đứng thẳng trên quảng trường, lá cây lập lòe ánh huỳnh quang, hiển nhiên không phải vật phảm.
>
> Có một động phủ sáng lấp lánh trên vách đá, bên trên viết năm chữ to: Ngọc Tuyền Sơn Kim Hà Động.
>
> Dương Tiễn quỳ trước cửa hang, choáng váng đầu ngất xiu.
>
> Tập mười bốn chiếu xong.
>
> Người xem hưng phấn, Dương Tiễn tìm được đại năng, cuối cùng sắp bắt đầu tu luyện, Thiên Bồng Nguyên Soái, ngày lành của ngươi đã tận. Còn Ngọc Đế nữa, Dương Tiễn tu luyện có thành tựu rồi chắc chắn sẽ đi cứu mẫu thân của mình, ngươi còn có thể ngăn cản y không?
>
> Trên mạng, trong hiện thực đều bàn tán xôn xao.
>
> Hôm sau trời trong, Trương Minh Hiên bay xuống đảo Huyền Không, đi trên đường chợ người yêu qua lại, ăn đồ nướng trong phố ăn vặt cạnh quảng trường.
>
> Chợt có mấy đứa trẻ chơi đùa trên quảng trường.
>
> Một đứa bé huơ Cửu Xỉ đinh ba làm bằng gỗ quát: “Ta là Thiên Bồng Nguyên Soái! Dương Tiễn, ngươi chạy đi đâu!?”
>
> Đứa bé nhấc chân nhỏ rượt theo mấy đứa trẻ khác.
>
> Một đứa bé cầm đèn thần điêu khắc bằng gỗ hét to: “Ta không sợ ngươi đâu! Đánh với ta nào!”
>
> Mấy đứa bé đè đứa trẻ cầm Cửu Xỉ đinh ba gỗ xuống đất đánh túi bụi, hét to: “Thiên Bồng Nguyên Soái mau chịu chết!”
>
> Đứa bé bị đè dưới đất khóc hét to: "Đầu hàng! Ta đầu hàng!"
>
> Đám trẻ tránh ra.
>
> Đứa trẻ cầm Cửu Xỉ đinh ba gỗ đứng dậy, mếu máo nói: “Không phải vậy, trên TV không chiếu như vậy! Các ngươi không đánh lại Thiên Bồng Nguyên Soái!”
>
> Đứa trẻ cầm Bích Hà Đăng đắc ý nói: "Chúng ta đã bái sư học được pháp thuật, Thiên Bồng Nguyên Soái không đánh thắng nổi.”
>
> Đứa trẻ cầm Cửu Xỉ đinh ba gỗ ấm ức nói: “Vậy ta không diễn Thiên Bồng Nguyên Soái, ta muốn diễn Dương Tiễn!”
>
> Đứa trẻ cầm Bích Hà Đăng bất đắc dĩ nói: "Được rồi!"
>
> Nó đưa Bích Hà Đăng qua: "Chúng ta đổi!"
>
> Đứa trẻ cầm Cửu Xỉ đinh ba gỗ vu vẻ đưa Cửu Xỉ đinh ba gỗ ra, nâng niu nhận lại Bích Hà Đăng, nói với mấy đứa trẻ khác: “Các ngươi lại đây, chúng ta là một nhóm.”
>
> Đứa trẻ nhận lấy Cửu Xỉ đinh ba gỗ bĩu môi nói: “Còn lâu, bây giờ ta là Thiên Bồng Nguyên Soái, bọn họ đều là thiên binh dưới tay của ta!”
>
> Đứa trẻ giơ Cửu Xỉ đinh ba lên cao quát: “Dương Tiễn, để mạng lại!"
>
> Đứa trẻ cầm Bích Hà Đăng ngơ ngác, quay đầu bỏ chạy, hét lên: “Không chơi! Ta không chơi!”
>
> Trương Minh Hiên buồn cười nhìn đám nhỏ đánh nhau, không lại gần can ngăn. Chúng là con cái của yêu tộc, thân thể cứng rắn đến lạ, không dễ bị thương.
>
> Nhìn chúng nó làm Trương Minh Hiên nhớ đến mình lúc nhỏ. Hồi nhỏ hắn chơi với bạn bè, cũng có người mạnh hơn, có người bị ăn hiếp, hắn thì luôn là người khi dễ người khác. Thông minh như hắn không bao giờ chơi với người lớn tuổi hơn, có chơi thì tìm bạn nhỏ tuổi.
>
> Trương Minh Hiên cắn một miếng xiên thịt dê, thật là hoài niệm. Lúc nhỏ hắn thích sắm vai Quan Âm Bồ Tát nhất, đám trẻ là con khỉ thuộc hạ của hắn. Vì sắm vai Quan Âm mà hắn cắt luôn tóc của mình.
>
> Nhìn Thần Đăng Truyền bị mình cải biên được nhiều người thích khiến Trương Minh Hiên đắc ý, cái này khác với sao chép. Vì thưởng cho bản thân, lại thêm hai xiên thịt!
>
> Trương Minh Hiên đang nhai ngấu nghiến một bóng người ngồi xuống trước mặt, cầm đồ nướng trước mặt ăn không khách khí.
>
> Trương Minh Hiên ngước đầu lên nhìn: “Hồng Hài Nhi, sao con đến đây?”
>
> Hồng Hài Nhi nói: “Lâu rồi con không ăn cơm!"
>
> “Sao không ăn?”
>
> "Tiết kiệm tiền!"
>
>
>
>