Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 448: Mục 449

TRANG 225# 1

> Chương 448: Hồng Hài Nhi trợ quyền

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nhìn Hồng Hài Nhi buồn cười: "Con không đến mức không có cả tiền ăn cơm chứ? Có muốn thúc thúc cho mượn không?”

>

> Hồng Hài Nhi lắc đầu nói: “Không cần.” Lại đắc ý bảo: “Chờ con ra ngoài một lúc là có tiền.”

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi: “Chắc không phải vào nhà người ta cướp chứ?"

>

> Hồng Hài Nhi vênh váo nói: “Không phải, dì Ngọc Diện kêu con tới nhà dì chơi, khi quyết đấu với người ta thì mời con trợ quyền giúp đỡ. Bao ăn ngon ngủ sướng, còn có tiền thù lao trăm vạn.”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Nhiều vậy? Nàng kêu con làm gì? Quyết đấu với ai?”

>

> Hồng Hài Nhi cắn răng nói: "Chỉ cần có tiền thì con mặc kệ đối thủ là ai!"

>

> Hồng Hài Nhi nhìn Trương Minh Hiên, nói: “Lát nữa con đi rồi, chờ khi trở về con có tiền sẽ mời ngài ăn lẩu thịt rồng.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Được, ta chờ.”

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu, cầm mấy xiên nấm nướng một hơi nhai hết, mắt bắn ra tia sáng nóng cháy.

>

> Mấy ngày tiếp theo Thần Đăng Truyền chiếu đúng giờ. Dương Tiễn bái sư Ngọc Đỉnh Chân Nhân, vất vả tu luyện trong sự dạy dỗ của sư phụ. Các tập phim toàn kể về chuyện Dương Tiễn tu luyện ở môn hạ Ngọc Đỉnh Chân Nhân.

>

> Chạng vạng, Quán Giang khẩu.

>

> Dương Thiền từ bên ngoài chạy vào lớn tiếng kêu lên: “Nhị ca! Ca ở đâu?”

>

> Dương Tiễn ra khỏi phòng bình tĩnh hỏi: “Có chuyện gì?”

>

> Dương Thiền nhíu mày nói: “Sao nhị ca lại tu luyện nữa? Nương nương đã bảo là lúc này ca không tiện tu luyện, điều tiết nỗi lòng mới quan trọng nhất!”

>

> Dương Tiễn nói: “Tu luyện mới khiến lòng ta tĩnh như nước.”

>

> Dương Thiền chạy lại gần kéo Dương Tiễn: “Không được, bắt đầu từ bây giờ ca không thể tu luyện, ngày mai muội mang ca đi dạo chơi!”

>

> Dương Tiễn nhìn Dương Thiền bất đắc dĩ.

>

> Dương Thiền kéo Dương Tiễn ngồi bên bàn trong sân, cười tủm tỉm nói: “Giờ chúng ta xem Thần Đăng Truyền thôi, ca cũng nói Thần Đăng Truyền trợ giúp cho ca đúng không?”

>

> Dương Tiễn không nói, chỉ gật đầu.

>

> Dương Thiền móc di động ra mở Thần Đăng Truyền, đã có video mới, âm nhạc quen thuộc vang lên:

>

> “Biết tìm pháp môn yêu ở đâu

>

> Biết tìm tuệ căn tình nơi nào

>

> Gió thổi đi bụi trần

>

> Lòng bất diệt chỉ dẫn cho ta

>

> . . .”

>

> Sau từng cánh hoa rơi hiện ra mấy chữ to.

>

> Tập thứ hai mươi mốt, Dương Tiễn xuống núi.

>

> Phò mã Cửu Đầu đóng vai Dương Tiễn cùng Lăng Hư Tử đóng vai Ngọc Đỉnh Chân Nhân đứng trên quảng trường bằng phẳng ngoài Ngọc Tuyền Sơn Kim Hà Động. Một gốc cây linh cành lá tươi tốt đung đưa theo gió, rắc đốm sáng lấp lánh.

>

> Dương Tiễn mặc đạo bào màu xám ôm quyền nửa quỳ dưới đất: “Đệ tử đặc biệt đến chào từ biệt sư phụ!”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân chắp hai tay sau lưng đứng ở vách đá nói: “Vậy ngươi hãy đi đi, mỗi người có duyên pháp.”

>

> Dương Tiễn hỏi: “Đệ tử bây giờ so với Thiên Bồng Nguyên Soái thì thế nào?”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân ngẫm nghĩ, trả lời: “Có Bích Hà Đăng trợ giúp thì ngươi thắng.”

>

> Dương Tiễn trầm ngâm nói: “Đệ tử đã hiểu.”

>

> Dương Tiễn bay lên cao biến mất trong tầng mây.

>

> Chuyển màn ảnh sang thôn núi nhỏ tàn phá. Dương Tiễn mặc áo vải xám đi trong thôn, chân đạp phế tích đá ngổn ngang, đập vào mắt một mảnh thê lương đổ nát.

>

> Cỏ dại mọc đầy, thú hoang chạy lung tung, thôn xóm như chốn đào nguyên lánh đời trong trí nhớ đã không thể trở lại.

>

> Video chiếu cảnh tượng mà Dương Tiễn hồi ức. Ba huynh muội chạy nhanh dưới ánh chiều tà, thôn dân già trẻ đi ngang qua mỉm cười hiền hòa. Trong tiếng gà gáy chó sủa từng làn khói bếp bốc lên. Phụ thân và mẫu thân đứng trước cửa mỉm cười nhìn ba huynh muội.

>

> Quán Giang khẩu, trong sân. Dương Thiền nhìn Dương Tiễn, mắt y nhìn chằm chằm vào video, trán ướt mồ hôi lạnh, bàn tay đặt trên bàn siết chặt nổi gân xanh, xương kêu răng rắc.

>

> Dương Thiền lo lắng kêu lên: "Nhị ca!"

>

> Trong phim, Dương Tiễn đi trong thôn xóm rách nát đã hồi ức xong.

>

> Còn trong sân Quán Giang khẩu, Dương Tiễn bình tĩnh lại, há mồm thở dốc.

>

> Dương Thiền lo lắng nắm tay Dương Tiễn: “Nhị ca!!!”

>

> Dương Tiễn thở hổn hển nói: “Không sao, ta còn có thể kiểm soát bản thân, đã tốt hơn lúc trước nhiều. Phải nhìn thẳng vào lòng mình mới cởi bỏ gút mắc được.”

>

> Dương Thiền khẽ ừ, siết chặt tay Dương Tiễn, cho y sự khích lệ âm thầm.

>

> Trong phim. Dương Tiễn đi trong phế tích chợt vươn tay ra, đèn thần màu xanh biếc hiện ra trong bàn tay, ánh sáng xanh biếc lan tỏa.

>

> Dương Tiễn quát: “Ai đó!?”

>

> Một giọng nói vui mừng reo lên: “Là ta đây Dương Tiễn!”

>

> Một bóng áo trắng từ xa bay tới, lơ lửng giữa không trung, áo trắng bay bay, tiên tử như ngọc.

>

> Dương Tiễn cất Bích Hà Đăng, vui mừng kêu lên: “Linh Vận!”

>

> Linh Vận bay đến bên Dương Tiễn, vui vẻ nói: “Là ta đây! Dương Tiễn, cuối cùng ngươi đã trở lại.”

>

> Dương Tiễn cũng vui vẻ nói: “Chẳng phải nàng đã bị Thiên Bồng bắt rồi sao?”

>

> Linh Vận lắc đầu nói: “Không, ta được sư phụ cứu.”

>

> Dương Tiễn lẩm bẩm: “Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.” Sau đó nghi hoặc hỏi: “Tại sao nàng ở chỗ này?”

>

> Linh Vận cười tươi: “Vì chờ ngươi, ta biết ngươi sẽ trở về.”

>

> Mặt Dương Tiễn ửng đỏ.

>

> Linh Vận kéo tay Dương Tiễn: “Đi nào, cùng ta về nhà.”

>

> Nhạc cuối phim vang lên, tập hai mươi mốt hết.

>

> Quán Giang khẩu, Dương Thiền quay đầu nhìn Dương Tiễn từ trên xuống dưới.

>

> Dương Tiễn bực bội nói: “Đừng nghĩ linh tinh, ta vốn không quen Linh Vận gì đó.”

>

> Dương Thiền cười tủm tỉm: “Muội chỉ cảm thấy nếu nhị ca tìm một đạo lữ chắc sẽ trợ giúp cho việc trị tâm ma. Có người thích chắc ca sẽ không còn lạnh nhạt thế này.”

>

> Dương Tiễn vô tình nói: "Không hứng thú!"

>

> Dương Thiền đảo tròng mắt nghĩ cô nương diễn vai Linh Vận không tệ, rất xinh, tu vi cũng không thấp.

>

> Biểu cảm của Dương Tiễn lạnh nhạt nói: “Vì muội tinh thần không thông thấu, suy nghĩ phức tạp nên không tập trung tu luyện, khó tiến bộ tu vi.”

>

> Dương Thiền chu môi nói: “Đừng răn dạy muội nữa, lo xem TV đi!”

>

> Dương Thiền nhấn tập hai mươi hai, tựa tập phim: Vũ khí vào tay.

>

> Tập hai mươi hai bắt đầu. Linh Vận và Dương Tiễn làm bữa cơm trưa phong phú trong căn nhà gỗ nhỏ. Hai người nấu cơm phối hợp ăn ý, mỗi lần ánh mắt giao nhau là toát ra ngọt ngào, không khí ám muội vô hình tràn ngập trong nhà gỗ.

>

> Trên bàn ăn, Linh Vận kẹp một cái đùi gà bỏ vào trong chén của Dương Tiễn, cười tủm tỉm nhìn y.

>

> Dương Tiễn nhỏ tuổi ngây thơ bỗng chốc mặt đỏ bừng.

>

> Hai người vừa ăn cơm vừa nói chuyện.

>

> Linh Vận nói: “Dương Tiễn, lần này trở về ngươi định làm gì?”

>

> Dương Tiễn nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta muốn báo thù! Ngọc Đế, Thiên Bồng và tên thần đã hủy diệt thôn này, ta phải tìm họ báo thù, cứu mẫu thân của ta ra!”

>

> Linh Vận mù quáng tin tưởng y, gật đầu nói: “Ừ, ta tin ngươi có thể làm được!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!