Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 449: Mục 450

TRANG 225# 2

> Chương 449: Cuộc chiến sau khi xuống núi

>

>

>

>

>

>

> Dương Tiễn cười vươn tay ra, đèn thần màu xanh biếc hiện ra trong tay y, ngọn đèn tỏa ánh sáng xanh mờ nhạt.

>

> Dương Tiễn tự tin nói: “Bích Hà Đăng là chí bảo mẫu thân để lại cho ta, có nó trợ giúp nhất định có thể cứu ra mẫu thân và báo thù rửa hận."

>

> Linh Vận cười tươi bảo: “Ừ, ta sẽ cùng ngươi cứu bá mẫu ra!”

>

> Dương Tiễn cúi đầu, cười hạnh phúc.

>

> Hai tay Linh Vận chống cằm tò mò hỏi: "Mấy năm nay ngươi đã học được bản lĩnh gì?”

>

> Dương Tiễn không chút giấu diếm đáp: “Sư phụ dạy công pháp chí cao Cửu Chuyển Huyền Công cho ta, còn có thuật biến hóa bảy mươi hai biến, có các thần thông như pháp thiên tượng địa, hô phong hoán vũ, phi thiên độn địa.”

>

> Linh Vận tôn sùng kêu lên: "Thật là lợi hại!"

>

> Dương Tiễn gãi đầu khiêm tốn nói: “Bình thường thôi.”

>

> “Còn pháp bảo thì sao? Pháp bảo và vũ khí có loại nào vậy?”

>

> Dương Tiễn nhìn Bích Hà Đăng đặt trên bàn.

>

> Linh Vận nói: “Đây là pháp bảo của mẫu thân ngươi, còn pháp bảo và công kích của chính ngươi đâu? Sư phụ của ngươi không cho ngươi pháp bảo và vũ khí sao?”

>

> Dương Tiễn khô khốc nói: "Sư phụ dạy nhiều võ nghệ cho ta.”

>

> Linh Vận thương hại nói: "Được rồi!"

>

> Dương Tiễn không phục nói: "Nhưng ta cũng rất lợi hại!”

>

> Linh Vận cười vuốt đuôi: “Đúng, ngươi rất lợi hại, nhanh ăn cơm đi!"

>

> Hai người vừa nói cười vừa ăn cơm, chợt vang tiếng nổ điếc tai, núi rung rinh, động đật, thức ăn đặt trên bàn rớt hết xuống đất.

>

> Linh Vận kinh hoàng hét lên: “Nguy rồi, nó đi ra!”

>

> Linh Vận chạy vội ra khỏi nhà.

>

> Dương Tiễn đuổi theo, lớn tiếng hỏi: “Sao vậy?”

>

> Sau khi đi ra Dương Tiễn không hỏi nữa, vì đã thấy trong sơn mạch trập trùng có ma giao ba đầu khổng lồ xoay quanh trên ngọn núi lớn, nó ngửa đầu rít gào, ba tiếng rống triệu mây đen kéo đến, gió đen vù vù.

>

> Dương Tiễn bay lên cao nghiêm túc hỏi: “Con này là gì?”

>

> Linh Vận nhìn chằm chằm giao long ba đầu, sốt ruột nói: “Nó là dị chủng viễn cổ giao long ba đầu, từng tàn phá trần gian làm ác. Sau này có Vũ Hoàng trị thủy trấn phong nó ở đây, sư môn của ta phụng mệnh ở đây canh giữ phong ấn. Giờ nó chạy ra khỏi phong ấn, làm sao đây?”

>

> Dương Tiễn nhìn dáng vẻ sốt ruột của Linh Vận, phồng dũng khí nói: "Đừng sợ, ta hàng phục nó giúp nàng!”

>

> Dương Tiễn cầm Bích Hà Đăng bay về phía giao long ba đầu.

>

> Linh Vận kinh hoàng hét lên: “Dương Tiễn đừng đi, ngươi không đánh lại nó!”

>

> Linh Vận cắn răng đi theo.

>

> Dương Tiễn và giao long ba đầu đánh nhau, ba cái đầu khổng lồ gầm rống liên hồi, gió âm dấy lên, ma sát, nước đen đổ ập về phía Dương Tiễn. Bích Hà Đăng tỏa thần quang xanh biếc bảo vệ Dương Tiễn, y đấm liên tục vào người giao long ba đầu.

>

> Chiến đấu phá hủy núi non, đất vỡ vụn, hắc sát và thanh quang tranh phong trên trời, sấm sét nổ vang trong mây đen như tai kiếp diệt thế.

>

> Trải qua đoạn thời gian chiến đấu vô cùng gian khổ, không biết Dương Tiễn bị đánh bay bao nhiêu lần, cuối cùng nhờ vào trận pháp trấn áp của Linh Vận trợ giúp mới đánh giao long ba đầu bị thương nặng nằm hấp hối dưới đất.

>

> Dương Tiễn đứng trước mặt giao long ba đầu tức giận quát: “Nghiệt súc to gan! Tàn phá nhân gian, gây họa thương sinh, hôm nay ta sẽ giết ngươi trừ hại cho thương sinh!”

>

> Cái đầu nằm giữa liên tục dập đầu van xin: "Thượng tiên tha mạng, thượng tiên tha mạng, tiểu yêu không dám nữa! Cầu xin thượng tiên đại phát từ bi tha mạng cho tiểu yêu nguyện ý quy phục!”

>

> Lòng Dương Tiễn máy động, hỏi: “Quy phục thế nào?”

>

> Thân thể khổng lồ của giao long ba đầu bốc cháy lửa, nó biến mất trong ngọn lửa, một thanh đao ba mũi hai lưỡi hiện ra trên trời lấp lóe tia sáng lạnh lẽo.

>

> Đao ba mũi hai lưỡi lóe sáng tự động bay vào tay Dương Tiễn.

>

> Dương Tiễn thuận tay vung đao ba mũi hai lưỡi lên, một luồng đao khí như trăng non xé gió bay về vũ trụ.

>

> Dương Tiễn reo vui: “Bảo bối tốt!”

>

> Dương Tiễn cầm chặt đao ba mũi hai lưỡi yêu thích.

>

> Linh Vận nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Dương Tiễn, cười nói: "Chúc mừng!"

>

> Dương Tiễn cười lớn.

>

> Tập hai mươi hai chiếu xong.

>

> Quán Giang khẩu.

>

> Dương Thiền xoe tròn mắt nói: “Thì ra nguồn gốc của đao ba mũi hai lưỡi là như vậy.”

>

> Dương Thiền quấn quýt Dương Tiễn làm nũng: “Nhị ca mau lấy đao ba mũi hai lưỡi ra đi, muội muốn xem!”

>

> Dương Tiễn bất đắc dĩ vươn tay ra, đao ba mũi hai lưỡi nằm trong tay y. Dương Tiễn tùy tay cắm đao xuống đất, ầm vang, đá xanh lót đường vỡ nát, chuôi đao cắm lút cán.

>

> Dương Tiễn thả tay ra: "Xem đi."

>

> Dương Thiền lại vòi vĩnh: “Muội muốn xem giao ba đầu, nhị ca kêu nó biến thành nguyên hình đi.”

>

> Dương Tiễn câm nín: “Trên TV biên bậy, nó vốn có hình dạng thế này, không có giao ba đầu.”

>

> Dương Tiễn nhớ lại: “Lúc ta thấy nó thì nó đang bị phong ấn trong một ngọn núi lớn, nhờ sư phụ chỉ điểm ta xẻ núi ra mới lấy nó ra được.”

>

> Dương Thiền thất vọng nói: "Là vậy sao, không có chút sắc thái truyền kỳ gì cả, xem TV hay hơn.”

>

> Dương Tiễn phất tay, đao ba mũi hai lưỡi biến mất, lạnh nhạt nói: "Đây mới là sự thực."

>

> Dương Tiễn đứng dậy đi vào phòng.

>

> Trên đường Tây Du.

>

> Bốn sư đồ đang trốn trong một hang núi vùng dã ngoại, đống lửa bập bùng cháy. Bốn người một ngựa vây quanh một chiếc điện thoại xem xong tập phim.

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai cười nói: “Sảng khoái, sảng khoái! Đánh rất đã ghiền!”

>

> Đường Tam Tạng niệm một câu "A di đà phật" cười nói: “Cô nương Linh Vận và thí chủ Dương Tiễn lại trùng phùng sau hai mươi năm xem như chuyện tốt, phật ta từ bi.”

>

> Trư Bát Giới khó chịu nói: “Sư phụ nói sai rồi, chuyện này liên quan gì đến Như Lai? Rõ ràng là lão Trư từ bi!”

>

> Trư Bát Giới ngâm nga: “Nếu phải vô tình mới tự do thoải mái vậy ta thà làm con kiến phàm trần

>

> Tìm được người nắm tay bạc đầu, hai trái tim một nhịp đập, cùng xem trăng khuyết sao dời

>

> Trời đất dày vò ba độc bảy khổ chúng sinh mơ màng

>

> Chỉ nói khi đó vì là người ấy nên mới có khác nhau giữa mây và bùn . . .”

>

> Mặt Đường Tam Tạng đen thui, lại là bài Hỏi Phật này.

>

> Sa Hòa Thượng khen: “Nhị sư huynh hát hay quá.”

>

> Trư Bát Giới hất tóc đắc ý nói: “Đương nhiên rồi, năm xưa lão Trư này cũng là văn võ song toàn, từng thảo luận quân tử sáu tài với Khổng Tử.”

>

> Tôn Ngộ Không lấy Kim Cô Bổng ra: “Không biết Kim Cô Bổng của lão Tôn mạnh hay đao ba mũi hai lưỡi của Dương Tiễn mạnh, thật muốn so tài với hắn một phen.”

>

> Trư Bát Giới nói: “Hầu ca, sau này chắc chắn có cơ hội đó, chờ chúng ta lấy kinh thành chính quả rồi ngươi có thể đi tìm Dương Tiễn so tài, một năm đánh một trận, một trận đánh dài một năm.”

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu cười nói: “He he, lão Tôn hơi nôn nóng.”

>

> Trên mạng thảo luận nhiệt liệt, họ đoán Linh Vận bị bắt chịu khổ ai ngờ lành lặn quay về, bình yên canh giữ ở thôn núi nhỏ cuối cùng chờ đến Dương Tiễn trở về.

>

> Ám muội vô hình giữa hai người là đám thiếu nữ vốn đang buồn nay hạnh phúc muốn hét chói tai.

>

> Trận chiến đầu tiên sau khi Dương Tiễn xuống núi là đánh với giao long ba đầu giữa dãy núi mênh mông. Pháp thiên tượng địa lớn như núi cao, một chiêu một thức mang theo uy thiên địa. Bảy mươi hai biến hóa rất là linh hoạt, phượng hót chín tầng trời, rồng chiến hoang dã, lớn nhỏ như ý.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!