TRANG 226# 1
> Chương 450: Hồng Hài Nhi trở về
>
>
>
>
>
>
> Uy lực chiến đấu trong video trông rất kinh khủng, cảnh tượng chiến đấu rầm rộ khiến người xem hô to quá đã, đây là thể loại phim đẳng cấp!
>
> Cuối cùng giao long ba đầu biến thành đao ba mũi hai lưỡi làm người xem hết sức bất ngờ.
>
> Hai tập phim này có khoảnh khắc nhớ lại, có tình cảm đầm ấm, có đánh nhau thiết huyết gợi lên sóng gió nhỏ trên mạng.
>
> Nhưng người xem kích động không ngủ yên chạy lên mạng trút bầu tâm sự, ở hiện thực và mạng đều thảo luận tình tiết hai tập phim này.
>
> Hôm sau Trương Minh Hiên và Tấn Dương ngồi bên dòng suối nhỏ trong núi, mắt nhìn chằm chằm bọt nước nổi trong sông, tay cầm cần câu không nhúc nhích.
>
> Tấn Dương nhỏ giọng nói: “Hoàng thúc, khi nào cá mới cắn câu ạ?”
>
> Trương Minh Hiên suýt khẽ: "Đừng nói chuyện, coi chừng làm cá sợ bơi đi mất.”
>
> Tấn Dương vội che miệng gật đầu lia lịa.
>
> Tấn Dương nhìn dòng suối, thầm cầu nguyện cá nhỏ mau đến, tỷ tỷ có đồ ăn ngon cho cá này.
>
> Bùm một tiếng, một đạn pháo từ trên trời giáng xuống đập mạnh vào sông, bọt nước bắn tung tóe.
>
> Trương Minh Hiên kéo Tấn Dương vào ngực, vung tay làm bọt nước cố định trên cao sau đó bay ngược vào sông.
>
> Đầu nhỏ mọc sừng trâu mới thò ra khỏi mặt sông đã bị nước tưới ướt nhẹp.
>
> Trương Minh Hiên ngạc nhiên nhìn đầu nhỏ trong sông, hỏi: “Hồng Hài Nhi, con làm cái quỷ gì vậy?"
>
> Hồng Hài Nhi nhảy ra khỏi sông đặt chân bên bờ, lắc bọt nước trên người.
>
> Trương Minh Hiên nhìn bộ dạng của Hồng Hài Nhi, khóe mắt hắn run rẩy. Quần áo tả tơi, mặt mũi bầm dập, toàn thân xanh tím trông như Hồng Hài Nhi mới bị đánh rất thảm.
>
> Tấn Dương siết chặt tay Trương Minh Hiên, nhìn Hồng Hài Nhi thương hại: “Hồng Hài Nhi ca ca thật đáng thương."
>
> Hồng Hài Nhi nói: “Các người khoan nói chuyện.”
>
> Hồng Hài Nhi vươn tay ra, một chiếc điện thoại nằm trong bàn tay.
>
> Hồng Hài Nhi mở di động ra nhìn một cái, thở phào nhẹ nhõm: “May mắn Ngọc Diện hồ ly coi như giữ lời.”
>
> Trương Minh Hiên tặc lưỡi hỏi: “Ngọc Diện công chúa kêu con làm gì mà để thảm thế này? Đánh nhau với ai?”
>
> Hồng Hài Nhi nghiến răng: “Không làm gì, kêu con ăn vài bữa cơm với dị, ở trên Tích Lôi sơn mấy ngày.”
>
> “Sau đó thì sao?”
>
> “Sau đó . . . thì . . . mẫu hậu của con đánh tới cửa, khi đó con đang ăn cơm với Ngọc Diện hồ ly. Mẫu hậu không nói một lời túm con đánh tơi bời.”
>
> Trương Minh Hiên chép miệng: “Không uổng là hồ ly tinh, chơi chiêu này quá hay.”
>
> Hồng Hài Nhi nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngọc Diện hồ ly hố con!”
>
> Trương Minh Hiên ngước đầu nhìn trời: “Công pháp từ trên trời giáng xuống này của con gọi là gì?”
>
> Hồng Hài Nhi im lặng một lúc: “Là nương quạt một cái làm con bay tới đây.”
>
> Trương Minh Hiên lại gần vỗ vai đứa nhỏ: "Nén bi thương đi!"
>
> Hồng Hài Nhi hừ một tiếng, lúc lắc đầu làm hạt nước văng khắp nơi. Trương Minh Hiên vội thụt lùi né tránh.
>
> Hồng Hài Nhi nói: “Con đã lấy được tiền rồi thì tại sao phải nén bi thương? Bây giờ con nên vui vẻ mới đúng.”
>
> Hồng Hài Nhi vung tay lên hào hùng nói: “Đi, con dẫn hai người đi ăn lẩu!”
>
> Trương Minh Hiên nắm tay Tấn Dương cười nói: “Được, đi thôi.”
>
> Hồng Hài Nhi khập khiễng dẫn theo hai người đi ra ngoài. Trương Minh Hiên từ phía sau nhìn mông Hồng Hài Nhi đầy đặn hơn nhiều.
>
> Một ngày trôi qua mau, hoàng hôn buông xuống, ngàn nhà vạn gia đình canh chừng trước di động chờ hai tập phim Thần Đăng Truyền mới.
>
> Trên đảo Huyền Không. Có một gia đình cũng ngồi trong sân, Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha, Tấn Dương dựa vào Lý Thanh Tuyền.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Mọi người chú ý, giờ bắt đầu chiếu phim.”
>
> Màn hình sáng lên, núi non lướt nhanh qua màn hình. Trong dãy núi có một đèn thần xanh biếc bay lên cao. Âm nhạc vang lên, bài hát đầu phim lướt qua.
>
> Tập hai mươi ba: Mất trộm Bích Hà Đăng.
>
> Nối tiếp tập hai mươi hai, sau khi Dương Tiễn hàng phục giao long ba đầu thì giao ba đầu biến thành binh khí rơi vào tay y. Qua cuộc thảo luận suốt buổi chiều, Dương Tiễn và Linh Vận quyết định đặt tên cho đao này là đao ba mũi hai lưỡi.
>
> Chạng vạng, Dương Tiễn cầm đao ba mũi hai lưỡi rất vui vẻ, diễn luyện võ nghệ đã tay trong rừng núi trước sân. Ánh sáng lạnh vụt qua, đao quang buốt giá.
>
> Sau bữa cơm chiều hai người ngồi trong sân ngước nhìn lên sao giăng đầy rời, vừa nói vừa cười tán gẫu đến khuya mới về phòng ngủ.
>
> Linh Vận nhìn Dương Tiễn đi về phòng mình, kêu lên: “Dương Tiễn!”
>
> Dương Tiễn quay đầu nhìn Linh Vận, cười hỏi: “Sao vậy?”
>
> Linh Vận do dự một chút, cười nói: "Ngủ ngon!"
>
> Dương Tiễn cười chúc lại: "Ngủ ngon!"
>
> Trong hoàng cung Trường An Đại Đường.
>
> Lý Thế Dân đang xem phim thấy tình tiết này thì lòng máy động, hình như sắp xảy ra chuyện.
>
> Trong Khổng viện, Nhan Hồi cười khổ nói: “Sớm biết sẽ không đơn giản như vậy, sợ là từ hai mươi năm trước nàng đã bị bắt đi.”
>
> Trong đám người xem có một số người thông minh, trong lòng dâng lên linh cảm không may, dù lòng không muốn thừa nhận nhưng khả năng Linh Vận phản bội Dương Tiễn rất lớn.
>
> Trong phim. Đến đêm khuya có luồng sáng trắng vụt qua khung cửa sổ, luồng sáng trắng chui vào khe hở rơi xuống bên giường biến thành hình dạng Linh Vận.
>
> Linh Vận nhìn Dương Tiễn, do dự giây lát rồi đưa tay đến bên Dương Tiễn, một luồng sáng bảy sắc hiện ra trong lòng bàn tay nàng.
>
> Bích Hà Đăng chậm rãi bay ra khỏi ngực Dương Tiễn, hướng tới ánh sáng bảy sắc.
>
> Mắt thấy đèn thần sắp vào tay Linh Vận thì bỗng Dương Tiễn mở to mắt quát: “Ai đó!?”
>
> Linh Vận hoảng hốt, nàng quyết định nhanh chóng chộp lấy Bích Hà Đăng, Dương Tiễn cũng chộp lấy đèn thần.
>
> Linh Vận chộp trúng đồ vội lắc người biến mất khỏi phòng.
>
> Dương Tiễn ngồi trên giường cầm Bích Hà Đăng đã mất linh tính, thẫn thờ thì thào: “Tại sao? Tại sao?”
>
> Hai tay Dương Tiễn ôm đầu giật mạnh tóc gầm rống: “Tại sao? Tại sao nàng đối xử với ta như vậy?”
>
> Tập hai mươi ba chiếu xong.
>
> Quán Giang khẩu.
>
> Dương Thiền lặng lẽ đánh giá Dương Tiễn, hỏi: “Nhị ca có sao không?”
>
> Dương Tiễn lạnh nhạt nói: “Không sao, đều là giả.”
>
> Dương Thiền cười nói: “Không sao thì tốt rồi.”
>
> Dương Thiền cúi đầu nhìn đá xanh dưới chân Dương Tiễn đã nứt cái khe, khóe môi nàng run rẩy.
>
> Trường An, Trình phủ. Trình phu nhân ném mạnh tách trà xuống đất, choang một tiếng mảnh sứ vỡ bắn tung tóe
>
> Khóe mắt Trình Giảo Kim co giật rụt rè nói: “Phu nhân làm sao vậy?”
>
> Trình phu nhân sắc mặt khó coi nói: “Trương công tử quay TV kiểu gì vậy? Vì sao Dương Tiễn tội nghiệp như thế? Mẫu thân bị trấn áp, phụ thân, ca ca, muội muội chết, ngay cả nhan tri kỷ cũng phản bội hắn. Không thể đối xử tốt với Dương Tiễn một chút sao? Cho người có tình sẽ thành quyến thuộc.”
>
> Trình Giảo Kim bĩu môi, nói: "Phu nhân không ngẫm lại tiểu tử Trương Minh Hiên đó quay TV có vài bộ là được kế cục hoàn mỹ? Tiên Kiếm Kỳ Hiệp truyền, Nhiếp Tiểu Thiến, Bạch Xà truyện, TV của hắn toàn theo chiều hướng kiếm nước mắt người xem, không xem còn hơn.”
>
> Trình phu nhân liếc xéo qua: “Sao có thể không xem?”
>
>
>
>