Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 451: Mục 452

TRANG 226# 2

> Chương 451: Dương Tiễn vươn lên

>

>

>

>

>

>

> Trên mạng càng la ó rên rỉ, những người xem bốc cháy lửa giận. chửi mắng Trương Minh Hiên.

>

> Nhiều nữ nhân dễ mủi lòng thì lau nước mắt. Hôm qua còn gặp lại hạnh phúc bên nhau, kề vai chiến đấu, hai người sinh ra tình yêu mông lung. Hôm nay Linh Vận phản bội Dương Tiễn, còn muốn đánh cắp Bích Hà Đăng. Người thân gần duy nhất bên cạnh Dương Tiễn cũng mất, tàn nhẫn qua mức, Trương Minh Hiên không có lương tâm!

>

> Đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên hắt hơi mấy cái, hắn vuốt mũi lẩm bẩm: “Ai đang nhớ ta?”

>

> Hoàng hậu cáu kỉnh nói: “Nhớ gì mà nhớ, rõ ràng đang chửi ngươi!”

>

> Trương Minh Hiên nhe răng cười: “Ta tốt như vậy sao có ai mắng ta được.”

>

> Lý Thanh Nhã nhíu mày nói: “Sao quay nội dung như vậy? Linh Vận phản bội Dương Tiễn như thế sao? Quá tuyệt tình.”

>

> Lý Thanh Tuyền đung đưa hai chân hờ hững nói: “Tỷ, loại chuyện này là bình thường trong giới tu luyện. Người chết vì bảo bối, yêu mất vì báu vật, rất nhiều trường hợp phản bội nhau vì bảo bối. Huynh muội tàn sát nhau, phu thê bất hòa, quá nhiều."

>

> Lý Thanh Nhã cau mày.

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Tiếp tục xem đi, sẽ không để các người thất vọng. Ta không tiện tiết lộ kịch tình nếu không mất hay.”

>

> Mấy người lại xem, mở tập mới ra. Tập hai mươi bốn: Lại có truy sát.

>

> Linh Vận đánh cắp tim đèn của Bích Hà Đăng, một đường đi tới phủ Thiên Bồng Nguyên Soái, đi vào trong ánh mắt cung kính của thiên binh thủ vệ.

>

> Linh Vận đi qua hành lang vào đại điện. Thiên Bồng đang ngồi trên ghế thần trong đại điện uy vũ.

>

> Linh Vận nửa quỳ nói: "Ty chức đợi Dương Tiễn đến và đã lấy được tim đèn Bích Hà Đăng.”

>

> Thiên Bồng nói: “Tốt!”

>

> Thiên Bồng đứng dậy, áo choàng bay lên: "Ta trợ ngươi luyện hóa tim đèn, được đến pháp lực vô thượng để giúp ta bắt giữ Dương Tiễn.”

>

> Linh Vận cung kính nói: "Đa tạ nguyên soái!"

>

> "Ngươi đi theo ta!”

>

> Bóng dáng hai người biến mất trong cung điện.

>

> Hạ giới.

>

> Dương Tiễn rời khỏi sơn cốc đi về Đào sơn, y đi hai ngày đến một chỗ sơn cốc.

>

> Vang tiếng nổ điếc tai, thiên cung kéo đến mây đen nổ đùng.

>

> Dương Tiễn dừng bước. Mây đen bắn ra giáng xuống, thiên binh thiên tướng rậm rạp đứng trên mây. Dẫn đầu là Thiên Bồng áo choàng phấp phới và Linh Vận mặc đồ chiến của nữ, đồ chiến màu tím, miếng che vai màu vàng nhạt. Linh Vận vẽ mặt đậm nhìn là biết không phải người tốt.

>

> Dương Tiễn đau lòng nhìn Linh Vận, hỏi: “Vì sao?”

>

> Mặt Linh Vận không biểu cảm nói: “Đầu hàng đi Dương Tiễn, theo ta đến trước mặt Ngọc Đế xin tội.”

>

> Dương Tiễn hít sâu, tay lóe sáng, đao ba mũi hai lưỡi nằm trong tay y.

>

> Dương Tiễn cắn răng nói: “Vậy thì đến đây đi!”

>

> Linh Vận quát to kéo chuỗi ảo ảnh về phía Dương Tiễn, song đao trong tay thiên hạ là của ta. Hai thanh đao ngắn lá liễu chém với thế xẻ trời không gì cản nổi.

>

> Hai người đấu với nhau, trong triền miên lóe sát khí, tiếng sắt thép va chạm leng keng vang không dứt bên tai, hỏa hoa tứ tán. Đánh từ dưới đất lên trời, từ trên trời xuống đất, nơi họ đi qua để lại đống hỗn độn.

>

> Có tiếng rên khẽ, Linh Vận lảo đảo bay ngược trở về. Thiên Bồng lắc người xuất hiện sau lưng Linh Vận, một tay ấn vai nàng ngừng đà lùi lại.

>

> Linh Vận cúi đầu nói: "Ty chức vô năng!"

>

> Dương Tiễn cầm đao ba mũi hai lưỡi tức giận chém về phía Thiên Bồng: “Chết đi!”

>

> Thiên Bồng vươn tay ra, Cửu Xỉ đinh ba nằm trong tay: “Ta chống mắt xem ngươi học được bao nhiêu bản lĩnh ở môn hạ Ngọc Đỉnh Chân Nhân!”

>

> Thiên Bồng giật mạnh, áo choàng bay lên, một thiên binh nhanh chân tiến lên đón lấy.

>

> Thiên Bồng mặc giáp bạc chém giết Dương Tiễn, va chạm ầm vang vào nhau, Dương Tiễn bay ra ngoài.

>

> Thiên Bồng tiến lên nghênh đón, một tay cầm Cửu Xỉ đinh ba dễ dàng hóa giải các công kích của Dương Tiễn, mỗi đợt tấn công lại đánh bay Dương Tiễn ra.

>

> Miệng Dương Tiễn đầy máu, y gào thét chém về phía Thiên Bồng.

>

> Thiên Bồng khẽ nghiêng người tránh thoát, Dương Tiễn lập tức đổi chiêu chém ngang cổ.

>

> Thiên Bồng hờ hững lùi một bước làm Dương Tiễn chém hụt.

>

> Thiên Bồng vừa tránh công kích của Dương Tiễn vừa nói: “Thiếu chút nữa, vẫn còn kém một chút. Lúc ngươi luyện công chắc luôn nghĩ tạm ổn, tạm ổn rồi, đến khi thực chiến luôn kém một chút.”

>

> Con ngươi Dương Tiễn co rút, Thiên Bồng biết mình nói trúng tim đen.

>

> Thiên Bồng một chiêu đánh bay Dương Tiễn: “Ngươi còn kém xa!”

>

> Dương Tiễn oán hận trừng Thiên Bồng một cái, xoay người biến thành vân tước bay lên cao.

>

> Tập hai mươi bốn chiếu xong.

>

> Đường Tây Du.

>

> Tôn Ngộ Không rất vui cười nói: “Bát Giới, làm đẹp lắm! Kém một chút, không tham nhiều! Dương Tiễn cũng có lúc bị ăn đòn, ha ha ha ha ha ha!”

>

> Trư Bát Giới khiêm tốn nói: "Đâu có đâu có, bình thường thôi.”

>

> Đường Tam Tạng nói: “Tục ngữ nói thà dỡ mười ngôi miếu chứ không hủy một cuộc hôn nhân. Bát giới, lúc trước ngươi chia rẻ thí chủ Linh Vận và thí chủ Dương Tiễn là không ổn.”

>

> Trư Bát Giới câm nín: “Lời này nói ra từ miệng sư phụ không thích hợp lắm?”

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng cười: “Thích hợp, sao không thích hợp? Đừng quên sư phụ của chúng ta có tiền lệ đùa giỡn tiên tử rồi.”

>

> Trư Bát Giới đã hiểu, cho Đường Tam Tạng ánh mắt đồng minh, cùng chung chí hướng.

>

> Mặt Đường Tam Tạng đen thui, cái con khỉ gây vạ, con khỉ chết tiệt!

>

> Mấy ngày tiếp theo Thần Đăng Truyền không ngừng đăng tập mới. Dương Tiễn bị Thiên Bồng Nguyên Soái và Linh Vận truy sát vất vả chạy trốn qua quốc gia, thôn trấn, hoang dã, trốn đến không còn đường trốn.

>

> Cuối cùng Dương Tiễn đành chạy về Ngọc Tuyền Sơn. Thiên Bồng Nguyên Soái trực tiếp dẫn đại binh bao vây tiễu trừ Ngọc Tuyền Sơn. Mười vạn thiên binh bày ra đại trận, Thiên Bồng mượn lực lượng thiên binh cứng rắn đấu với Ngọc Đỉnh Chân Nhân.

>

> Sau cùng Ngọc Đỉnh Chân Nhân ban một bình cửu chuyển kim đan cho Dương Tiễn, sau khi y dùng tăng pháp lực lên nhiều. Dương Tiễn lại ra khỏi Ngọc Tuyền Sơn chém giết, Thiên Bồng Nguyên Soái truy sát một đường, chiến đấu không ngừng. Trong các trận đánh thực lực của Dương Tiễn tăng nhanh.

>

> Dọc đường Dương Tiễn còn thu phục thần thú Hao Thiên Khuyển của tộc Khiếu Nguyệt Thiên Lang, gặp sáu huynh đệ Mai Sơn ở Mai sơn, bảy người kết bái tự xưng Mai Sơn Thất Thánh, thu phục một ngàn hai trăm Thảo Đầu Thần.

>

> Thực lực của Dương Tiễn tăng lên, thế lực dần hoàn thiện, không lâu sau đánh ngang tay với Thiên Bồng Nguyên Soái.

>

> Buổi tối một ngày nọ. Dương Tiễn, Dương Thiền, Hao Thiên Khuyển xấu xa mặc đồ đen ngồi trong sân dưới ánh sao. Dương Thiền thổi sáo du dương, Hao Thiên Khuyển cúi đầu chơi di động, thường phát ra tiếng cười gian. Nhị Lang Thần nhắm mắt nghe tiếng sáo, ngón tay gõ mặt bàn phát ra tiếng trong trẻo hòa cùng tiếng sáo.

>

> Dương Tiễn mở mắt ra mỉm cười nói: “Đã đến giờ.”

>

> Dương Thiền buông cây sao xuống, cười tủm tỉm: “Đến giờ rồi à, sắp bắt đầu.”

>

> Hao Thiên Khuyển ngước đầu lên cười gian: “Sắp đến đoạn kết, tập trước bọn họ đến chân Đào sơn rồi.”

>

> Dương Tiễn hít sâu, nhíu chặt lông mày, lòng vừa mong chờ vừa hơi e sợ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!