Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 452: Mục 453

TRANG 227# 1

> Chương 452: Chiến với Thiên Bồng

>

>

>

>

>

>

> Trước bao cặp mắt theo dõi ngóng chờ, Thần Đăng Truyền đăng tiếp tập bốn mươi mốt. Vô số gia đình canh giữ trước TV, nhiều người ngâm nga bài hát chủ đề theo điệu nhạc vang lên. Bọn họ biết cách kết thúc không còn xa, vừa mong chờ hàng ngày có tập mới vừa hy vọng chiếu chậm một chút, lòng tràn ngập mâu thuẫn.

>

> Hình ảnh mới bắt đầu, Dương Tiễn mặc áo xanh điển trai phi phàm mang theo Hao Thiên Khuyển, sáu huynh đệ Mai Sơn tiến về phía Đào sơn. Tay Dương Tiễn cầm đao ba mũi hai lưỡi, vạt áo bay bay. Thiên địa tràn ngập hơi thở túc sát, nặng nề gió mưa kéo đến.

>

> Người xem trước di động nhìn chăm chú, mắt sáng rực, nắm tay siết chặt. Tình hình này là sắp có quyết chiến cuối cùng đây.

>

> Dương Tiễn đến trước Đào sơn, quỳ mạnh xuống, cao giọng nói: “Đứa con bất hiếu Dương Tiễn bái kiến mẫu thân!”

>

> Đào sơn trong màn hình trở nên trong suốt, sâu trong các lớp đá núi có một lồng giam màu vàng nhốt một phụ nữ xinh đẹp, giam cầm tự do.

>

> Vẻ mặt Dao Cơ bi thương đau khổ, lắc đầu nói: "Nhị Lang đi mau đi, nương biết con khỏe mạnh là đã hạnh phúc rồi. Hãy mau rời khỏi đây!”

>

> Dương Tiễn quỳ thẳng trên đá vụn, mắt xuyên thấu đá núi nhìn Dao Cơ bị nhốt trong lòng núi, kiên định nói: "Nương, nhất định hôm nay hài nhi phải cứu nương ra! Hài nhi không thể trơ mắt nhìn nương bị nhốt trong lòng núi chịu khổ!”

>

> Dao Cơ nhìn Dương Tiễn kiên quyết, mắt ứa lệ không ngừng lắc đầu nói: “Đừng, Nhị Lang, đừng chọc giận cữu cữu của con.”

>

> Dương Tiễn ngắt lời: “Không, hài nhi không có cữu cữu!"

>

> Dương Tiễn đứng dậy, Đào sơn hết trong suốt trở nên như cũ, núi là núi, cây là cây.

>

> Chợt có tiếng quát: “Dương Tiễn!”

>

> Thiên Bồng, Linh Vận từ phía sau Đào sơn vòng ra đằng trước đối diện với đám người Dương Tiễn.

>

> Hao Thiên Khuyển khom lưng cúi người phát ra tiếng gầm gừ, mắt lóe tia hung dữ.

>

> Mắt Dương Tiễn tóe lửa trừng Thiên Bồng, nghiến răng nói: “Thiên Bồng, ta muốn ngươi chết!”

>

> Sau đó Dương Tiễn nhìn Linh Vận thương tiếc, nhưng nàng mặt lạnh như tiền.

>

> Thiên Bồng Nguyên Soái giơ tay lên, mây đen trên trời nổ tung, gió cuốn mây trôi, thiên binh thần tướng xuất hiện, đao thương như rừng.

>

> Cửu Xỉ đinh ba nằm trong tay Thiên Bồng Nguyên Soái, ầm một tiếng đinh ba bị cắm xuống đất, núi đá vỡ nát.

>

> Thiên Bồng Nguyên Soái nói: “Có bản nguyên soái ở đây, các ngươi đừng mơ tiến lên một bước!”

>

> Dương Tiễn nhấc tay, đao ba mũi hai lưỡi phát ra tiếng rồng ngâm, lạnh nhạt nói: “Ai ngăn ta cứu mẫu thân thì chết!”

>

> Thiên Bồng Nguyên Soái giậm chân một cái thật mạnh, nhấc Cửu Xỉ đinh ba lên xông về phía Dương Tiễn rồi quát to: "Chúng thiên binh nghe lệnh, giết!”

>

> Thiên binh ở trên trời đồng thanh kêu lên: “Tuân lệnh!”

>

> Bọn họ hóa thành từng luồng sáng lao xuống dưới.

>

> Chiến tranh bùng nổ, sáu huynh đệ Mai Sơn và Hao Thiên Khuyển chém giết với thiên binh thiên tướng. Nhị Lang Thần và Thiên Bồng Nguyên Soái chiến đấu trên trời.

>

> Dương Tiễn đấu với Thiên Bồng không chút yếu thế, có xu hướng lấn át, mỗi một kích là trời long đất lở.

>

> Nhiều người xem ở trước di động bỗng thấy hoảng hốt, thì ra Dương Tiễn đã trưởng thành đến mức này rồi, chiến đấu với Thiên Bồng Nguyên Soái không chút yếu thế.

>

> Sau đó bọn họ thấy máu nóng sôi sục. Cuối cùng . . . cuối cùng thì đi đến được nước này, bọn họ ước gì có thể chui vào di động sóng vai chiến đấu với Dương Tiễn. Hú hú hú, cố lên Dương Tiễn!

>

> Thiên Bồng Nguyên Soái đập đinh ba xuống đầu Dương Tiễn, ầm ầm, y giơ đao che trước mặt, chặn lại Cửu Xỉ đinh ba.

>

> Thiên Bồng Nguyên Soái nhìn Dương Tiễn, khuyên: "Rút đi!"

>

> Dương Tiễn cắn răng nói: "Mơ đi!”

>

> Dương Tiễn gồng sức đẩy lên hất văng Cửu Xỉ đinh ba, đao ba mũi hai lưỡi chém vào eo Thiên Bồng Nguyên Soái. Tiếng sắt thép va chạm leng keng không dứt bên tai.

>

> Đánh nhau được một lúc, Thiên Bồng Nguyên Soái cười nói: “Người của ngươi thua.”

>

> Dương Tiễn nhìn lướt qua bên dưới, chỉ thấy Linh Vận kéo từng cái bóng xuyên qua giữa sáu huynh đệ Mai Sơn, mỗi một kích đánh cho họ chật vật không chịu nổi. Hao Thiên Khuyển gầm rú với những thiên tướng đối chiến với nó.

>

> Dương Tiễn cắn chặt răng, gồng sức đánh càng mạnh tay.

>

> Mắt thấy sáu huynh đệ Mai Sơn sắp đánh thua bị bắt, Hao Thiên Khuyển bị một đám thiên binh bao vây, thua trận chỉ còn là vấn đề về thời gian.

>

> Người xem thầm sốt ruột, trán rịn mồ hôi lạnh. Bây giờ phải làm sao đây? Không lẽ nhóm Dương Tiễn sẽ thua?

>

> Trên trời bỗng có biến dị, tầng mây nhuộm sắc màu rực rỡ, một thiếu nữ mặc áo bảy sắc khẽ bay xuống.

>

> Linh Vận ngước lên nhìn thiếu nữ kia, quát hỏi: “Ngươi là ai? Mau lùi ra!”

>

> Thiếu nữ mỉm cười nói: “Linh Vận tỷ tỷ, ta là Dương Thiền đây.”

>

> Mắt Linh Vận lóe tia kinh ngạc.

>

> Dương Tiễn đang chiến đấu cúi đầu xuống vui mừng kêu lên: "Thiền nhi!"

>

> Linh Vận hít sâu, ánh mắt càng lạnh nói: "Ngươi không nên đến!”

>

> Mắt Dương Thiền lóe tia kiên quyết nói: “Ta đến giúp nhị ca cứu mẫu thân. Linh Vận tỷ tỷ, ta không muốn đánh với tỷ, hãy tránh ra đi!”

>

> Linh Vận giơ song đao lên, không nói tiếng nào nhưng đã biểu lộ thái độ.

>

> Dương Thiền bay tới đánh với Linh Vận, hai người bay tới bay lui giống như là tiên, trong phút chốc đánh không phân ra trên dưới.

>

> Sáu huynh đệ Mai Sơn không bị Linh Vận áp chế thừa dịp phản kích, thiên binh thần tướng không đánh lại họ bị tấn công tan tác. Sáu người cứu Hao Thiên Khuyển rồi cùng vây công Linh Vận.

>

> Bảy người một chó bao vây Linh Vận, phối hợp chặt chẽ, ngươi qua ta lại. Dù Linh Vận có thực lực siêu nhiên cũng bị bảy người hợp sức đánh bị thương nặng.

>

> Khán giả trước di động hoan hô kêu hay, làm đẹp lắm, rất kích thích.

>

> Quán Giang khẩu.

>

> Hao Thiên Khuyển gãi tóc bất mãn la lên: “Lúc trước ta đâu có thảm đến thế!”

>

> Dương Tiễn hừ một tiếng nói: “Trận chiến năm xưa không chỉ mình Thiên Bồng đến, còn có Ngũ Cực Chiến Thần.”

>

> Dương Thiền nhìn màn hình di động, thẫn thờ nói: “Năm xưa muội không xuất hiện trong hành động cứu mẫu thân, nếu muội xuống dưới có lẽ mẫu thân sẽ không chết.”

>

> Dương Tiễn an ủi nói: “Đó không phải lỗi của muội, khi đó muội ở cung Oa Hoàng.”

>

> Dương Thiền cắn môi nói: “Muội nên đến!”

>

> Hao Thiên Khuyển đột nhiên nói: “Nếu Trương công tử đã sửa lại trận chiến này để tiểu thư cũng xuất hiện trên chiến trường, vậy có khi nào kết cục cũng bị sửa đổi, cho nhượng trưởng công chúa điện hạ sống tiếp không?”

>

> Dương Tiễn, Dương Thiền sửng sốt, hít thở nặng nề nhìn màn hình di động. Thật sự sẽ thay đổi kết cục sao? Mẫu thân thật sự sẽ sống sót? Dù chỉ là giả cũng tốt.

>

> Màn hình đổi cảnh sang Lăng Tiêu bảo điện trên Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế ngồi trên ngai thần cao tít, hình ảnh hiện ra trước mặt đang chiếu cảnh Dương Tiễn đại chiến ở Đào sơn.

>

> Mãi khi Linh Vận và đám thiên binh đánh thau Ngọc Đế mới thở hắt ra, đánh tan hình ảnh trong hư không. Ngọc Đế chậm rãi đứng lên, thần quang sáng rực rỡ sau lưng y, người xem cách di động vẫn cảm nhận được áp lực nặng nề. Mắt họ lộ tia tuyết vọng, Dương Tiễn có thể đấu lại Ngọc Đế mạnh như thế không? Lòng khán giả chùng xuống.

>

> Ngọc Đế mới đứng dậy thì có mười hai người hình dáng khác nhau từ ngoài điện đi vào. Có lão nhân tóc bạc phơ tay nâng bảo ấn, có đạo sĩ trung niên mặc đạo bào màu tím cầm bảo kính, có long tộc mặc long bào biểu tình uy nghiêm, có lão nhân mặc vải thô áo gai cầm sợi thừng tím vàng.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!