TRANG 227# 2
> Chương 453: Giam cầm Ngọc Đế
>
>
>
>
>
>
> Mười hai người gần như bao vây Ngọc Đế vào giữa.
>
> Sư tôn của Dương Tiễn, Ngọc Đỉnh Chân Nhân chắp tay nói:”Xin Đại Thiên Tôn dừng bước!”
>
> Mặt Ngọc Đế xanh mét tức giận nói: “Thật can đảm! Ai cho các ngươi lá gan dám xông vào Thiên Đình!”
>
> Mười hai người khẽ cười.
>
> Một lão nhân cười tủm tỉm khom người nói: “Mời bệ hạ cứ ngồi trong Thiên Đình, đừng khiến sư huynh đệ chúng ta khó xử, chuyện bên dưới giao cho bọn nhỏ đi.”
>
> Người Ngọc Đế toát ra khí thế sắc bén, khí thế khổng lồ chậm rãi thức tỉnh, mắt lóe tia sáng quát: “Biến cho trẫm!”
>
> Ngọc Đế vỗ một chưởng Cửu Long Bào Hao, chín con rồng vàng khổng lồ bay ra khỏi lòng bàn tay y, vảy giáp dựng đứng, giương nanh múa vuốt bay về phía mười hai người.
>
> Mười hai người gầm lên. Mười hai món pháp bảo Phiên Thiên Ấn, Âm Dương Bảo Kính, Khổn Tiên Thằng, Không Động Ấn, Độn Long Trụ, Ngô Câu Song Kiếm, Thanh Tịnh Lưu LY Bình, Trảm Tiên Kiếm, Hàng Ma Xử, Ngxu Hỏa Thất Cẩm Phiến bay lên cao kết thành trận pháp huyền diệu.
>
> Mười hai người bay lên liên tục rót pháp lực vào trận pháp, một màn sáng hỗn loạn bao bọc Ngọc Đế vào trong.
>
> Chín con rồng vàng đánh vào màn sáng như trâu đất xuống biển nổi chút gợn sóng rồi biến mất.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân vuốt râu cười tủm tỉm nói: “Bệ hạ, trận này tên Hỗn Nguyên trận, là sư tôn ban tặng cho. Trận này không giết, không trấn, càng không thể kéo dài, nó chỉ có một tác dụng là tù, với năng lực của mười hai sư huynh đệ chúng ta đủ cầm tù bệ hạ mấy tháng trời.”
>
> Ngọc Đế giận dữ hét: “To gan! Chờ ngô ra ngoài sẽ giết các ngươi!”
>
> Thập Nhị Kim Tiên đắc ý cười lớn.
>
> Đám người xem trước di động cũng cười, hưng phấn cổ vũ cho Thập Nhị Kim Tiên. Sư phụ của Dương Tiễn quá tuyệt vời, giờ không có Ngọc Đế ra tay thì còn ai ngăn được Dương Tiễn phong lưu phóng khoáng của ta?
>
> Màn ảnh chuyển tới hạ giới, Đào sơn. Mười hai người Dương Tiễn bao vây Thiên Bồng.
>
> Chó đen to sủa gâu gâu với Thiên Bồng, nó rất hưng phấn chảy nước miếng ròng ròng.
>
> Dương Tiễn xoay đao ba mũi hai lưỡi, quát: “Giết!”
>
> Dương Tiễn xông lên trước tiên, mũi đao lóe mũi nhọn thấu xương chém thẳng vào trán Thiên Bồng.
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái quát lạnh, xông về phía Dương Tiễn không chút lùi bước. Vang lên tiếng nổ điếc tai, Cửu Xỉ đinh ba đụng mạnh vào đao ba mũi hai lưỡi, các luồng sáng kỳ lạ toát ra pháp lực bùng nổ từ vị trí va chạm, áp khí mạnh mẽ lan tràn.
>
> Hai người tóc dài bay rối, vạt áo phần phật, mắt bắn ra tia sáng sắc bén.
>
> Dương Thiền quát lớn, cầm tiên kiếm chém về phía Thiên Bồng. Cô lắc người đến gần Thiên Bồng Nguyên Soái, trường kiếm chém vào eo.
>
> Thiên Bồng dứt khoát nghiêng người bay ngang ra xa, thuận tay vung Cửu Xỉ đinh ba vào Dương Thiền. Nàng ngửa người ra sau, Cửu Xỉ đinh ba kề sát khuôn mặt nhỏ lướt đi.
>
> Sáu huynh đệ Mai Sơn công kích tới nơi, đao thương cùng đến, pháp thuật ầm vang.
>
> Một đám người cộng thêm một con chó bao vây Thiên Bồng Nguyên Soái, Dương Tiễn chủ công, những người khác phụ trợ. Thiên Bồng Nguyên Soái vất vả chống cự, qua nửa ngày bị trúng mấy đòn công kích khóe môi chảy máu.
>
> Trong loạn chiến, đao ba mũi hai lưỡi đánh mạnh vào ngực Thiên Bồng Nguyên Soái làm hắn phun búng máu, bay ngược nhanh như sao băng đụng mạnh vào Đào sơn, dọc theo thế núi lăn xuống.
>
> Dương Tiễn từ trên trời giáng xuống, đao ba mũi hai lưỡi chỉ vào cổ Thiên Bồng Nguyên Soái. Đám người Dương Thiền từ trên cao đáp xuống bao vây Thiên Bồng Nguyên Soái.
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái vùng vẫy, cố ngồi dậy kiệt quệ trên đống đá, ho khục khặc, tơ máu từ khóe môi chảy xuống.
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái nhìn mấy người, cười nói: “Ngô phụng mệnh của bệ hạ trấn thủ Đào sơn, không ai được đi qua.”
>
> Mắt Dương Tiễn lóe tia sáng lạnh: “Vậy thì ta sẽ giết ngươi!”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái cười nói: “Đến đây đi, như vậy cũng xem như không phụ ủy thác của bệ hạ.”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái nhắm mắt lại ngửa cổ chờ bị chém.
>
> Dương Tiễn chậm rãi giơ cao đao ba mũi hai lưỡi, ánh mắt ngày càng kiên quyết chuẩn bị chém.
>
> Đáy mắt Dương Tiễn lóe tia tàn nhẫn đâm đao tới trước, chợt bóng người lướt qua. Mắt Dương Tiễn lóe tia hoảng loạn, đao ba mũi hai lưỡi khựng lại giữa chừng, không đâm xuống được. Chỉ thấy Linh Vận giang hai tay che trước mặt Thiên Bồng Nguyên Soái.
>
> Tim Dương Tiễn đau nhói, y hỏi: “Vì sao?”
>
> Linh Vận không chút yếu thế nhìn thẳng vào mắt Dương Tiễn: "Ngươi không thể giết hắn."
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái ho khan: “Linh Vận, nhiệm vụ của ngươi đã hoàn thành, ngươi có thể đi, mặc kệ ta.”
>
> Linh Vận lắc đầu nói: "Nguyên soái, ngài không thể chết, ngài không sai, nói hết mọi chuyện cho hắn đi.”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái kiên định nói: “Canh giữ Đào sơn là chức trách của ta.”
>
> Linh Vận lắc đầu, nàng nhìn Dương Tiễn, hỏi: “Dương Tiễn, giờ ngươi đã có tu vi cỡ này, ngươi để tay lên ngực tự hỏi một phàm nhân và còn là đứa trẻ thì có thể trốn bao lâu dưới tay ngươi?”
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái tức giận quát: “Linh Vận, câm miệng lại!”
>
> Tim Dương Tiễn rung lên, y chưa từnng ghĩ đến vấn đề này, dường như tiềm thức cố ý né tránh.
>
> Dương Tiễn cắn răng nói: "Khoảnh khắc!"
>
> Linh Vận cười nói: "Ngươi trốn bao lâu trong tay Thiên Bồng Nguyên Soái? Sau khi ngươi xuất sư gặp thiên binh thiên tướng truy sát là nguyên soái nhiều lần tôi luyện công phu của ngươi. Có nhiều lần trong tình huống ngươi không có đường trốn thoát cũng là nguyên soái tha cho ngươi. Hay ngươi thật sự nghĩ Thiên Bồng Nguyên Soái là phế vật?”
>
> Bàn tay cầm đao ba mũi hai lưỡi run nhè nhẹ, Dương Tiễn chậm rãi thu đao về.
>
> Dương Tiễn cúi đầu nói: "Vậy còn nàng? Tại sao trộm Bích Hà Đăng?”
>
> Linh Vận bướng bỉnh nói: “Có Bích Hà Đăng cường đại bên mình thì ngươi làm sao nhận được rèn luyện?”
>
> Dương Thiền quay đầu nhìn Dương Tiễn: "Ca?"
>
> Linh Vận chìm trong hồi ức: “Khi Thiền Nhi rơi xuống vực, ta định hy sinh bản thân giúp ngươi ngăn truy binh. Sau khi Thiên Bồng Nguyên Soái bắt ta nhưng không khó xử ta, ta thấy hắn bài binh bố trận dồn ngươi đi Ngọc Tuyền Sơn, dùng hai thiên binh nói cho ngươi biết trên Ngọc Tuyền Sơn có đại năng giả. Khi ngươi leo núi bái sư chúng ta từng ở trong tầng mây nhìn ngươi. Bắt đầu từ khi đó ta đã quyết định nghe theo mệnh lệnh của nguyên soái cùng nhau tôi luyện ngươi.”
>
> Dương Tiễn hít sâu, ngực phập phồng kịch liệt biểu cảm không thể bình tĩnh.
>
> Dương Tiễn bỗng cười to bảo: “Thì ra là vậy, thì ra là vậy!”
>
> Mắt Dương Tiễn tràn ngập tình cảm nhìn Linh Vận: “Linh Vận, đa tạ nàng.”
>
> Gò má Linh Vận ửng đó quay đầu nhìn chỗ khác.
>
> Dương Thiền nhìn Dương Tiễn lại ngó Linh Vận, cười tinh nghịch.
>
> Dương Thiền chạy lại dìu Linh Vận đứng dậy: “Linh Vận tỷ có sao không?”
>
> Linh Vận dựa vào Dương Thiền, miễn cưỡng cười: “Thiền Nhi xuống tay hơi nặng.”
>
> Dương Thiền cười ngại ngùng.
>
> Dương Tiễn khom người nghiêm túc nói với Thiên Bồng Nguyên Soái: "Đa tạ nguyên soái!"
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái cứng rắn nói: “Ta vẫn sẽ không cho các ngươi đi qua, trừ khi ngươi giết ta."
>
> Dương Tiễn khựng lại: “Dương Tiễn khắc ghi trong tim ơn lớn của nguyên soái, nhưng nguyên soái không chịu nhường đường thì Dương Tiễn đành đắc tội!”
>
> Dương Tiễn đứng thẳng dậy: "Khang đại ca, làm phiền các vị khống chế nguyên soái.”
>
>
>
>