TRANG 228# 1
> Chương 454: Xẻ núi
>
>
>
>
>
>
> Nam nhân trung niên Khang An Dụ cầm hai cây xoa đứng sau lưng Dương Tiễn lên tiếng: “Được!”
>
> Khang An Dụ tiến lên trước ôm quyền cười nói: "Nguyên soái, đắc tội!"
>
> Khang An Dụ vung tay, một sợi thừng ánh sáng vàng trói Thiên Bồng Nguyên Soái lại, gã tiến lên chộp Thiên Bồng Nguyên Soái đi ra sau.
>
> Tập bốn mươi mốt chiếu xong.
>
> Quán Giang khẩu.
>
> Dương Tiễn bưng tách trà lạnh trước mặt lên uống một hơi, trán chảy mồ hôi lạnh, mắt lóe tia sáng đỏ. Tập tiếp theo chắc mẫu thân sẽ đi ra.
>
> Dương Thiền lo lắng hỏi: “Nhị ca có sao không?”
>
> Dương Tiễn thở hắt ra: “Không sao, ta đã tự phong tu vi, dù mất khống chế cũng có các ngươi giúp ta."
>
> Dương Thiền khẽ ừ, gật đầu liên tục, trong lòng vẫn tràn ngập lo lắng.
>
> Dương Thiền cười gượng gạo: “Nhị ca, Thiên Bồng Nguyên Soái đúng là vất vả hết lòng.”
>
> Dương Tiễn cau mày, ngón tay gõ mặt bàn. Dương Tiễn chưa từng chú ý đến điều này, giờ ngẫm lại đúng là hơi lạ. Từ sau khi khi y rời núi đầu tiên là thiên tướng dẫn đội thiên binh truy sát, sau khi bị y giết ngược thì xuất hiện thiên tướng càng lợi hại, tiếp tục bị y đánh bại, thiên tướng ghê gớm hơn tìm đến. Dương Tiễn ngày càng mạnh thì thiên binh thiên tướng xuất hiện cũng nhiều hơn, càng lúc càng lợi hại.
>
> Nếu Thiên Bồng Nguyên Soái ra tay ngay từ đầu có lẽ Dương Tiễn thật sự chỉ có thể bó tay chịu trói, không lẽ đúng là Thiên Bồng Nguyên Soái tôi luyện y? Thiên Bồng, ta nên đối xử với ngươi như thế nào?
>
> Đường Tây Du.
>
> Tôn Ngộ Không xoay quanh Trư Bát Giới, hỏi: “Đồ ngốc nhà ngươi lúc trước thật sự là Thiên Bồng Nguyên Soái ư?”
>
> Trư Bát Giới vỗ ngực nhận: “Đương nhiên! Là một tay lão Trư dạy dỗ ra Dương Tiễn!”
>
> Trư Bát Giới vểnh mũi lên trời nói: “Lẽ ra Dương Tiễn nên kêu ta một tiếng sư phụ, con khỉ nhà ngươi nên cung kính với lão Trư một chút.”
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu nhảy lên tảng đá to nói: “Thật khiến khỉ không tin nổi.”
>
> Sa Hòa Thượng cười xuề xòa: “Nhị sư huynh trước kia thật sự rất giỏi, lúc ở Thiên Đình cũng là nhân vật phong vân, chưởng quản tám vạn thủy quân Thiên Hà, đứng đầu Bắc Cực Tứ Thánh, địa vị cao hơn Chân Võ Đãng ma Tổ Sư.”
>
> Trư Bát Giới khiêm tốn mà đắc ý nói: “Bình thường thôi, chuyện quá khứ rồi.”
>
> Tôn Ngộ Không ngồi xổm trên tảng đá đánh giá Trư Bát Giới, đã xem thường đồ ngốc này.
>
> Thiên Môn sơn, trong chơ. Một động mày thanh tú ngồi trong phòng xem di động, nhìn kỹ thì đó là Cao Tú Lan của Cao Lão Trang.
>
> Cao Tú Lan nhìn Thiên Bồng Nguyên Soái trong phim mà sùng bái, cười ngọt ngào: “Đây là tướng công của ta, thật là lợi hại quá!”
>
> Cao Tú Lan mím môi lẩm bẩm: “Tướng công đã nói chờ ấy kinh xong sẽ phục hồi chân thân thần vị, ta phải chăm chỉ tu luyện, khi ấy chúng ta sẽ không lặp lại thảm kịch của Dao Cơ và Dương Thiên Hữu.”
>
> Cao Tú Lan nhớ lại hai người kết hôn trong Cao gia trang, nàng nghĩ mà còn run, may mắn không viên phòng, suýt phạm luật trời.
>
> Xem xong tập phim này trên mạng, hiện thực đều bùng nổ.
>
> Thiết Ngưu: Ta không nhịn được nữa, phải nói gì đó! Thiên Bồng Nguyên Soái, thật xin lỗi, Linh Vận tiên tử, rất xin lỗi, lão Ngưu oan uổng hai người.
>
> Hủ Mộc Chi Điêu: Lão hủ xem phát khóc, quá cảm động, Thiên Bồng Nguyên Soái và Linh Vận tiên tử vất vả hết lòng.
>
> Đại Thạch Đầu: Ta mới tự vả mặt mình, lúc trước không nên nói xấu bọn họ, là ta quá ngốc.
>
> Điệp Doanh: Người ta cũng vừa khóc vừa xem, cảm động quá đi, Thiên Bồng Nguyên Soái là người tốt.
>
> Ngưu Hoàng: Ta đi xin lỗi Linh Vân tiên tử, trong thời gian này ta hay tới không gian cá nhân của Linh Vân tiên tử mắng nàng.
>
> Tiểu Vi: Nô gia cũng đi!
>
> Trúc Can: Ta đi với!
>
> A Ly: Đi chung đi!
>
> Song Phi Yến: Ta thì không đi, ta luôn rất tin tưởng Linh Vân tiên tử.
>
> Yêu Yêu: Người ta cũng không cần đi!
>
> Bạch Vân đạo trưởng: Đợi xem thêm tập nữa rồi đi, chắc chắn tập tiếp theo rất hay.
>
> Đại Thiên Vương: Đúng đấy, đoạn tiếp theo chắc hấp dẫn lắm.
>
> Tố Nhã Thanh Hà: Không muốn xem, coi một tập là ít đi một tập, thật lo lắng.
>
> Tửu Tiên Nhân: Lo quá.
>
> Miêu Miêu: Lo quá đi!
>
> Tiểu Cửu: Lo thật đấy!
>
> Trên mạng thảo luận một lúc rồi không nhịn được dần dần giải tán, vào khu phim nhấn tập tiếp theo.
>
> Tập bốn mươi hai: Khai Sơn phủ.
>
> Đoạn đầu giới thiệu phim qua đi. Dương Tiễn và Dương Thiền quỳ dưới Đào sơn, dập đầu ba cái rõ to.
>
> Ống kính chuyển vào trong Đào sơn, Dao Cơ công chúa vui buồn lẫn lộn nhìn ra ngoài, lẩm bẩm: “Hài tử ngoan, đều là hài tử ngoan, khổ cho các ngươi.”
>
> Dương Tiễn đứng dậy, nắm xéo đao ba mũi hai lưỡi chậm rãi bay lên trời, ánh mắt kiên định nhìn Đào sơn, mái tóc đen bay bay.
>
> Đám người Lý Thanh Nhã, sáu huynh đệ Mai Sơn đứng bên dưới nhìn Dương Tiễn mong đợi.
>
> Ánh mắt Dương Tiễn trầm xuống cao giọng quát: “Phá cho ta!”
>
> Dương Tiễn giơ cao đao ba mũi hai lưỡi hóa thành luồng sáng lao vào Đào sơn. Vang lên tiếng nổ điếc tai, Dương Tiễn khựng lại trên đỉnh Đào sơn, đao ba mũi hai lưỡi chém vào núi, pháp lực va chạm tứ tán, hình ảnh như đông lại trong khoảnh khắc này, Đào sơn lấp lánh ánh sáng ngũ sắc không sứt mẻ chút nào.
>
> Dương Tiễn ngửa đầu phun ra búng máu, bị lực phản lại bay ngược về sau, đụng gãy không biết bao nhiêu cây cối, cày một khe rãnh dưới đất.
>
> Dương Thiền giật mình kêu lên: "Nhị ca!"
>
> Dương Thiền bay về phía Dương Tiễn, đáp xuống cạnh y, nâng y lên.
>
> Dương Thiền lo lắng hỏi: "Nhị ca làm sao vậy?"
>
> Dương Tiễn ngơ ngác thì thào: “Tại sao? Tại sao?”
>
> Dương Tiễn ngửa đầu quát to: “Tại sao như vậy!?”
>
> Dương Tiễn vỗ mặt đất phát ra tiếng nổ, y lại bay lên trời như sao băng đụng vào Đào sơn.
>
> Ầm ầm ầm ầm ầm!
>
> Dương Tiễn lại bị văng ra ngoài đụng gãy vô số cây cối.
>
> Dương Tiễn tiếp tục bay lên giơ đao chém vào Đào sơn, bị đẩy lùi ra ngoài lần nữa.
>
> Không biết thử bao nhiêu lần, quần áo Dương Tiễn tả tơi, y quỳ trong hố sâu, tóc tai bù xù.
>
> Đào sơn không sứt mẻ, không một cục đá lăn xuống.
>
> Dương Thiền ôm Dương Tiễn bật khóc: "Ca, nhị ca!”
>
> Dương Tiễn bò dậy, thẫn thờ quỳ gối, hai tay đấm đất bùm bùm, đau khổ hét lên: “Tại sao? Tại sao vậy!?”
>
> Dương Tiễn ngửa đầu gầm rú: “Ngọc Đế!”
>
> Người xem qua di động cảm nhận tuyệt vọng, tức giận phát ra từ đáy lòng, bọn họ thầm nổi lên lòng oán hận Ngọc Đế.
>
> Quán Giang khẩu.
>
> Dương Thiền lo lắng khi thấy trong mắt Dương Tiễn đã nổi lên tia sáng đỏ, nhìn qua không được tốt lắm.
>
> Dương Thiền đề nghị: “Hay ngày mai xem tiếp được không nhị ca?”
>
> Dương Tiễn chém đinh chặt sắt nói: “Không cần, ta có thể kiềm chế.”
>
> Hao Thiên Khuyển lo âu nhìn Dương Tiễn không chớp mắt cái nào.
>
> Tình tiết tiếp tục diễn ra, sáu huynh đệ Mai Sơn chạy tới trước mặt Dương Tiễn.
>
> Dương Tiễn nhìn Thiên Bồng Nguyên Soái bị trói, đứng bật dậy sải bước lại gần chộp vai y quát: “Thiên Bồng Nguyên Soái, nói cho ta biết phải làm sao mới xẻ Đào sơn ra được? Cho ta biết đi!”
>
>
>
>