TRANG 228# 2
> Chương 455: Khai Sơn Phủ
>
>
>
>
>
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái nhìn Dương Tiễn nghiêm túc: “Từ bỏ đi, Đào sơn là phong ấn mà bệ hạ dùng tháp Hạo Thiên bày ra, không ai phá được.”
>
> Dương Tiễn lắc đầu cắn răng nói: "Ta không tin! Mẫu thân còn chờ ta cứu ra, ta không tin!”
>
> Sáu huynh đệ Mai Sơn lo lắng nói: “Nhị gia hãy bình tĩnh chút.”
>
> “Nhị gia đừng xúc động!”
>
> Một tiếng cười trong sáng vang lên: “Ai nói không có cách nào?”
>
> Một thân hình hư ảo hiện ra trước mặt mọi người, đó là lão đạo gầy guộc tóc bạc, Ngọc Đỉnh Chân Nhân.
>
> Dương Tiễn bần thần nói: “Sư phụ, là đệ tử vô dụng. không năng lực”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nhìn Dương Tiễn: “Đừng bỏ cuộc, ngô biết có một bảo bối có thể phá núi này."
>
> Dương Tiễn vụt ngẩng đầu kích động hỏi: “Là bảo bối gì?”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân chậm rãi nói: “Thời Nghiêu Đế viễn cổ, lũ lan tràn, yêu ma tàn phá, dân chúng trần gian lầm than. Có đại vũ giả lấy tức nhưỡng xây đê, lấy thần thiết lường nước, lấy hà đồ định dòng chảy, lấy búa thần mở núi đào đường. Búa này tên Khai Sơn phủ, được khí vận nhân đạo, công đức thiên địa gia cố, uy lực vô cùng, nó có thể xẻ Đào sơn ra.”
>
> “Khai Sơn phủ ở đâu?”
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân vuốt râu mỉm cười nói: “Sau khi Vũ Đế bình ổn lũ lụt thì gậy thần thiết đặt ở Đông Hải, hà đồ thuộc về động Hỏa Vân, Khai Sơn phủ chìm vào Hoàng Hà thủy phủ."
>
> Dương Tiễn nói: “Đệ tử đi Hoàng Hà lấy Khai Sơn phủ!”
>
> Dương Tiễn xoay người đi ngay.
>
> Ngọc Đỉnh Chân Nhân dặn dò: "Nhớ kỹ, có Hoàng Hà Thủy Thần bảo vệ Khai Sơn phủ, phải thành tâm xin chứ đừng cứng rắn cướp.”
>
> Dương Tiễn bay lên trời xuyên qua tầng mây như một trận gió.
>
> Đường Tây Du.
>
> Trư Bát Giới cười nói: “Sư huynh, gậy sắt đo nước giờ nằm trong tay sư huynh, Khai Sơn phủ ở trong tay Dương Tiễn, sư huynh và Dương Tiễn có duyên phận sâu đấy.”
>
> Tôn Ngộ Không ngoáy lỗ tai, lấy gậy Như Ý có kích cỡ bằng cây kim ra, nó xoay tròn biến lớn trong lòng bàn tay.
>
> Tôn Ngộ Không nắm Như Ý Kim Cô Bổng nói: “Ngươi nói Kim Cô Bổng của lão Tôn là thần binh Đại Vũ đo nước?”
>
> Trư Bát Giới gật đầu nói: "Không sai, gậy sắt này là Thái Thượng Lão Quân lấy đồng ở Thủ sơn luyện trong lò bát quái ở cung Đâu Suất hình thành, được khí vận nhân tộc công đức trị thủy mới được uy lực như ngày nay, có thể gọi là thần khí nhân tộc.”
>
> Trư Bát Giới nói thầm trong bụng: “Người bình thường không thể vận dụng bảo bối khí vận công đức như thế, không biết con khỉ nhà ngươi có lai lịch gì mà sử dụng được thần khí chứa khí vận nhân tộc.”
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu vui vẻ nói: “Không ngờ Kim Cô Bổng tuyệt vời như vậy!”
>
> Tôn Ngộ Không lại hỏi: “Kim Cô Bổng so sánh với Khai Sơn phủ thì sao?”
>
> Trư Bát Giới trả lời: “Ngang nhau.”
>
> Tôn Ngộ Không thầm bực, chỉ ngang nhau? Dương Tiễn trừ Khai Sơn phủ ra còn có đao ba mũi hai lưỡi, đạn bac cung vàng, so ra mình kém hơn vài phần rồi?
>
> Sa Hòa Thượng cười ba phải nói: "Nhị sư huynh biết thật nhiều.”
>
> Trư Bát Giới cười tự hào: “Dĩ nhiên, tam giới ít có chuyện gì mà lão Trư không biết.”
>
> Mắt Tôn Ngộ Không sáng rực hỏi: “Vậy sư đệ biết chỗ nào có pháp bảo không chủ nhân không?”
>
> Á?
>
> Trư Bát Giới ngây người, cái này thì ai mà biết.
>
> Trư Bát Giới hắng giọng: "Sư huynh, pháp bảo là vật ngoài thân, tu vi của bản thân cuộc chiến hơn. Xem TV, xem tiếp đi.”
>
> Tôn Ngộ Không xì một tiếng, tiếp tục coi phim.
>
> Dương Tiễn vào Hoàng Hà thủy phủ, cầu Hoàng Hà Thủy Quân cho Khai Sơn phủ. Hoàng Hà Thủy Quân nói với Dương Tiễn phải vượt qua thử thách mà Vũ Đế đặt ra mới lấy được Khai Sơn phủ, sau đó nguyên tập phim kể chuyện y làm sao nhận thử thách.
>
> Ba ngày chiếu sáu tập, cuối cùng Dương Tiễn vượt qua thử thách của Vũ Đế.
>
> Cửa thứ nhất kiểm tra đức, cửa thứ hai kiểm tra trí cửa thứ ba kiểm tra vũ, cửa thứ bốn kiểm tra dũng, cửa thứ năm kiểm tra hy sinh.
>
> Buổi tối, mọi người chờ đợi trước di động, tập bốn mươi chín bắt đầu chiếu.
>
> Khi Dương Tiễn cầm Khai Sơn phủ đi ra khỏi bí cảnh như trải qua lột xác, mũi nhọn thu giấu, ánh mắt trầm ổn.
>
> Hoàng Hà Thủy Quân cười tủm tỉm nói: “Chúc mừng tiểu hữu được Khai Sơn thần phủ.”
>
> Dương Tiễn ôm quyền nói: "Đa tạ Thần Quân thành toàn."
>
> Hoàng Hà Thủy Quân cười nói: “Lão hủ không thành toàn cho ngươi, là chính ngươi được Vũ Đế thừa nhận.”
>
> Dương Tiễn nghiêm túc nói: “Dù thế nào thì Dương Tiễn khắc ghi ơn lớn của Thần Quân trong lòng. Hiện giờ Dương Tiễn có chuyện quan trọng không tiện ở lâu, nếu hôm khác Dương Tiễn còn sống sẽ đến bái phỏng.”
>
> Hoàng Hà Thủy Quân vuốt râu mỉm cười.
>
> Dương Tiễn lao ra khỏi mặt nước, lượn một vòng trên trời rồi bay tới Đào sơn.
>
> Quán Giang khẩu.
>
> Dương Thiền nhìn Dương Tiễn có vẻ căng thẳng, cố ý nói giỡn: “Nhị ca được đến Khai Sơn phủ còn phải qua nhiều thử thách vậy sao? Lợi hại quá.”
>
> Dương Tiễn nói: “Không, là sư phụ trực tiếp đưa Khai Sơn phủ cho ta, không có thử thách gì.”
>
> “TV xem đã mắt hơn, phải qua nhiều thử thách mới lấy được Khai Sơn phủ, xem vậy hay hơn.”
>
> Khóe môi Dương Tiễn run rẩy. Y không nắm chắc sẽ qua được những thử thách này, đặc biệt cửa cuối phải hy sinh bản thân mới qua ải được, thử thách cái kiểu gì!
>
> Trong phim. Dương Tiễn bay về Đào sơn. Dương Thiền và sáu huynh đệ Mai Sơn ra nghênh đón.
>
> Dương Thiền nhìn cây búa trong tay Dương Tiễn, vui mừng hỏi: “Ca mang về Khai Sơn phủ ư?”
>
> Dương Tiễn vui vẻ gật đầu.
>
> Thiên Bồng Nguyên Soái cố cứu vãn: “Dương Tiễn, ngươi không thể xẻ núi! Bệ hạ có lệnh không ai được tự tiện xông vào Đào sơn!”
>
> Dương Tiễn nói: “Ta không xông vào Đào sơn, ta xẻ nó.”
>
> Dương Tiễn giẫm mặt đất bay lên trời cao, vạt áo phần phật.
>
> Dương Tiễn nhìn xuống Đào sơn rồi thì thào: “Nương, hài nhi cứu nương ra đây. Tiểu muội còn sống, chúng ta sắp đoàn tụ.”
>
> Pháp lực từ bàn tay truyền vào Khai Sơn phủ, Dương Tiễn giơ cao cây búa, búa thần lấp lóe thần quang rực rỡ như mặt trời nhỏ.
>
> Dương Tiễn quát to, bay nhanh như sao băng vào Đào sơn. Vang lên tiếng nổ điếc tai, tiên quang bắn ra bốn phía, Đào sơn rung rinh, đá lăn ầm ầm.
>
> Dương Tiễn đụng vào Đào sơn, bị hất ngược về hóa thành luồng sáng đụng mạnh sườn núi phía xa, vang chuỗi tiếng nổ, núi sập bụi mù mịt.
>
> Dương Thiền kêu lên: “Ca!”
>
> Dương Thiền bay tới chỗ Dương Tiễn rớt xuống.
>
> Dương Tiễn bay ra khỏi đống đá vụn, phun búng máu, tay cầm kinh mạch Võ Đạo run bần bật.
>
> Dương Thiền bay đến gần dìu Dương Tiễn, khóc kêu: “Ca!”
>
> Trên đỉnh núi, một tòa bảo tháp lung linh chậm rãi dâng lên, tỏa thần quang bảy sắc. Thần quang nhuộm Đào sơn sắc màu lung linh.
>
> Dương Tiễn cúi đầu nhìn Khai Sơn phủ trong tay mình, lẩm bẩm: “Vì sao? Vì sao?”
>
> Dương Thiền nâng Dương Tiễn đáp xuống chân núi, y lảo đảo quỳ xuống. khóc ròng: "Nương, hài nhi vô năng!"
>
> Nam nhi không dễ rơi lệ nhưng vì chưa đến lúc đau lòng, nam nhi rơi lệ mới khiến người đau lòng nhất. Đám người xem trước di động thấy lòng đau nhói.
>
> Lúc Dương Tiễn lấy được Khai Sơn phủ thì tất cả đinh ninh sẽ cứu được Dao Cơ ra, nhưng giờ không thể xẻ Đào sơn, biết làm sao bây giờ?
>
>
>
>