Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 456: Mục 457

TRANG 229# 1

> Chương 456: Xẻ núi (2)

>

>

>

>

>

>

> Thiên Đình.

>

> Vương Mẫu cau mày, lấy được Khai Sơn phủ thì trực tiếp xẻ Đào sơn ra là xong, tại sao sinh thêm nhiều việc như vậy. Bây giờ Dương Tiễn nên làm sao xẻ Đào sơn ra đây?

>

> Nếu vì lý do căm hờn, tình thân gì đó kích phát tiềm lực xẻ Đào sơn ra thì tình tiết này dở tệ.

>

> Nhiều người cau mày cùng nghĩ đến điều này.

>

> Khổng viện. Nhan Hồi ngồi dưới gốc cây hoa quế, trên cái bàn trước mặt bày mấy dĩa đồ nhắm, một bình rượu thanh.

>

> Nhan Hồi vừa ăn vừa uống rượu vừa xem di động.

>

> Nhìn Dương Tiễn không phá núi được, Nhan Hồi cau mày buông đũa xuống, lòng thầm lo âu. Nhan Hồi nghĩ giống như Vương Mẫu, nếu vì tuyên truyền sự vĩ đại tình mẫu tử khiến Dương Tiễn bùng nổ thành công phá núi thì rất dở.

>

> Trong phim. Dương Tiễn và Dương Thiền quỳ dưới đất, Dao Cơ bị nhốt trong Đào sơn khóc ướt mặt.

>

> Người xem đau buồn, lòng nghẹn lại rất khó chịu.

>

> Lúc này ánh sáng xanh chợt lóe, ảo ảnh Ngọc Đỉnh Chân Nhân xuất hiện bên cạnh Dương Tiễn.

>

> Dương Tiễn bỗng ngẩng đầu, mắt đỏ máu nói: “Sư phụ đã nói Khai Sơn phủ có thể xẻ Đào sơn ra!”

>

> Ảo ảnh Ngọc Đỉnh Chân Nhân nói: “Khai Sơn phủ đủ sức xẻ Đào sơn nhưng thực lực của ngươi không đủ."

>

> Dương Tiễn vươn hai tay, thì thào: “Thực lực?”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân nói: “Ngọc Đế dùng tháp Hạo Thiên trấn phong Đào sơn, muốn xẻ Đào sơn thì ngươi phải có thực lực hoặc pháp bảo không yếu hơn tháp Hạo Thiên.”

>

> Dương Tiễn chợt ngước đầu hỏi: “Làm cách nào có được thực lực? Pháp bảo ở đâu?”

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân vuốt râu cười nói: “Nơi này có một pháp bảo không thua gì tháp Hạo Thiên.”

>

> Mọi người cùng nhìn Ngọc Đỉnh Chân Nhân, chỗ này có? Là gì?”

>

> Ảo ảnh Ngọc Đỉnh Chân Nhân bỗng dao động, biến sắc nói: “Ngọc Đế sắp đi ra, các ngươi tranh thủ thời gian đi! Pháp bảo đó là Bích – Hà – Đăng.”

>

> Dứt lời ảo ảnh tan biến.

>

> Dương Tiễn thì thào: “Bích Hà Đăng?”

>

> Một ngọn đèn hình dạng hoa sen màu xanh hiện ra trong tay Dương Tiễn, nhưng đèn không có chút thần thái.

>

> Nét mặt Linh Vận thay đổi, cô đứng dậy nhìn Dương Tiễn cười: “Ngươi muốn cứu mẫu thân, ta giúp ngươi.”

>

> Linh Vận nói xong, biến thành hạt châu cháy rực bay về phía Dương Tiễn trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người.

>

> Dương Tiễn trợn to mắt, hét to: “Đừng, Linh Vận!”

>

> Hạt châu đụng vào trán Dương Tiễn biến mất trong người y.

>

> Người Dương Tiễn phát ra khí thế khổng lồ, không kiểm soát được tự bay lên cao, linh khí hội tụ như cây cột linh khí nối trời với đất bao bọc y, ánh sáng lấp lánh.

>

> Đám người Dương Thiền nhìn Dương Tiễn lơ lửng mà lo lắng.

>

> Dương Thiền đau lòng thì thầm: “Linh Vận tỷ tỷ!”

>

> Thiên Bồng Nguyên Soái thì thào: “Ngươi cần gì khổ vậy?”

>

> Nửa ngày sau Dương Tiễn mở mắt ra, một con mắt dựng đứng bắn ra thần quang chiếu rọi thiên địa, khi con mắt nhắm lại để lại thần văn trên trán y.

>

> Dương Tiễn giơ tay, run rẩy vuốt thần văn ở trên trán, lẩm bẩm: “Linh Vận! Linh Vận!”

>

> Tập bốn mươi chín hết.

>

> Người xem trước di động rơi lệ.

>

> Đại Đường, Trường An, Trình phủ.

>

> Trình phu nhân vừa xem phim vừa dùng khăn tay lau nước mắt, lẩm bẩm: “Sao thành ra thế này? Hai người mới xóa bỏ hiềm khích cũ mà sao Linh Vận đã chết?”

>

> Trình Phu nhân rít qua kẽ răng: “Trương Minh Hiên!”

>

> Thiên Đình.

>

> Vương Mẫu cũng tức giận: “Không ngờ thì ra lại thế! Cô nương tốt như Linh Vận vậy lại chết rồi ư?”

>

> Thiên ngoại, cung Oa Hoàng.

>

> Nữ Oa nương nương không vui hừ lạnh.

>

> Thanh Loan hưng phấn hỏi: “Nương nương, có cần ta và Thải Phượng làm vân y không?”

>

> Nữ Oa nói: “Không cần!”

>

> Thanh Loan hụt hẫng: “À.”

>

> Khổng viện.

>

> Nhan Hồi cười khổ nói: “Còn không bằng để Dương Tiễn bùng nổ vì tình mẫu tử, tuy không hoàn mỹ nhưng không đến mức khiến người buồn vậy.”

>

> Quán Giang khẩu.

>

> Dương Thiền nhìn hướng Dương Tiễn, hỏi nhỏ: “Nhị ca, mắt của ca đỏ lên rồi, có ổn không?”

>

> Dương Tiễn lạnh nhạt nói: “Không có gì, gió quá lớn.”

>

> Dương Thiền nhìn ngọn cây, gió ở đâu?

>

> Hao Thiên Khuyển lén bấm chỉ quyết, gió thổi mây cuốn, cười nịnh với Dương Tiễn.

>

> Trên mạng cũng gió khởi mây cuốn. Không gian cá nhân của Tề Linh Vân bị công chiếm hoàn toàn, vô số người đến bình luận, mới ghi một câu đã bị vô số dòng mới nhấn chìm xuống biển. Mọi người không phật lòng, lo điên cuồng trút tình cảm vào con chữ.

>

> Trên đảo Huyền Không.

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên với vẻ bất đắc dĩ: “Ngươi không sợ chọc nhiều người tức giận sao?”

>

> Lý Thanh Tuyền đung đưa chân cười gian nói: "Tìm đường chết, đây là câu tìm đường chết mà ngươi đã nói phải không? Bước lên đường tìm chết, một đi không trở lại."

>

> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt nói: “Cái này gọi là gia công nghệ thuật, thấm nhuộm cảm xúc!”

>

> Trưởng Tôn hoàng hậu cười nói: "Minh Hiên đệ đệ quay Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyền thì hủy Thục Sơn, quay Hoa Thiên Cốt thì hủy căn cơ Côn Luân, quay Bạch Xà truyện thì diệt cả nhà Thiếu Lâm. Không biết Thiên Đình sẽ xảy ra chuyện gì.”

>

> Trương Minh Hiên lo lắng nói: "Ngoài ý muốn, mấy cái này đều là ngoài ý muốn!”

>

> Trương Minh Hiên nhủ thầm: “Thiên Đình có Ngọc Đế, có Vương Mẫu, có thần linh đầy rẫy, chắc không xảy ra chuyện gì đi? Chắc chắn không có chuyện gì!”

>

> Người xem lau khô nước mắt nhấn vào tập năm mươi, hát theo nhạc đầu phim.

>

> Trong phim. Dương Tiễn mở ba con mắt ra, tay cầm Khai Sơn phủ bay lên cao, lơ lửng giữa không trung, giơ Khai Sơn thần phủ.

>

> Pháp lực không ngừng đưa vào báu thần, một bóng báu khổng lồ ngưng tụ trên trời. Dương Tiễn gào to, dồn hết sức mạnh cả đời, mang theo tức giận oán hận chém xuống Đào sơn.

>

> Bóng búa to lớn giáng xuống, vang tiếng nổ điếc tai, tháp Hạo Thiên bị đánh bay, bóng búa cắm sâu vào Đào sơn, núi bị xẻ đôi.

>

> Ống kính chuyển đến Thiên Đình.

>

> Ngọc Đế và mười hai người Ngọc Đỉnh Chân Nhân từ xa đối diện, một màn sáng màu hỗn loạn bao bọc Ngọc Đế trong đó.

>

> Vang lên tiếng nổ điếc tai, mười hai người Ngọc Đỉnh Chân Nhân lộ vẻ mặt vui mừng, mặt Ngọc Đế xanh mét.

>

> Đám người Ngọc Đỉnh Chân Nhân ôm quyền nói: "Bệ hạ, chúng ta cáo từ!”

>

> Mười hai người thu pháp bảo lại, xoay người bay ra khỏi Lăng Tiêu bảo điện.

>

> Ngọc Đế ngã ngồi xuống thần tọa, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

>

> Hạ giới.

>

> Dương Tiễn, Dương Thiền kích động nhìn Dao Cơ đi ra từ lòng núi.

>

> Hai người bay lên ôm chặt Dao Cơ, kích động hét: “Nương!

>

> “Nương thân!”

>

> Dao Cơ ôm hai người với vẻ yêu thương, vuốt tóc họ, hạnh phúc mỹ mãn.

>

> “Grít!”

>

> “Grít!”

>

> Chợt có tiếng chim hót vang vọng trên trời.

>

> Dao Cơ vội ngước đầu lên. Trên trời xuất hiện mười mặt trời nhỏ, dần dần to ra, chớp mắt đã có thể thấy rõ hình dạng. Mười con Kim Ô vỗ cánh lấp lánh xuất hiện trên trời.

>

> Dao Cơ mặt biến sắc kêu lên: “Mười Kim Ô!”

>

> Dao Cơ đẩy mạnh Dương Tiễn, Dương Thiền ra, bay tẳng về phía mười con Kim Ô.

>

> Dương Tiễn, Dương Thiền bay ngược ra, kêu lên tuyệt vọng: “Nương!”

>

> Dao Cơ mới bay lên trời thì trên người mười con Kim Ô bắn ra xích sắt rực lửa như linh xà múa may trói bà lại.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!