Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 457: Mục 458

TRANG 229# 2

> Chương 457: Dao Cơ chết

>

>

>

>

>

>

> Một giọng nói hùng hậu uy nghiêm lạnh lùng vang vọng trên trời: “Trưởng công chúa Thiên Đình Dao Cơ làm trái luật trời, tự tiện kết hợp với phàm nhân, xử phạt hỏa táng!”

>

> Mười con Kim Ô vỗ cánh bay quanh Dao Cơ, giọng nói kia vừa dứt lời một con Kim Ô phát ra tiếng hót bay thẳng vào nàng, chui vào thân thể nàng.

>

> Dao Cơ ngửa đầu phát ra tiếng hét đau đớn.

>

> Dương Tiễn bay ngược về, khóe mắt trợn to như là muốn nứt, hét xé cổ họng: “Không!!!”

>

> Dương Thiền vươn tay khóc kêu: “Nương!!!”

>

> Từng con Kim Ô bay vào người Dao Cơ, nàng biến thành cây đúa hình người bốc cháy trên không trung.

>

> Dương Tiễn, Dương Thiền ngừng lại, lao ngay đến chỗ Dao Cơ, giọt lệ bay giữa trời.

>

> Dao Cơ quay đầu nhìn hai người, trên mặt và đầu đầy lửa trắng.

>

> Dao Cơ mở miệng, lửa trắng phà ra ngoài: “Nhị Lang, con phải chăm sóc tốt cho Thiền nhi, đừng để người ta ăn hiếp nàng. Thiền nhi, về sau phải nghe lời Nhị Lang, ta yêu hai con!”

>

> Người lửa hóa thành từng đốm lửa biến mất.

>

> Dương Tiễn, Dương Thiền lao vào ánh lửa khóc to: "Nương! Nương!"

>

> Hai người điên cuồng chộp lấy đốm lửa trên trời, muốn gom hết lại, trong điên cuồng mang theo tuyệt vọng.

>

> Quán Giang khẩu.

>

> Dương Thiền nhìn Dao Cơ biến mất trong ánh lửa, tay che miệng khóc ướt mặt, không phát ra tiếng.

>

> Hao Thiên Khuyển nằm sấp trên bàn rên rỉ, tuy không quá đau lòng nhưng làm chó ngoan biết xem xét thời thế tự nhiên nắm bắt cơ hội lúc này nên diễn như thế nào.

>

> Mắt Dương Tiễn lóe tia sáng đỏ, khí thế tuyệt vọng vô tình túc sát bộc phát ra, mái tóc đen dài xõa vai không gió tự bay lên.

>

> Hao Thiên Khuyển phát hiện ra Dương Tiễn khác lạ ngay, hét lên: “Chủ nhân, chủ nhân, ngài làm sao vậy?”

>

> Dương Thiền vội nhìn sang Dương Tiễn, nàng lau khô nước mắt kêu lên: "Nhị ca!"

>

> Dương Tiễn nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt dữ tợn lẩm bẩm: “Giết! Giết!”

>

> Dương Tiễn như không nghe thấy Dương Thiền, Hao Thiên Khuyển kêu gọi.

>

> Dương Thiền vỗ người Dương Tiễn muốn đánh thức y.

>

> Một giọng nói trong trẻo âm vang lên: "Ta khuyên ngươi đừng chạm vào hắn.”

>

> Dương Thiền quay đầu nhìn quanh cảnh giác, sau đó reo lên: "Thải Phượng tỷ tỷ! Sao tỷ đến đây?”

>

> Dương Thiền biến sắc hỏi: “Thải Phượng tỷ mau nhìn xem nhị ca của ta làm sao vậy? Bị tâm ma sao?”

>

> Người đứng bên cạnh là Thải Phượng mặc áo bảy sắc.

>

> Thải Phượng khẽ mỉm cười nói: "Từ lần trước ngươi đi tới cung Oa Hoàng nói về chuyện của Dương Tiễn là ta phân tâm chú ý tới hắn. Hắn là ca ca của ngươi thì cũng xem như người trong cung Oa Hoàng, chăm sóc một chút là tất nhiên. Mới vừa rồi phát hiện hắn xuất hiện vấn đề ta liền chiếu một phân thân ảo đến.”

>

> Dương Thiền cảm kích nói: "Đa tạ Thải Phượng tỷ.”

>

> Thải Phượng nhìn Dương Tiễn, nói: “Tâm thần của Dương Tiễn đều chìm vào trong TV này, chấp niệm gửi gắm vào Dương Tiễn trong TV. Hắn bây giờ như lại trải qua sự kiện trưởng công chúa Dao Cơ chết lần nữa, nên mới bị tâm ma thừa dịp tấn công.”

>

> Dương Thiền bất an hỏi: “Vậy bây giờ nên làm gì?"

>

> Thải Phượng trầm ngâm một chút nói: “Nếu cưỡng ép đánh thức hắn rất có thể làm tâm thần của hắn hoàn toàn kẹt lại khoảnh khắc trưởng công chúa Dao Cơ chết. Giờ chỉ có thể đợi, đợi hắn tự tỉnh lại.”

>

> Dương Thiền lo lắng hỏi: “Sẽ có nguy hiểm gì không?”

>

> Thải Phượng nói: “Có, khi TV kết thúc có lẽ hắn tỉnh lại hoặc hoàn toàn chìm đắm vào, đánh mất tâm thần.”

>

> Lòng Dương Thiền thít chặt, không có tâm tình xem TV nữa. Dương Thiền nặng trĩu ưu tư nhìn Dương Tiễn, thầm cầu nguyện nhị ca nhất định phải tỉnh lại, muội còn cần ca bảo vệ!

>

> Các người xem điện thoại di động thì lệ chảy ròng ròng, mới khóc cho Linh Vận giờ khóc vì Dao Cơ, không biết ướt bao nhiêu khăn tay.

>

> Đường Tây Du, Đường Tam Tạng niệm kinh.

>

> Trư Bát Giới lắc đầu cảm thán nói: "Luật trời không thể trái, thiên uy không thể phạm.”

>

> Tôn Ngộ Không vò đầu khó chịu quát: “Luật trời, thiên uy chó má! Nói gì mà tiên phàm không thể thông hôn? Toàn lời vớ vẩn! Lão Tôn ước gì cùng Dương Tiễn phá trời long đất lở, xốc ngược Lăng Tiêu bảo điện của Ngọc Đế. Không sửa luật trời thì đổi Ngọc Đế, lão Tôn thấy Dương Tiễn lên làm cũng không tệ.”

>

> Trư Bát Giới trợn mắt heo. Mắt Sa Hòa Thượng lóe tia tức giận. Ngọc Đế không phải người cho con khỉ nhà ngươi khinh nhục!

>

> Trư Bát Giới nhìn sang Đường Tam Tạng, hỏi: “Sư phụ đang niệm gì vậy?”

>

> Đường Tam Tạng mở to mắt nói: "Địa Tạng Vương Bồ Tát Bản Nguyện Kinh.”

>

> Trư Bát Giới nhe răng cười nói: “Sư phụ còn muốn siêu độ cho bọn họ ư? Địa Tạng Vương không quản Ngọc Đế được, có thể hù chết hắn.”

>

> Đường Tam Tạng không vui nói: "Nói nhảm!"

>

> Sa Hòa Thượng trung thực nói: "Sư phụ, nhị sư huynh nói đúng."

>

> Tôn Ngộ Không ôm Kim Cô Bổng dựa vào núi đá nói: "Tiếp tục xem TV, đừng nói chuyện."

>

> Mấy người cùng nhìn về màn hình.

>

> Dương Tiễn, Dương Thiền quỳ trong đống đá, vô cùng bi thương.

>

> Mắt Dương Tiễn bắn ra tia dữ tợn, đứng dậy, vươn tay ra, đao ba mũi hai lưỡi nằm trong tay y, chém xuống đất làm đá núi vỡ vụn.

>

> Dương Tiễn ngửa đầu nhìn trời, nghiến răng: “Thiên Đình! Ngọc Đế!”

>

> Dương Thiền lau khô nước mắt đứng lên, đôi mắt đỏ rực hỏi: “Ca muốn làm gì?”

>

> Dương Tiễn vẫn nhìn trời nói: “Báo thù cho phụ thân, cho mẫu thân, cho ca, đòi lại lẽ công bằng!”

>

> Dương Thiền gật mạnh đầu nói: "Báo thù! Chúng ta cùng nhau báo thù!”

>

> Dương Tiễn nhìn Dương Thiền, mỉm cười nói: “Muội muội ngoan.”

>

> Dương Thiền mỉm cười sau đó trước mắt tối đen, nàng cảm thấy chóng mặt sau đó không biết gì nữa.

>

> Dương Tiễn ôm Dương Thiền ngất xỉu, dùng một đấm đánh thủng hư không, trước mặt lộ ra lỗ đen.

>

> Dương Tiễn đặt nhiều cấm chế lên người Dương Thiền rồi chậm rãi đẩy nàng vào lỗ đen: “Muội muội, việc báo thù giao cho ca ca là được, muội phải sống sót.”

>

> Chờ lỗ đen khép lại, khuôn mặt Dương Tiễn dần lạnh xuống, y hỏi: “Mấy vị ca ca có đồng ý cùng tiểu đệ lên trời một chuyến? Tiểu đệ không hề bắt ép."

>

> Sáu huynh đệ Mai Sơn cười sang sảng:

>

> “Ha ha ha! Thiên Đình sao? Nghe tiếng đã lâu nhưng chưa thấy bao giờ.”

>

> “Nhị gia hỏi vậy là xem thường chúng ta?"

>

> "Chúng ta không phải hạng người tham sống sợ chết!”

>

> “Thiên Đình, chẳng qua là một đám phế vật, có gì phải sợ!”

>

> Hao Thiên Khuyển cũng hưng phấn sủa, không ai lùi bước.

>

> Khuôn mặt lạnh lùng thoáng qua nụ cười, Dương Tiễn giơ đao ba mũi hai lưỡi lên: “Vậy để chúng ta phá Thiên Đình trời long đất lở, luật trời bất công không cần tồn tại!”

>

> “Đúng!”

>

> “Đi!”

>

> “Ha ha ha!”

>

> Bảy người một chó hòa thành tám luồng sáng bay lên cao biến mất trong biển mây.

>

> Ống kính đổi sang cảnh một hòn đảo lơ lửng trên biển mây, bốn phía trống rỗng không có gì, gió rít gào tàn phá.

>

> Dương Tiễn đứng trên đỉnh núi, mặc áo xanh, tay cầm đao ba mũi hai lưỡi, Hao Thiên Khuyển ngồi dưới chân, sáu huynh đệ Mai Sơn đứng sau lưng.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!