TRANG 230# 1
> Chương 458: Đại náo thiên cung
>
>
>
>
>
>
> Trước mặt đám người Dương Tiễn là muôn vàn thiên binh thiên tướng, đằng xa xa, sau lưng đám thiên binh thiên tướng đó, là một cánh cửa huy hoàng rực rỡ, mây trôi lượn lờ, toả ra ánh sáng chói mắt.
>
> Không khí nghiêm túc và đầy mùi Giết khí lan tràn giữa các thiên binh thiên tướng và đám người Dương Tiễn.
>
> Đây chính là một trong những cảnh xuất hiện trong đoạn giới thiệu đầu phim, Dương Tiễn đứng trên đỉnh núi gặp phải thiên binh thần tướng, nhưng thực tế trong phim thì thứ Dương Tiễn đứng trên không phải đỉnh núi mà là tiên đảo đang trôi nổi giữa tầng mây.
>
> Ở Quán Giang Khẩu, Dương Tiễn nheo mắt nhìn chằm chằm màn hình, hai tròng mắt hắn biến thành màu đỏ rực, miệng không ngừng thì thầm: "Giết! Giết! Giết…"
>
> Dương Thiền cũng đang nghiến răng nghiến lợi, thế nhưng nàng càng lo lắng cho ca ca của mình hơn.
>
> Người xem trước di động cũng đều siết chặt nắm tay, nỗi căm tức căng đầy trong lồng ngực, giết! Giết thẳng lên Thiên Đình! Đấu tranh với thiên thần! Báo thù!
>
> Trong muôn vàn thiên bình, có một thần tướng đứng đầu đang chỉ trường thương về phía Dương Tiễn đằng xa, cả giận quát to: "Dương Tiễn to gan, dám tự ý phá huỷ phong ấn Đào Sơn, tự ý xông vào Nam Thiên Môn, tội không thể tha! Giết!"
>
> "Giết!" Đám thiên binh đồng loạt thét lên một tiếng đầy tức giận.
>
> Dương Tiễn bay lên thẳng lên cao, rồi lao vút xuống như một ngôi sao băng, hắn cũng tức giận quát to: "Giết…"
>
> Sáu huynh đệ Mai Sơn cũng rống giận xông lên trước, Hao Thiên Khuyển gâu gâu vài tiếng đạp lên tầng mây lao ra trước, dọc theo đường đi nó càng lúc càng to lên, cuối cùng biến thành một con quái thú khổng lồ đáng sợ, nhảy xổ vào giữa đám thiên binh, bắt đầu gặm cắn các thiên binh thiên tướng ở gần mình.
>
> Đám người Dương Tiễn thì đang xông vào chém giết giữa đám thiên binh thiên tướng, đám thiên binh thiên tướng không ngừng ngã xuống, tiếng kêu la tiếng binh khí đâm vào da thịt không ngừng vang vọng trong không trung.
>
> Người xem cũng cũng hoà theo nhân vật quát to!
>
> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không kích động tới mức vò đầu bứt tai, không kìm lòng nổi!
>
> Không lâu sau, đám người Dương Tiễn đã giết thẳng vào Nam Thiên môn, Nam Thiên môn trực tiếp bị Dương Tiễn đánh sụp, hắn một đường đánh thẳng vào trong Thiên Đình, thiên thần, thiên tướng trên Thiên Đình không một ai là đối thủ của hắn.
>
> Ngay lúc Dương Tiễn chém giết tới đỏ cả mắt, một tiếng ầm rầm to tới điếc cả tai vang lên, một thiên tướng dẫn theo một đám thiên binh người khoác giáp vàng đuổi tới.
>
> Thiên tướng nọ, người khoác một tấm áo choàng màu đỏ tươi, hắn cầm trong tay một thanh trường thường, vươn tay chỉ về phía Dương Tiễn, tức giận quát to: "Bày trận!"
>
> "Ha…"
>
> Đám thiên binh đồng thời phát ra một tiếng quát rung trời.
>
> Sau tiếng ầm rầm to tới đáng sợ, các thiên binh đồng loạt dựng lên một tấm lá chắn màu vàng kim, nhưng tấm lá chắn vàng kim bắt đầu ráp vào nhau, tạo thành một bức tường lá chắn vững chắc, trên tường lá chắn còn thi thoảng loé lên những dấu hiệu thần bí, chỉ liếc nhìn một cái đã thấy ánh vàng rực rỡ, uy thế phi phàm.
>
> Thiên binh chỉnh tề bước đi về trước, ầm… ầm… ầm… họ không ngừng đẩy tưởng chắn về trước, bao vây lấy đám người Dương Tiễn.
>
> Sáu huynh đệ Mai Sơn đang đánh nhau thấy vậy nhìn nhau, đồng loạt bay lên cao, xông thẳng vào bức tường chắn màu vàng kim.
>
> Ngay khi cả sáu đụng vào bức tường lá chắn màu vàng kim, vô số thiên binh thiên tướng đồng loạt quát to một tiếng đầy chỉnh tề, cả sáu lập tức bị văng ngược trở về, chật vật té xuống đất, lăn vài vòng…
>
> Dương Tiễn thấy thế bay lên trời, con mắt thứ ba trên trán hắn đột nhiên mở ra, một cột sáng bắn ra từ đó, cột sáng va vào bức tường lá chắn, như dao sắt xé tan mọi thứ, luồng sáng màu trắng ngay lập tức đã đánh bay bức tường lá chắn.
>
> Người Dương Tiễn xoay vòng trên không, ánh sáng toả ra từ con mắt thứ ba cũng theo đó xoay vòng, nơi luồng sáng chiếu qua, bức tường lá chắn lần lượt sụp đổ.
>
> Lúc này con mắt thứ ba của Dương Tiễn khép lại, hắn giơ tam tiêm lưỡng nhẫn đao lên nhảy vào trong đám thiên binh nãy giờ vẫn núp mình sau lá chắn, ánh đao trắng như tuyết tung bay ngang dọc, thiên binh ngã rạp như lúa, không ít kẻ bị Dương Tiễn đánh bay, tiếng kêu thảm vang lên không dứt.
>
> Dương Tiễn người khoác xiêm y màu xanh, chân đạp lên vô số thi thể đang thấm máu tươi, từng bước giết về trước, nơi hắn đi qua, xác người như rạ, Xích Cước Đại Tiên, Ngũ Cực Chiến Thần, Tinh Thần, Thiên Quân, lần lượt xuất hiện, nhưng đều bị đánh cho tan tác.
>
> Trận trường thương, trận đại đao, các trận pháp lần lượt được sử dụng, lại lần lượt bị phá tan tành.
>
> Tiên sơn sụp đổ, thần cung nát tan, toàn bộ thần cung đều biến thành chiến trường, phế tích chất chồng.
>
> Ở Quán Giang Khẩu, Dương Tiễn cũng đang phát run, người hắn toả ra khói đen, vô cùng quái dị, sát ý lạnh như băng lan toả khắp ngỏ ngách.
>
> Dương Thiền lo lắng hỏi Thải Phượng: "Nhị ca của muội sẽ không sao chứ?"
>
> Thải Phượng khẽ chau mày, đáp: "Sẽ không sao đâu!"
>
> Dương Thiền lo lắng nhìn Dương Tiễn đang bốc khói đen, như thế này nhìn sao cũng không giống như là bình yên vô sự!
>
> Bên trong màn hình, Dương Tiễn toàn thân đẫm máu, bước từng bước vào bảo điện Lăng Tiêu, Ngọc Đế đang ngồi trên vương vị cao cao, mặt bình tĩnh không lộ vẻ gì.
>
> Dương Tiễn nhìn thấy Ngọc Đế, ánh mắt lập tức đỏ bùng, tam tiêm lưỡng nhận đao trong tay hắn xoay một vòng, chỉ thẳng về phía Ngọc Đế, hắn cả giận nói: "Chết đi!"
>
> Tam tiêm lưỡng nhận đao rung lên, mang theo sát ý vô cùng vô tận lao thẳng về phía Ngọc Đế.
>
> Ngọc Đế vẫn vững vàng ngồi trên long ỷ của mình, nhìn Dương Tiễn lòng đầy hận thù bay thẳng tới trước mặt mình, ông vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh.
>
> Tam tiêm lưỡng nhận đao đâm đến trước mặt Ngọc Đế, trong ánh mắt hoảng sợ của Dương Tiễn, mũi đao, cong gập lại, thật sự cong gập lại…
>
> Không phải bị cong vì va vào lớp chắn phòng hộ, mà là như dây thừng cúi đầu gập xuống.
>
> Ngọc Đế liếc nhìn tam tiêm lưỡng nhận đao một cái, tam tiêm lưỡng nhận đao nháy mắt từ trong tay Dương Tiễn bỏ trốn, nó biến thành một con tam đầu giao nhỏ tí, nằm dưới đất co người thành một đống, lạnh run.
>
> Ở Quán Giang Khẩu, Dương Tiễn người toả ra khói đen, sắc mặt dữ tợn, mở miệng nghiến răng: "Không! Giết ông ta đi…"
>
> Bên trong video, Ngọc Đế nhìn về phía Dương Tiễn nói: "Không nghĩ ngươi lại xông thẳng vào nơi này."
>
> Dương Tiễn không thèm nghĩ tới tam tiêm lưỡng nhận đao nữa, hắn giận dữ hét lên: "Chỉ vì giết ông mà thôi!"
>
> Nói rồi hắn đấm thẳng một quyền vào mặt Ngọc Đế.
>
> Ngọc Đế chậm rãi vươn tay ra, xuyên qua không gian, đè lại nắm đấm của Dương Tiễn, lòng bàn hay hơi dùng lực, Dương Tiễn đã chật vật bay ra ngoài, chân hắn trượt trên nền bảo điện Lăng Tiêu cả mấy ngàn mét, mới có thễ miễn cưỡng đứng lại.
>
> Ngọc Đế nhìn Dương Tiễn bên dưới, bình tĩnh nói: "Ngươi đi đi!"
>
> Dương Tiễn tức giận quát to: "Không! Ta thề phải giết được ông, hoặc ông giết ta đi."
>
> Nắm tay của hắn một lần nữa vung về phía Ngọc Đế, Ngọc Đế vẫn không tỏ vẻ gì.
>
> Ngay lúc này tam đầu giao bỗng nhiên bay lại, chắn trước mặt Dương Tiễn, ba cái đầu của nó đồng loạt phát ra một tiếng gầm cảnh cáo.
>
> Dương Tiễn cả giận quát: "Ngay cả ngươi cũng ngăn cản ta à! Cút cho ta… "
>
> Ba cái đầu của tam đầu giao đồng thời nhìn về phía Dương Tiễn, phát ra tiếng gầm nhẹ, không gian lập tức biến đổi, Dương Tiễn bị kéo vào trong một ảo cảnh.
>
> Người xem cũng tò mò nhìn chăm chú ảo ảnh xuất hiện trong video.
>
> Ở Quán Giang Khẩu, trong mắt Dương Tiễn hiện lên vẻ điên cuồng, hắn nghiến răng quát: "Giết! Giết! Giết!"
>
> Hiện giờ tâm thần của hắn đã hoàn toàn chìm trong bộ phim, ngay lúc ảo cảnh bao trùm, hắn chỉ muốn giết ra ngoài.
>
> Trong video, là một mặt biển mênh mông vô bờ, mặt biển lặng căm, tối đen như mực, không trung cũng không có bất kì thứ gì, cả mặt biển như địa ngục, như thể ngay sau đó nó sẽ vồ lên cắn nuốt mọi thứ, khiến người ta vừa nhìn đã sinh ra lòng sợ hãi, như thế cả thế giới này đều đã chết.
>
> Trước di động, không ít người xem khi nhìn thấy cảnh này đều run lẩy bẩy, rất đáng sợ.
>
> Bên trong thế giới yên tĩnh không có bất kì tiếng động nào nảy, chợt xuất hiện dị tượng, không trung nứt ra xuất hiện một cái lỗ đen, một người nam nhân trung niên mặc xiêm y bó sát người màu vàng nhạt bước ra, khí chất uy nghiêm tôn quý đứng trên muôn ngàn chúng sinh này, rõ ràng chính là Ngọc Đế.
>
> Ngay sau đó mặt biển như nhấc lên sóng to, ngọn sóng cao tới mấy ngàn mét, mặt biển thét gào, như đất trời đang nổi cơn thịnh nộ.
>
> Mặt biển đen thùi không thể nhìn thấu lồi lên, tác ra, một hòn đảo nhỏ xuất hiện, đó là một cái đầu Côn.
>
> Đầu Côn khổng lồ nếu so với Ngọc Đế, trong Ngọc Đế nhỏ đi hắn, nhưng khí thế trên người ông thì không chút nào suy giảm.
>
> Con Côn khổng lồ mở miệng, gió to thét gào, tiếng nói to rõ vang vọng giữa đất trời: "Trương Bách Nhẫn, ngươi tới biển Bắc Hải của ta làm gì?"
>
> Ngọc Đế người mặt xiêm y bó sát, tay cầm trường kiếm, lạnh giọng nói: "Muốn mượn một thứ của ngươi!"
>
> Thân thể lấp đầy của biển Bắc Minh của Côn khẽ chớp lên, một ngọn sóng cao tận trời xuất hiện, đồng thời giọng nói to rõ cũng vang lên: "Thứ gì?"
>
> Giọng Ngọc Đế vẫn bình tĩnh không hề thay đổi gì: "Nghe nói Bắc Hải có một con giao long ba đầu, là dị chủng từ thời viễn cổ, trẫm đặc biệt tới lấy."
>
>
>
>