TRANG 230# 2
> Chương 459: Giằng co giữa Lăng Tiêu bảo điện
>
>
>
>
>
>
> Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, thân thể to lớn của Côn vươn lên khỏi mặt biển hơn nữa, nó rống to một tiếng: "Không được! Tam đầu giao là đệ tử ta đã chọn."
>
> Người xem trước di động đều hít sâu một hơi khí lạnh, lớn! Quá lớn! Chỉ nhìn từ một góc rất khó để xem được toàn bộ thân thể của Côn, thân thể màu đen của nó đã có thể lấp đầy cả đất trời.
>
> Bóng người Ngọc Đế vẫn không hề nhúc nhích, ông như không nhìn thấy Côn đang nổi giận, chỉ bình tĩnh nói: "Trẫm có thể trả một cái giá nhất định, ngươi muốn thứ gì?"
>
> Trên vùng biển Bắc Minh, từng cột nước tối đen như mực phóng thẳng lên trời cao, Côn bật cười ha ha, nói: "Ta muốn vị trí chítôn ở tam giới của ngươi, ngươi có cho không?"
>
> Mắt Ngọc Đế chợt loé lên ánh sáng lạnh tanh, ông lạnh lùng đáp trả: "Vậy thì đừng trách trẫm cướp từ tay ngươi."
>
> Một tiếng keng vang lên, kiếm Hạo Thiên treo bên hông bay ra khỏi vỏ, mang theo uy thế của Thiên Đế chém một nhát về phía Côn.
>
> Thân thể vốn khổng lồ của Côn trong nháy mắt thu nhỏ lại, biến thành một lão già người khoác y bào màu xanh biếc che kín cả người, người này chính là Côn Bằng lão tổ, lão tổ vung tay lên, một ngọn sét yêu xanh biết chạm vào kiếm khí của Ngọc Đế, hai bên va chạm tạo thành một tiếng nổ vang thật lớn giữa không trung, rồi tự triệt tiêu lẫn nhau.
>
> Côn Bằng lão tổ duỗi tay ra, từ sâu dưới lòng biển Bắc Minh lao ra một toà cung điện thật lớn, cũng chính là pháp bảo cung Yêu Sư của lão, Côn Bằng lão tổ cầm cung Yêu Sư trong tay, miệng cười lạnh nói: "Chỉ là một tiểu bối cũng đám càn rỡ ở vùng biển Bắc Minh của ta, lúc lão tổ ta tung hoành giữa Hồng Hoang này, ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu đồng tử mà thôi!"
>
> Lão đẩy tay ra, cung Yêu Sư tối đen lao về phía Ngọc Đế, kiếm Hạo Thiên trong tay Ngọc Đế cũng chém về phía Côn Bằng lão tổ, hai bên ra tay đều là những chiêu dứt khoát không hề màu mè hoa lá gì, mỗi một quyền mỗi một cước lại như đang tuần hoàn theo một ý chí nào đó, uy lực vô cùng đáng sợ, màn trời như biến thành một tấm kiếng thuỷ tinh, xuất hiện đầy những vết rạn.
>
> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không thì thào lẩm bẩm: "Không đúng, có gì đó không đúng! Sao Ngọc Đế lại lợi hại tới như vậy? Nếu ông ta lợi hại như vậy, ngày xưa làm sao Lão Tôn ta đây có thể đại náo thiên cung được chứ?"
>
> Trư Bát Giới và Sa Hòa Thượng nhìn nhau một cái, không ai nói lời nào, nội tình bên trong họ biết rõ hơn bất kì ai, sự đáng sợ của Ngọc Đế họ cũng rất rõ ràng, cái vị trí chí tôn của tam giới, nào phải người bình thường có thể ngồi được chứ.
>
> Người xem trước màn hình di động đều đang nín thở xem trận chiến, từ tận đáy lòng họ cảm nhận được sự đáng sợ của Ngọc Đế, nếu so với Ngọc Đế, Dương Tiễn thật sự còn kém rất xa.
>
> Vùng biển Bắc Minh không có mặt trăng, mặt trời hay sao trời gì cả, Ngọc Đế và Côn Bằng lão tổ không biến đã đánh nhau bao lâu rồi, cuối cùng cả hai đồng loạt phun ra một ngụm nước miếng chứa đầy máu tươi, tóc tai bù xù đứng cách một khoản thật xa, mặt đối mặt nhìn nhau.
>
> Côn Bằng lão tổ nhìn Ngọc Đế như nhìn một tên điên, cả giận quát: "Đồ điên, ngươi đúng là đồ điên mà, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn liều mạng với ta à?"
>
> Ngọc Đế vẫn lạnh lùng trả lời: "Tam đầu giao, ta nhất định phải lấy cho bằng được."
>
> Côn Bằng lão tổ do dự một chút, tay nắm một cái, từ trong biển Bắc Minh, một con giao long ba đầu đang gào thét bay lên không trung.
>
> Côn Bằng lão tổ vung tay lên, tam đầu giao bay thẳng về phía Ngọc Đế, lúc này Côn Bằng lão tổ mới nói: "Nhớ kỹ, ngươi nợ ta một việc đấy."
>
> Nói rồi, Côn tức giận chìm vào trong biển Bắc Minh, biến mất không để lại dấu vết gì.
>
> Ngọc Đế vươn tay cất tam đầu giao vào, đằng sau lưng ông xuất hiện một hang động tối đen, Ngọc Đế bước vào trong hang động rồi biến mất, biển Bắc Minh lại trở về dáng vẻ im lìm vốn có của mình.
>
> Cảnh tưởng lại chuyển đổi, trong một không gian bí ẩn, Ngọc Đế chắp hai tay sau lưng đứng trên hư không, trước mặt ông, tam đầu giao đang gào thét dãy dụa trong một ngọn lửa vàng, cuối cùng nó biến thành tam tiêm lưỡng nhận đao, thân đao hơi rung lên, phát ra tiếng keng keng.
>
> Ngọc Đế mỉm cười nhìn tam đầu giao, nói: "Đi đi! Hãy ngoan ngoãn đi theo hắn."
>
> Tam tiêm lưỡng nhận đao gật đầu một cái thật khẽ, hoá thành một luồng ánh sáng biến mất giữa không trung.
>
> Ngọc Đế chợt chau chặt mày, không nhịn nổi ho khan hai tiếng, khoé miệng thấm ra máu tươi, chỉ giây lát sau đã biến mất sạch sẽ.
>
> Người xem trước di động đều sửng sờ, tam tiêm lưỡng nhận đao hoá ra lại là do Ngọc Đế đưa cho Dương Tiễn, khó trách, khó trách tam đầu giao lại dễ dàng bị Dương Tiễn thần phục như vậy, bởi vì bản thân nó chính là do Ngọc Đế chuẩn bị cho Dương Tiễn.
>
> Không ít người xem đều thấy mắt mình ươn ướt, trong lòng trào dâng cảm giác cảm động nói không thành lời, Ngọc Đế vẫn luôn rất quan tâm tới Dương Tiễn, mọi người chúng ta đều trách lầm ông ấy rồi.
>
> Quán Giang Khẩu, Dương Tiễn đang nhập ma cũng ngây ra đó, khói đen trên người hắn giảm đi rõ rệt, lồng ngực phập phồng liên tục chứng tỏ đáy lòng chẳng hề bình tĩnh của hắn.
>
> Trên đường Tây Du, trong lòng Tôn Ngộ Không cũng chứa chan cảm xúc khó nói thành lời, hắn kích động tới vò đầu bứt tai, lẩm bẩm: "Không ngờ ông ta lại là một Ngọc Đế như vậy, lần sau gặp ông ta, có phải nên tôn trọng ông ta chút không nhỉ?"
>
> Đường Tam Tạng cười nói: "A di đà phật, đây mới là dáng vẻ mà một Thiên Đế nên có."
>
> Trong video, ảo cảnh tan nát, Dương Tiễn xuất hiện lại trên Lăng Tiêu bảo điện, nhìn tam đầu giao đang run rẩy.
>
> Tam đầu giao lại biến thành tam tiêm lưỡng nhận đao bay về phía Dương Tiễn, Dương Tiễn lui ra phía sau hai bước tránh khỏi nó, hắn ngẩng đầu nhìn Ngọc Đế, trong mắt lóe lên ánh nước và vẻ tức giận: "Tại sao? Tại sao lại đổi xử với ta như vậy?"
>
> Ngọc Đế bình tĩnh đáp: "Đây là món quà mà cữu cữu tặng cho con."
>
> "Cữu cữu?" Dương Tiễn bật cười đầy bi ai, thốt ra những lời châm chọc: "Ông còn biết mình là cữu cữu của ta? Ông đã tự nhận là cữu cữu của ta, vậy tại sao còn muốn giết mẫu thân ta? Chỉ bởi vì cái luật trời đó của ông à? Chỉ vì giữ gìn cái gọi là uy nghiêm của Thiên Đình thôi à?"
>
> Ngọc Đế biến sắc, nhắm chặt hai mắt, thật lâu sau ông mới mở choàng mắt ra, nói: "Dao Cơ làm trái luật trời, Thiên Đình có luật của Thiên Đình, tiên phàm không thể đến với nhau, đây là luật không thể phá vỡ."
>
> "Cho nên ông giết mẫu thân ta? Muội muội ruột thịt của ông?"
>
> Ngọc Đế vẫn bình tĩnh nói: "Ngươi không hiểu!"
>
> Dương Tiễn nhìn về phía Ngọc Đế, mắt lộ vẻ vừa bi thương vừa tuyệt vọng, nói: "Ông là Thiên Đế, luật trời còn chẳng phải là một câu của ông à, tại sao ông không thay đổi? Chẳng lẽ mẫu thân ta còn không quan trọng bằng cái luật trời đó à?"
>
> Ngọc Đế nhìn về phía Dương Tiễn, vẫn giải thích bằng cái giọng bình tĩnh: "Tiên thần kết hợp không có gì đáng lo, nhưng thiên thần nếu kết hợp với phàm nhân, rất dễ dàng sinh hạ con nối dòng, như huynh muội các ngươi vậy, vừa sinh ra đã có được thân thể bán tiên, tuổi thọ tới tận mấy ngàn năm, chỉ cần tu luyện một chút là đã đạt tới cảnh giới Thiên Tiên, thọ ngang trời đất. Nếu không trói buộc thật chặt, trời đất sẽ gặp nạn tai, khắp nơi đều là những đứa con bán tiên, chỉ mấy kỷ nguyên nữa, Hồng Hoang sẽ có vô số tiên thần, thiên địa khô kiệt, vô lượng kiếp theo đó cũng sẽ buông xuống."
>
> Ngọc Đế nhìn Dương Tiễn nói tiếp: "Cho nên mới có cái luật tiên phàm không thể kết hợp, ngươi hiểu chưa?"
>
> Người Dương Tiễn lảo đảo vài cái, hắn lùi ra sau hai bước, cúi đầu thều thào: "Cho nên ông giết mẫu thân tôi, chỉ để chương hiển thiên uy?" Hắn phát ra tiếng cười đầy bi ai.
>
> Ngọc Đế từ trên bảo tọa nhìn xuống Dương Tiễn, Dương Tiễn cũng ngẩng đầu nhìn Ngọc Đế, tầm mắt cả hai gặp nhau giữa không trung, hai bên không ai chịu nhường ai.
>
> Ngọc Đế đột nhiên dời mắt đi, mặt đầy suy sút nói: "Là vậy đấy!"
>
> Mắt Dương Tiễn loé lên vẻ hung ác, nghiến răng nói: "Vậy thì ông đi chết đi! Ta mặc kệ luật trời gì đó, ta chỉ muốn báo thù."
>
> Hắn dẫm chân xuống nền đất một cái, nhún người bay vút về phía Ngọc Đế, Khai Sơn Phủ xuất hiện tại trong tay, hắn giơ rìu lên thật cao, bổ một nhát về phía Ngọc Đế.
>
> "Dương Tiễn dừng tay đi…"Một tiếng thở dài vang lên, ngay sau đó một phụ nhân dáng người xinh đẹp từ bên trong bước ra.
>
> Ngay sau đó, một dòng sông nhỏ lấp lánh ánh sáng xuất hiện trước mặt Dương Tiễn, con sông không hề rộng, ấy vậy mà Dương Tiễn lại không thể nào bước qua được, Khai Sơn Phủ chém xuống dòng sông cũng không hề suy suyển gì.
>
> Nàng nọ thướt tha bước lại, ngồi xuống bên cạnh Ngọc Đế, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Dương Tiễn.
>
> Trong lòng Dương Tiễn giật nảy mình, ánh mắt này, giống hệt ánh mắt của mẫu thân.
>
> Ngọc Đế nhướng mày hỏi nàng nọ: "Nàng tới đây làm gì?"
>
> Nàng nọ đáp: "Nếu thiếp không đến, hai người sẽ đánh tới người chết ta sống, đấy không phải là điều Dao Cơ muốn nhìn đến đâu."
>
>
>
>