TRANG 231# 1
> Chương 460: Chân tướng tàn khốc
>
>
>
>
>
>
> Dương Tiễn nắm thật chặt Khai Sơn Phủ, nhìn về phía vị phu nhân vừa xuất hiện: "Ngươi là ai?"
>
> Phu nhân chỉ cười nói: "Họ đều gọi ta là Vương Mẫu, con có thể gọi ta là cữu mẫu."
>
> Ngọc Đế bình thản nói: "Dương Tiễn, dẫn người của ngươi đi đi!"
>
> Dương Tiễn lùi ra sau mấy bước, mặt mày suy sút, đầy tuyệt vọng.
>
> Hắn còn chẳng thèm nhìn tới tam tiêm lưỡng nhận đao, thất hồn lạc phách xoay người bước ra ngoài.
>
> Đúng lúc này Vương Mẫu lại mở miệng hỏi hắn: "Dương Tiễn, con cứ thế mà đi, không muốn biết chân tướng của mọi việc à?"
>
> Lời này rơi vào tai Dương Tiễn như sét đánh ngang tai, hắn khựng lại, quay đầu nhìn về phía Vương Mẫu, thân thể Dương Tiễn đang nhập ma ở Quán Giang Khẩu cũng rung lên một cái.
>
> Người xem ai nấy cũng đầy ngạc nhiên, còn có chân tướng gì nữa à?
>
> Ngọc Đế thì lại biến sắc nói: "Uyển Cấm, nàng nên trở về Dao Trì."
>
> Vương Mẫu không thèm để ý tới lời Ngọc Đế nói, nàng vẫn nhìn chằm chằm Dương Tiễn nói: "Chẳng lẽ con không muốn biết chân tướng mọi chuyện à?"
>
> Hai mắt Dương Tiễn đỏ ngầu, hắn nhìn chằm chằm Ngọc Đế gằn giọng: "Còn chân tướng gì nữa chứ? Ông ấy đã giết phụ thân ta, ca ca ta, còn cả mẫu thân của ta nữa."
>
> Vương Mẫu lại bình tĩnh nói: "Hạo Thiên và Dao Cơ từ khi ra đời, linh trí cả hai đã nối liền cùng nhau, cả hai đỡ đần giúp đỡ nhau bao nhiêu năm, tình cảm giữa họ còn sâu đậm hơn tình cảm của Dao Cơ với các người, cho nên Hạo Thiên chắc chắn không giết Dao Cơ đâu."
>
> Lúc này Ngọc Đế quát khẽ, cản Vương Mẫu nói tiếp: "Uyển Cấm, nàng im miệng cho ta!"
>
> Người Dương Tiễn run lên một cái.
>
> Vương Mẫu vẫn tiếp tục từ tốn nói: "Lúc Chấp Pháp Thiên Thần Tử Tiêu tìm được các sơn thôn nơi các con cư trú, thì Ngọc Đế không ở trên Thiên Đình, ông ấy đã đi tới cung Ngọc Hư luận đạo. Cho nên, cái chết của phụ thân và ca ca ngươi, không thể trách Ngọc Đế được."
>
> Hai mắt Dương Tiễn càng đỏ hơn, hắn cắn răng hỏi tiếp: "Chấp Pháp Thiên Thần đó giờ đang ở đâu?"
>
> Vương Mẫu trả lời: "Hắn ta vừa từ hạ giới trở về, tới bẩm báo cho Ngọc Đế chuyện mẫu thân ngươi, thì bị tẩu hoả nhập ma hoá thành tro bụi, con nói thử xem, chuyện này có tình cờ quá rồi không?"
>
> Lồng ngực Dương Tiễn phập phồng thật mạnh, lúc sau, hắn mới bình ổn lại tâm tình phức tạp của mình, nói: "Nói cách khác là chết không đối chứng."
>
> Vương Mẫu gật đầu nói: "Con nói như vậy cũng không sai. Sau đó thì Ngọc Đế hạ lệnh cho Thiên Bồng Nguyên soái truy sát các con."
>
> Vương Mẫu dừng một lát, mới nói tiếp: "Đúng rồi, con nên xem thử cái này."
>
> Vương Mẫu vung tay lên, trong không trung xuất hiện một hình chiếu, người xem di động đều tò mò nhìn hình chiếu, hình chiếu lan rộng khắp màn hình, hoá thành khung cảnh phim.
>
> Trong hình chiếu, Ngọc Đế mặc một bộ trường bào bó sát người, ông đi giữ hỗn độn, dưới chân chớp lên một cái, đã vượt qua một khoảng cách cực xa, chỉ vài bước chân, ông đã xuất hiện trước một cánh cửa thật lớn, trên cánh cửa đề ba chữ thật to "Cung Oa Hoàng" .
>
> Một thị nữ đứng ở ngay lối vào cung Oa Hoàng, khom mình hành lễ nói: "Nương nương mời bệ hạ và nương nương vào trong."
>
> Ngọc Đế gật đầu bước vào, họ vừa bước vào cửa như đã đi vào một thế giới độc lập hoàn toàn, màn ảnh nhanh chóng đảo qua một vòng cảnh sắc chung quanh.
>
> Ngọc Đế đi theo thị nữ vào trong đại điện, Nữ Oa nương nương đang ngồi xếp bằng trên giường mây của mình
>
> Ngọc Đế khom mình hành lễ nói: "Hạo Thiên kiến quá sư tỷ!"
>
> Một giọng nữ bên cạnh hắn cũng nói theo: "Dao Trì kiến quá sư tỷ."
>
> Nữ Oa cười nói: "Ngồi đi!"
>
> Ngọc Đế ngồi xếp bằng trên một cái bồ đoàn bên dưới.
>
> Nữ Oa cười hỏi: "Hai phu thê các đệ không ở Thiên Đình, sao lại chạy tới chỗ sư tỷ đây làm gì?"
>
> Ngọc Đế trầm giọng nói: "Không dối gì sư tỷ, lần này sư đệ đến là có một chuyện muốn nhờ tỷ."
>
> "Nói đi… "
>
> Ngọc Đế trầm giọng nói tiếp: "Sư đệ muốn xin sư tỷ hãy nhận lấy nữ nhi của Dao Cơ làm đồ đệ."
>
> Nữ Oa nhắm mắt lại một hồi, lúc sau mới mở mắt ra thở dài: "Dao Cơ quả thật sẽ gặp kiếp nạn, chuyện này ta đồng ý."
>
> Ngọc Đế, Vương Mẫu đồng loạt bái tạ: "Đa tạ sư tỷ!"
>
> Quán Giang Khẩu, Dương Thiền ngây ngẩn cả người, nàng nhìn về phía Thải Phượng hỏi thử: "Sư tỷ, chuyện này có thật không?"
>
> Thải Phượng lắc đầu nói: "Chuyện này tỷ cũng không biết rõ lắm, nhưng tỷ nghĩ, trong tam giới này còn chưa có ai dám bịa đặt chuyện liên quan tới nương nương đâu!"
>
> Dương Thiền cúi đầu ánh mắt đầy phức tạp.
>
> Người xem trước di động cũng rung động không nhẹ, hoá ra là thế, sư phụ của Dương Thiền hoá ra lại là Nữ Oa nương nương, cái duyên sư đồ này lại còn là do Ngọc đế xin tới, trong lòng ai nấy đều thấy vô cùng náo cháy, Ngọc Đế thế này thật khiến người ta đau lòng!
>
> Trên video, hình ảnh quay về trong Lăng Tiêu bảo điện, Dương Tiễn lắc đầu nói: "Không tin, ta không tin!"
>
> Vương Mẫu vẫn tiếp tục nói: "Sau này, Thiên Bồng Nguyên soái đưa con tới đàn tràng dưới chân núi Ngọc Tuyền của Ngọc Đỉnh chân nhân, con cũng nhân đó thành công bái nhập môn hạ của Ngọc Đỉnh chân nhân. Sau khi con xuất sư. Thiên Bồng lại phụng lệnh Ngọc Đế đi rèn luyện võ công của con, ban cho con pháp bảo, mãi tới khi con có thể tự mình gánh vác một phía."
>
> Nếu trước đây Dương Tiễn còn có thể mượn cớ để mình không cần tin lời Vương Mẫu, thì chuyện Thiên Bồng Nguyên soái giúp hắn rèn luyện võ công, lại là sự thật không thể nào chối cãi.
>
> Dương Tiễn nhìn Ngọc Đế, mặt đầy đau khổ quát to: "Tại sao? Tại sao ông lại muốn bồi dưỡng ta như vậy?"
>
> Ngọc Đế thản nhiên nói rằng: "Bởi vì con là nhi tử của Dao Cơ, mà ta là cữu cữu của con."
>
> Dương Tiễn cúi đầu lẩm bẩm: "Cữu cữu à…"
>
> Nước mắt đong đầy trong khoé mắt hắn, hắn ngẩng đầu lên hỏi: "Nếu ông là cữu cữu của ta, vậy tại sao không chịu thả mẫu thân của ta ra?"
>
> Rồi hắn bật khóc: "Tại sao lại muốn giết bà ấy?"
>
> Nghe tới đây Vương Mẫu không nhịn được, tức giận nói: "Bởi vì đó vừa là phong ấn cũng vừa là sự bảo hộ của Ngọc Đế dành cho mẫu thân con!"
>
> Ngọc Đế đột nhiên đứng lên, nhìn về phía Vương Mẫu gằn giọng: "Uyển Cấm, đủ rồi! Đừng nói nữa."
>
> Vương Mẫu nhìn về phía Dương Tiễn hỏi lại lần nữa: "Con còn muốn biết không? Có lẽ chuyện này sẽ trở thành tâm ma của con, cho nên Ngọc Đế mới muốn thay con gánh lấy."
>
> Dương Tiễn cắn môi nói: "Muốn! Ta phải biết được chân tướng." Nói rồi hắn nhìn thật kỹ Ngọc Đế, sắc mặt vô cùng phức tạp.
>
> Vương Mẫu cảm thán nói: "Bởi vì luật trời không phải do Thiên Đình lập ra! Bản thân Ngọc Đế cũng không thể tự ý sửa lại luật trời."
>
> Rầm… những lời này như ngọn sét bổ xuống ngay đầu Dương Tiễn, hắn chợt nghĩ tới những gì Vương Mẫu vừa nói lúc nãy, Dương Tiễn lảo đảo lùi ra sau mấy bước.
>
> Ở Quán Giang Khẩu, Dương Tiễn phụt một tiếng, phun ra một ngụm máu đen, mắt hiện lên vẻ sợ hãi vô cùng vô tận.
>
> Người xem trước di động cũng đồng thời bị hoảng sợ, hoá ra luật trời không phải do Thiên Đình lập ra, vậy nó là do ai lập?
>
> Trong lòng mọi người từ lâu đã hình thành một quan niệm cố hữu, luật trời chính là luật pháp của Thiên Đình, thì đương nhiên nó phải do Thiên Đình đặt ra, tựa như luật pháp dưới nhân gian cũng là do triều đình ban hành vậy.
>
> Vương Mẫu vẫn tiếp tục nói: "Khi Thiên Đình vừa được lập ra, Thiên Đạo đã ban luật trời xuống để ước thúc các tiên thần trên trời, luật trời cũng chính là luật của Thiên Đạo.
>
> Ngọc Đế nhốt Dao Cơ dưới chân Đào Sơn, dùng tháp Hạo Thiên ngăn cách nàng khỏi thiên địa, chính là vì muốn che dấu luật trời, cứu mạng Dao Cơ, không ngờ lại bị con dùng Khai Thiên Phủ bổ ra, luật trời tự động hoá thành Kim Ô, hại Dao Cơ chết dưới ngọn lửa của Kim Ô."
>
> Trên Lăng Tiêu bảo điện, Dương Tiễn liên tục lắc đầu, người lảo đảo lùi ra sau, thều thào tự nhủ: "Không… không phải như thế." Hắn run rẩy vương hai tay ra trước mặt mình, run rẩy nói: "Ta giết mẫu thân của mình… không, không thể như vậy được."
>
> Ngọc Đế cũng cũng suy sút ngã ngồi xuống long ỷ của mình.
>
> Vương Mẫu thấy vậy, quát to một tiếng: "Dương Tiễn! Mau tỉnh lại!"
>
> Dương Tiễn ngẩng đầu nhìn về phía Ngọc Đế, hai chân khụy xuống, hắn quỳ giữa đại điện khóc hỏi: "Tại sao? Tại sao ông không cản tôi lại?" Lúc này Dương Tiễn khóc nức nở hệt như một đứa trẻ.
>
> Vương Mẫu thở dài một tiếng nói: "Bởi vì Ngọc Đế bị sư phó của con vậy ở Lăng Tiêu bảo điện, ta cũng bị Nhiên Đăng đạo nhân vây ở Dao Trì."
>
> Ngọc Đế hít sâu một hơi, mới chậm rãi nói: "Dương Tiễn, đứng lên! Ngươi là nhi tử của Dao Cơ, như bây giờ còn trông ra gì nữa?"
>
> Dương Tiễn cắn răng gượng đứng dậy, trong mắt đầy mê mang, báo thù? Hắn phải tìm ai để báo thù đây?
>
> Vương Mẫu bước lên trước nói: "Đây là sự thật, ta cũng nên đi, hai người hãy nói cho rõ ràng mọi chuyện với nhau đi!"
>
>
>
>