Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 461: Mục 462

TRANG 231# 2

> Chương 461: Chất vấn

>

>

>

>

>

>

> Ngọc Đế bước xuống long ỷ, đi tới trước mặt Dương Tiễn, nói: "Thiên đạo chí công, thiên pháp vô tình, chính vì thế trẫm cần một người có tình nắm giữ và thi hành luật trời này."

>

> Dương Tiễn cúi đầu im lặng một lúc lâu, mới ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: "Ta nguyện trở thành Chấp Pháp Thiên Thần của Thiên Đình."

>

> Hai người im lặng đứng nhìn nhau giữa Lăng Tiêu bảo điện, màn hình dần dần đen xuống.

>

> Khi màn hình sáng lên lại, thì chỉ thấy một vị thần người khoác giáp bạc phủ áo choàng màu đen thêu vàng đứng ở nơi cao nhất của Thiên Đình, bên chân hắn là một con chó đen, đằng sau là sáu huynh đệ Mai Sơn.

>

> Dương Tiễn đứng tựa vào lan can ở nơi cao nhất trên Thiên Đình, mặt y chỉ còn mỗi vẻ lạnh lùng cô độc nói không thành lời.

>

> Hình ảnh lại một lần nữa thay đổi, trên một vùng sơn dã ngập tràn hoa cỏ, những hạt mưa lất phất từ trên trời rơi xuống, một nam tử trung niên mặc áo bào trắng, bên hông đeo một chuỗi ngọc quý, tay cầm tán dù, chậm rãi bước đi trong màn mưa.

>

> Người xem trước di động hai mắt toả sáng, đó là Ngọc Đế!

> Ngọc Đế dẫm chân lên mặt cỏ, đi giữa muôn trùng hoa, từng bước từng bước một đi tới trước một ngôi mộ, ông đứng lặng người thật lâu, không nói được một lời. Người xem trước di động đều nghĩ tới một khả năng, mộ phần này, chắc không phải là của Dao Cơ đó chứ?

> Ngọc Đế đột nhiên bật cười, ông nói: "Muội muội, muội sẽ không trách ta trồng hoa khắp thôn làng muội từng sống chứ? Muội vẫn luôn thích hoa, giờ ta sưu tập hết thảy các loại hoa ở Hồng Hoang này, xây cho muội một hoa viên nhỏ... Đây chính là nhà mà muội đã chọn nhỉ, đúng thật là rất đẹp đó!"

>

> Ngọc Đế im lặng một lát, lại tự lẩm bẩm tiếp: "Nha đầu Thiền nhi đã được ta đưa tới cung Oa Hoàng, sau này nó sẽ có Nữ Oa nương nương chăm sóc, ta cũng sẽ bảo vệ nó, cho nó một đời bình an hỉ nhạc, trong Hồng Hoang này không ai có thể thương tổn nó được.

>

> Nhị Lang giờ cũng đã có bản lĩnh thông thiên triệt địa, giờ nó đang ở Thiên Đình nắm giữ chức Chấp Pháp Thiên Thần, muội xem như yên tâm được rồi đấy."

>

> Ngọc Đế đứng trước mộ phần lầm bẩm lầu bầu thật lâu, lúc này ông không giống như là một vị cường giả tuyệt thế, càng chẳng giống chí tôn của tam giới, ông chỉ là một ca ca.

>

> Hốc mắt khán giả đều đã ươn ướt, hình tượng Ngọc Đế trong lòng họ dẫn trở nên đầy đặn hơn, có tình có nghĩa, vô cùng sinh động.

>

> Trước kia trong lòng chúng sinh, Ngọc Đế luôn cường đại và uy nghiêm, hiện giờ trong lòng họ Ngọc Đế lại thêm phần tình thâm nghĩa trọng, nhưng cũng chính vì thế mà trong lòng chúng sinh Ngọc Đế lại càng trở nên đáng tin cậy và đáng kính ngưỡng hơn.

>

> Ngọc Đế bỏ đi, Dương Tiễn mặc một bộ đồ màu đen lại chậm rãi bước tới, hắn ngồi xuống mặt đất ướt đẫm bùn lầy bên cạnh mộ phần, hắn vươn tay vuốt ve mộ bia, dõi mắt nhìn về phương xa, tự nhủ: "Mẫu thân, con muốn báo thù, nhưng ông ấy là sư phụ của con, con nên làm gì đây?"

>

> Trong mắt hắn là vẻ mê mang và đau khổ vô cùng vô tận.

>

> Trong tay Dương Tiễn xuất hiện một bầu rượu, hắn uống một ngụm to, rượu theo mưa chảy xuống trước ngực hắn, người hắn ướt sũng, làm gì còn phong thái của một vị thần lạnh lùng trên Thiên Đình.

>

> Màn hình tối lại, xuất hiện chữ hết!

>

> Trên Núi Thiên Môn ở đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên đang ở trong phòng mình, nhìn chữ hết kia, nỉ non nói: "Dương Tiễn, ngươi đừng làm ta thất vọng đấy!"

>

> Hắn vươn tay gãi đầu vài cái, trong lòng thầm nghĩ: "Chắc là không có vấn đề gì đâu! Dựa theo lịch sử thì Dương Tiễn thể nào cũng lên làm Chấp Pháp Thiên Thần mà!"

>

> Trương Minh Hiên tự an ủi mình một lúc, lòng đầy tự tin thì lại thấy hơi buồn ngủ, thế là gục đầu ngủ mất ~

>

> Lý Thế Dân xem xong hết bộ phim Thần Đăng Truyện, trong lòng không cách nào bình tĩnh nối, hắn đứng dậy, bước ra khỏi đại điện, gió lạnh thổi vào, làm đầu óc hắn chợt nóng lên.

>

> Lý Thế Dân đõ lan can, gọi một tiếng: "Đức Toàn!"

>

> Tiểu thái giám Đức Toàn khom người cười đáp: "Bệ hạ!"

>

> Lý Thế Dân dùng ngón tay gõ gõ lên lan can, nói: "Lần tổng điều tra chùa miếu dạo trước, có phải đã đóng cửa được một ít miếu thờ rồi không?"

>

> Đức Toàn thưa rằng: "Là rất nhiều ạ!"

>

> Lý Thế Dân nhíu mày tỏ rõ không vui, đám hoà thượng vô pháp vô thiên đó, hắn nhổ ngụm nước bọt, thở dài một tiếng nói: "Truyền lệnh xuống, đổi hết những chùa miếu đó thành Ngọc Đế quan, Nhị Lang quan và Dao Cơ Công Chúa quan đi!"

>

> Đức Toàn cung kính đáp: "Tuân lệnh!"

>

> Quốc vương nước Dạ Lang, quốc vương nước Bì Sơn, quốc vương nước Tây Phiên Cáp, quốc vương nước Ô Tư Tàng và rất nhiều quốc vương các nước khác, cũng đều hạ một mệnh lệnh giống nháu, chỉ trong vòng một đêm, Ngọc Đế, Nhị Lang Thần và Dao Cơ công chúa trở nên vô cùng nổi tiếng.

>

> Mọi người trên mạng cũng bàn tán xôn xao về nội dung bộ phim, có người cảm thương cho Dương Tiện, có người lại cảm động trước những hi sinh của Linh Vận, cũng có không ít người ca tụng Ngọc Đế.

>

> Nhưng phản ứng lớn nhất vẫn là những người ở Quán Giang Khẩu.

>

> Bộ phim Thần Đăng Truyện đã hoàn toàn kết thúc, khói đen toả ra từ người Dương Tiễn cũng đã biến mất hoàn toàn, tà ý đã biến mất sạch sẽ, thay vào đó hai hàng nước mặt cháy dài trên mặt hắn.

>

> Hai mắt hắn gần như mất hồn, miệng lẩm bẩm nỉ non: "Là ta! Là ta đã hại chết mẫu thân!"

>

> Dương Thiền nhào vào trong lòng Dương Tiễn, bật khóc nức nỡ, gọi một tiếng: "Nhị ca!"

>

> Dương Tiễn ôm chặt Dương Thiền, không khí bi thương và tiếng khóc nức nở lan tràn khắp căn nhà.

>

> Một lát sau, Dương Tiễn đẩy Dương Thiền ra, hắn đứng lên, bước ra ngoài

>

> Dương Thiền thấy vậy, vội vàng kêu lên: "Nhị ca, huynh định đi đâu vậy?"

>

> Dương Tiễn đang đi ra ngoài, bước chân hơi khựng lại, đáp: "Ta muốn đi hỏi cho rõ ràng mọi chuyện."

>

> Nói rồi Dương Tiễn bay lên trời, biến mất giữa không trung.

>

> Lấy tu vi Thái Ất Kim Tiên cực hạn của Dương Tiễn, chỉ một lát sau, hắn đã đi tới núi Ngọc Tuyền, đến trước động Kim Hà, hắn đứng trước cửa, chần chừ một lúc lâu, mới quyết tâm bước vào, bên trong là một thế giới riêng lẽ, có trời trăng mây sao, có núi rừng sông nước, còn có một toà cung điện toạ lạc trên ngọn núi cao nhất.

>

> Dương Tiễn bay tới trước cửa cung điện, lập tức liền có hai đồng tử bước ra đón, cung kính khom người thi lễ: "Bái kiến sư huynh!"

>

> Dương Tiễn không đáp, chỉ gật đầu xem như đã biết, rồi mới trầm giọng hỏi: "Sư phụ đâu?"

>

> Thường ngày Dương Tiễn cũng khá là lạnh lùng, cho nên thái độ hôm nay của Dương Tiễn, hai đồng tử đều không thấy có gì khác thường cả.

>

> Một đồng tử trong số đó cung kính trả lời: "Lão gia đang bế quan tìm hiểu Tuyệt Kiếm Tiên."

>

> Dương Tiễn lạnh lùng nói: "Dẫn ta qua đó!"

>

> Một tiểu đồng tử khác do dự một lát, mới nói rằng: "Vâng! Mời sư huynh đi theo ta."

>

> Nói rồi tiểu đồng tử xoay người đi vào trong.

>

> Họ đi xuyên qua đại điện, hoa viên, đi tới trước một cung điện đóng kín cửa.

>

> Đồng tử dừng lại, nói: "Lão gia đang bế quan ở bên trong!"

>

> Dương Tiễn phất tay, đồng tử xoay người bước trở về.

>

> Dương Tiễn nhìn đại điện, hít sâu một hơi, ôm quyền thi lễ, nói: "Đệ tử Dương Tiễn muốn cầu kiến sư tôn."

>

> Từ trong đại điện truyền ra tiếng cười khẽ của Ngọc Đỉnh chân nhân, chỉ nghe ông nói: "Dương Tiễn, con về tìm sư tôn có chuyện gì không?"

>

> Dương Tiễn trầm giọng nói: "Đồ nhi muốn hỏi sư tôn một vài chuyện, xin sư tôn cho phép đồ nhi được vào gặp mặt."

>

> Cửa cung điện vang lên một tiếng két, rồi từ từ mở ra, giọng Ngọc Đỉnh chân nhân cũng truyền tới: "Vào đi!"

>

> Dương Tiễn cất bước đi vào trong đại điện, chỉ thấy bên trong đại điện có một lão giả vóc người gầy yếu, mặt mày nghiêm nghị đang ngồi xếp bằng giữa không trung, bên người ông còn đặt một thanh trường kiếm.

>

> Dương Tiễn ôm quyền khom người cúi chào: "Đệ tử bái kiến sư tôn!"

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân không mở mắt ra, chỉ bình thản nói: "Đứng lên đi! Có chuyện gì?"

>

> Dương Tiễn đứng thẳng người dậy, mở miệng hỏi: "Đệ tử nghe nói, lúc trước khi đệ tử phá núi cứu mẫu thân, sư phụ từng liên hợp với các vị sư thúc sư bá giúp đệ tử cầm chân Ngọc Đế, đệ tử vô cùng biết ơn..." Nói rồi hắn lại khom người thật sâu.

>

> Trên mặt Ngọc Đỉnh chân nhân lộ ra một nụ cười, ông nói: "Đây là việc vi sư cần làm, chỉ tiếc là dù vậy vẫn không thể cứu được mẫu thân của con."

>

> Dương Tiễn ra sức nắm chặt nắm tay, gượng cười nói: "Đa tạ sư tôn đã ưu ái đồ nhi!"

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân bật cười ha ha, đáp: "Con nên cảm ơn sư công của con mới đúng, nếu không phải sư công của con ban cho ta Nguyên Thủy Ngọc Phù, vi sư cũng không cách nào cầm chân được Ngọc Đế cả."

>

> Dương Tiễn nghe vậy, hít sâu một hơi, rồi mới nói: "Đệ tử cáo từ!"

>

> Vừa nói hắn vừa quay đầu bước đi một mạch, trong giọng nói không còn chút tôn kính nào, sắc mặt Ngọc Đỉnh chân nhân cực kì khó coi, trong lòng ông cứ thấy chuyện này có gì đó rất khác lạ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!