TRANG 232# 1
> Chương 462: Dương Tiễn trở về vị trí
>
>
>
>
>
>
> Dương Tiễn ra khỏi động Kim Hà ở núi Ngọc Tuyền, bay vút lên không, xuyên qua những tầng mây, hướng hắn đi, không phải là hướng về Quán Giang Khẩu, mà là hướng về phía Thiên Đình.
>
> Dương Tiễn đáp xuống Đông Thiên Môn, cất bước đi vào trong, Dương Tiễn mặt mày lạnh băng, các thiên binh thiên tướng đang thủ vệ không dám nói một lời nào, nhưng ánh mắt họ nhìn hắn đều vô cùng kì dị, không hiểu tại sao hắn lại tới Thiên Đình.
>
> Dương Tiễn một đường đi thẳng về trước không hề dừng lại, mục đích của hắn rất rõ ràng, là hướng về phía Lăng Tiêu bảo điện, hắn bay giữa Thiên Đình mà người toả ra khí lạnh như muốn đông cứng mọi vật chung quanh.
>
> Ngoài Lăng Tiêu bảo điện, Thái Bạch Kim Tinh tay cầm phất trần, mặt cười vui vẻ đứng chờ.
>
> Dương Tiễn như vì sao rơi xuống trước cửa Lăng Tiêu bảo điện, Thái Bạch Kim Tinh mang theo nụ cười hoà ái dễ gần của mình bước lại nghênh đón, nói: "Lão hủ kiến quá thần quân."
>
> Sắc mặt Dương Tiễn xanh mét, hắn hỏi: "Ông ấy ở đâu?"
>
> Thái Bạch Kim Tinh cười đáp: "Đại Thiên Tôn từ lâu đã đoán được thần quân sẽ đến, nên cố ý mệnh lệnh tiểu thần ra đây cung nghênh thần quân, thần quân, mời ngài đi theo ta."
>
> Thái Bạch Kim Tinh rẽ sang lối khác, Dương Tiễn im lặng đi theo, hai người vòng qua vô số cung điện sân vườn, mãi tới khi đi tới trước một vườn cây mới dừng lại.
>
> Thái Bạch Kim Tinh đứng trước cổng vòm, cười nói: "Đại Thiên Tôn đang chờ ở bên trong, mời thần quân thỉnh…"
>
> Dương Tiễn do dự một chút, cất bước đi vào bên trong, hắn đi xuyên qua một con đường nhỏ, đi vào một bải đất trống, ở đó có một cái bàn đã được bày sẵn, trên bàn còn đang bày vài đĩa thức ăn.
>
> Ngọc Đế mặc một thân xiêm y bình thường ngồi trên ghế, tự rót rượu tự uống, thấy Dương Tiễn đi vào, ông cười nói: "Con đã đến rồi, ngồi đi!"
>
> Dương Tiễn người mặc áo đen, đi tới ghế đối diện với Ngọc Đế ngồi xuống, hắn nhìn Ngọc Đế nói thẳng: "Ta cần một lời giải thích, mẫu thân của ta rốt cục đã chết thế nào? Những gì trong Thần Đăng truyện có phải là sự thật không?"
>
> Ngọc Đế cầm lấy bầu rượu rót cho mình một ly, cũng rót cho Dương Tiễn một ly, rồi mới từ tốn nói: "Đây có lẽ là lần đầu tiên hai ta ngồi một chỗ nói chuyện với nhau nhỉ!"
>
> Ánh mắt Dương Tiễn vẫn nhìn chằm chằm vào Ngọc Đế, hắn nhấn mạnh thêm lần nữa: "Ta cần một lời giải thích..."
>
> Ngọc Đế khựng lại, ông nghiêm túc nhìn Dương Tiễn nói: "Dao Cơ vốn là muội muội của ta, chúng ta cùng nhau chung sống bao nhiêu năm tháng, tình cảm huynh muội giữa chúng ta còn sâu sắc hơn tình mẫu tử giữa hai người, sao ta có thể hại muội ấy được cơ chứ?"
>
> Dương Tiễn nghe vậy, người run lên, hắn cúi đầu trầm giọng thều thào: "Là ta giết chết mẫu thân!"
>
> Hắn đấm mạnh một quyền xuống cái bàn đá, hai mắt đỏ ngầu nhìn, gằn lên: "Tại sao? Tại sao lại không nói cho ta biết?"
>
> Không biết cái bàn đá này được chế tác từ tài liệu gì, nhưng nó cực kì rắn chắc, một quyền của Dương Tiễn đấm xuống, cũng chỉ khiến nó phát ra một tiếng vang.
>
> Ngọc Đế cầm ly rượu lên, uống một hớp rồi mới nói: "Hận thù có thể khiến con tiến bộ nhanh chóng hơn, ta muốn con sớm ngày có được thực lực để bảo vệ bản thân mình."
>
> Dương Tiễn nhìn Ngọc Đế, hốc mắt đỏ bừng.
>
> Ngọc Đế lại tiếp tục nói: "Ngày ấy nếu không phải Ngọc Đỉnh chân nhân lấy ra Nguyên Thủy ngọc phù ngăn cản ta, đồng thời cắt đứt mối liên hệ giữa ta và tháp Hạo Thiên, con sẽ không cách nào bổ được Đào Sơn ra, Dao Cơ cũng sẽ không phải chết."
>
> Dương Tiễn trong lòng đau xót không thôi, thì thào: "Sư phụ... Sư phụ ông ấy không hề biết luật trời là do Thiên Đạo lập ra."
>
> Ngọc Đế cười khẽ một tiếng: "Không sai, đúng là có thể ông ta không biết chuyện này, nhưng chắc chắn Nguyên Thủy Thiên Tôn biết."
>
> Dương Tiễn cúi đầu tự lẩm bẩm: "Tại sao chứ? Sư phụ, sư công, rốt cục là tại sao?"
>
> Ngọc Đế đứng lên nói: "Con đi theo ta!" Nói rồi, Ngọc Đế xoay người đi về hướng đại điện đằng xa.
>
> Dương Tiễn đứng dậy đuổi theo, bóng người cả hai chồng lên nhau, trông giống nhau bảy tám phần!
>
> Ngọc Đế đẩy cửa ra, chỉ thấy bên trong tự tạo thành một thế giới riêng, trong thế giới này, bầu trời lấp lánh đủ cách loại ánh sáng muôn màu, vô cùng sặc sỡ, các loại tiên khí với muôn vàn thuộc tỉnh hội tụ trên vòm trời, toàn bộ thế giới đều như một vùng biển rộng do tiên khí hoá thành.
>
> Ngọc Đế chắp hai tay sau lưng nói: "Đi theo ta... "
>
> Ông bước một bước xa, người đã xuất hiện trên biển tiên dịch, rồi tiếp tục rảo bước đi sâu vào bên trong.
>
> Dương Tiễn đi theo sau Ngọc Đế, cũng khỏi khiếp sợ trước thế giới do Ngọc Đế tạo ra này, toàn bộ thế giới đều là nguyên dịch, phải tốn bao nhiêu tiên khí mới có thể hình thành biển tiên dịch như thế này chứ?
>
> Mỗi một hơi thở hít vào đều ẩn chứa tiên khí dày đặc, bỏ một con heo vào đây nuôi dưỡng, thì nó cũng có thể iến thành Thiên Bồng nguyên soái!
>
> Hai người đi thêm một lúc nữa, họ bước vào trung tâm của thế giới này, chỉ thấy đằng xa có một viên tiên thạch nho nhỏ đang dựng thẳng giữa không trung của vùng biển tiên dịch, tiên khí từ mặt biển không ngừng dâng lên, tẩm bổ cho viên tiên thạch trong suốt nọ.
>
> Dương Tiễn nhìn tiên thạch, trong lòng chợt kích động, cái cảm giác này là... hắn hốt hoảng bật thốt một tiếng: "Mẫu thân ~ "
>
> Ngay sau đó muốn bay về phía viên tiên thạch, lại bị Ngọc Đế ngăn lại.
>
> Dương Tiễn quay đầu nhìn về phía Ngọc Đế, hai mắt đỏ bừng, gằn giọng: "Đó là mẫu thân của ta, đó là mẫu thân của ta đúng không!"
>
> Ngọc Đế bình thản đáp: "Bản thể của ta vào Dao Cơ vốn chính là ngoan thạch trong hỗn độn, lúc Bàn Cổ đại thần khai thiên tích địa, hai ta cùng nhau lưu lạc vào Hồng Hoang, trải qua không biết bao nhiêu tháng năm, huynh muội ta sinh ra linh trí, lại được Hồng Quân Đạo Tổ làm phép, mới hóa thành hình người. Thái Dương chân hỏa cho dù bá đạo tới mức nào, thì cũng không thể thiêu huỷ bản thể hỗn độn nguyên thạch của chúng ta được."
>
> Dương Tiễn càng nghe càng thấy kích động, tới cuối cùng hắn la lên: "Mẫu thân ta không chết, mẫu thân ta còn chưa chết đúng không!"
>
> Hắn kéo lấy cổ áo Ngọc Đế, vẻ mặt vô cùng kích động, gào lên: "Nói cho ta biết, có phải mẫu thân của ta còn chưa có chết, đúng không?"
>
> Ngọc Đế im lặng một lúc lâu, mới nói: "Muội ấy đã chết! Nguyên Thần đã mất rồi, đây chỉ là bản thể của di hài thôi."
>
> Dương Tiễn chậm rãi thả tay ra, quỳ gối trên mặt biển, dập đầu khóc nức nở: "Mẫu thân, hài nhi, là hài nhi bất hiếu... là hài nhi hại chết mẫu thân! A...." Hắn phát ra tiếng kêu rên đầy đâu khổ.
>
> Lúc này Ngọc Đế lại tiếp tục nói: "Nhưng mà..."
>
> Dương Tiễn đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Ngọc Đế, trong mắt ánh lên tơ máu khác thường.
>
> Ngọc Đế như không nhìn thấy sự khác thường đó, vẫn bình tĩnh nói tiếp: "Ta dùng Vô Lượng tiên khí tẩm bổ cho bản thể của Dao Cơ, chung quy có một ngày Dao Cơ sẽ sinh ra linh trí thêm một lần nữa."
>
> Dương Tiễn cố giãy giụa nói: "Vậy đó có còn là mẫu thân của ta không?"
>
> Ngọc Đế đáp: "Đây đã là kết quả tốt nhất, đừng quá bướng bỉnh. Chúng ta nên đi rồi!"
>
> Hai người đồng thời đi ra ngoài, mỗi một bước Dương Tiễn đều quay đầu nhìn lại tiên thạch, nhìn tiên thạch mà hai hàng nước mắt hắn chảy dài.
>
> Trong rừng cây bên ngoài, Dương Tiễn ngơ ngác nhìn thần điện.
>
> Ngọc Đế nói: "Nhị Lang, con còn gì muốn hỏi ta nữa không?"
>
> Dương Tiễn yên lặng lắc đầu đáp: "Không có!"
>
> Ngọc Đế bình tĩnh nhìn Dương Tiễn, lúc sau mới nói: "Trở về Thiên Đình đi! Chúng ta mới là người một nhà."
>
> Dương Tiễn yên lặng gật đầu, đồng ý: "Được!"
>
> Mặt Ngọc Đế hiện lên nụ cười, rồi sau đó là tiếng cười sang sảng: "Hay! Hay lắm! Nhị Lang, vị trí Chấp Pháp Thiên Thần, cữu cữu vẫn luôn giữ lại cho con, từ hôm nay trở đi, con chính là thái tử cửa Thiên Đình, đảm nhiệm chức vị Chấp Pháp Thiên Thần..."
>
> Sáng sớm hôm sau, lúc Trương Minh Hiên còn đang chìm trong giấc ngủ say, thiên địa bỗng vang lên một tiếng nổ chấn động, không ít người có tu vi cao thâm, đều nhíu mày ngẩng đầu nhìn trời.
>
> Trên Thiên Đình, một toà thần điện màu đen ẩn trong tầng mây, chung quanh được ngũ thải thần quang bao bọc, trong thần quang, có một quan ấn đang trôi nỗi.
>
> Dương Tiễn cầm tam tiêm lưỡng nhận đao trong tay đi tới trước thần quang, lẩm bẩm: "Đây là luật trời à? !"
>
> Hắn vươn tay nắm lấy quan ấn, quan ấn vừa chạm vào tay hắn đã bay vụt vào trong người hắn rồi biến mất, Dương Tiễn vốn đang mặc một thân bố y, bỗng nhiên người hắn loé lên ánh sáng, sau khi ánh sáng tan đi hết, Dương Tiễn lại xuất hiện, nhưng lần này, người hắn mặc chiến giáp màu đen bạc, sau lưng khoác áo choàng màu đen viền vàng, toả ra uy áp và khí phách khó nói thành lời.
>
> Lúc này Dương Tiễn mở miệng nói: "Chấp Pháp Thiên Thần Dương Tiễn - trở về vị trí!"
>
> Hắn vừa dứt lời, Thiên Đình đột nhiên rung lên thật khẽ, Dương Tiễn chau chặt mày lại, miệng phát ra tiếng rên khẽ.
>
> Sau một lát Dương Tiễn mở choàng mắt ra, một luồng thần quang bắn ra từ người hắn, va vào vật cản cách đó không xa, một tiếng ầm rầm vang lên, vật cản dã dập nát.
>
>
>
>