TRANG 232# 2
> Chương 463: Kim Giác và Ngân Giác tới chào từ biệt
>
>
>
>
>
>
> Dương Tiễn siết chặt nắm tay, nhắm mắt cảm nhận sức mạnh khổng lồ vừa xuất hiện trong cơ thể mình, tự lẩm bẩm: "Đây là sức mạnh của Đại La à? Nếu so ra thì cảnh giới Thái Ất đúng thật là quá yếu!"
>
> Biết Dao Cơ có thể sẽ sống lại, tâm ma cũng đã biến mất, vả lại còn thêm chức vị của Thiên Đình, Dương Tiễn lập tức vượt qua cảnh giới, tuý luỹ suốt bao nhiêu năm tháng khiến hắn trực tiếp đạt tới cảnh giới Đại La trung kỳ, chỉ còn thiếu hai cảnh giới nhỏ nữa là hắn đã bước vào hàng Chuẩn Thánh, có thể sánh ngang với những cường giả nổi danh bao nhiêu năm nay ở Hồng Hoang rồi.
>
> Lúc này mặt Ngọc Đế chợt hiện lên vẻ vui mừng, trong nháy mắt ấy số mệnh của Thiên Đình đã không ngừng dâng lên cao, dần hiện lên vẻ huy hoàng.
>
> "Chấp Pháp Thiên Thần Dương Tiễn - trở về vị trí!"
>
> Một câu nói không ngừng lan truyền ra chung quanh, vang vọng khắp Thiên Đình, thậm chí là Hồng Hoang, ở phương Tây Như Lai đang ngồi trên Linh Sơn nhíu mày thở dài, Dương Tiễn đã trở về vị trì à? Còn sớm hơn Ngộ Không nữa.
>
> Đại đa số chúng sinh dưới nhân gian đều ngẩng đầu lên nhìn trời, bàn tán xôn xao, họ tò mò không biết Chấp Pháp Thiên Thần Dương Tiễn rốt cuộc là vị nào? Nhưng đối với những người dùng di động, thì tin tức này đã khiến họ vô cùng chấn động, đồng thời ai đấy cũng đều hoan hô chúc mừng.
>
> Không ít thiên thần trên Thiên Đình đều lộ ra sắc mặt vô cùng khó coi.
>
> Trong một toà Thần cung, vài thiên thần đang uống rượu mua vui, thông báo Dương Tiễn trở về vừa vang lên. Một đại hán đã cầm chén ngọc trong tay mình quăng mạnh ra ngoài, tức tối quát lên: "Rốt cục thì hắn ta muốn làm gì đây chứ?"
>
> Một người có dáng vẻ giống thư sinh cũng buông lời châm chọc, cười nói: "Tiểu lão gia của Tiệt giáo gì mà lại đi giúp người của Xiển giáo ngồi lên vị trí Chấp Pháp Thiên Thần chứ, treo một cây đao mổ ngay trên đầu huynh đệ của mình, thật đúng là châm chọc mà!"
>
> Một nam tử trung niên vẻ mặt âm trầm, dùng chất giọng lạnh căm nói: "Ta không thừa nhận hắn ta là tiểu lão gia của Tiệt giáo, chẳng qua chỉ là một phản đồ mà thôi. Lúc trước còn không bằng chúng ta quy thuận hai vị giáo chủ ở Phương Tây kia, thì bây giờ đâu cần phải chịu uất ức như thế này."
>
> Một người mặt mày đầy răng nanh sắc nhọn hâm mộ nói: "Đúng vậy! Đám huynh đệ Thanh Sư, Bạch Tượng của chúng ta ở hạ giới vô cùng tự tại, họ chia nhau ăn thịt cả một nước Sư Đà, cười nhìn thiên hạ kìa."
>
> Mọi người có mặt trong phòng đều liếm môi, mắt hiện lên vẻ hâm mộ, máu thịt à! Từ sau khi phong thần, họ chưa từng nếm lại lần nào.
>
> Vị thần có dáng vẻ như một thư sinh cảm thán một câu: "Mấy ngày trước, Thanh Sư huynh đệ có liên lạc với ta, bảo là đã ăn ngán máu thịt bình thường rồi, bảo ta chuẩn bị cho hắn vài món gì đó đặc biệt, ta bảo hắn tới Nam Thiên môn chờ, sau đó phái mười vạn thiên binh ra đó, mười vạn thiên binh bị Thanh Sư huynh đệ một hơi nuốt trọn, đúng là hết sức tiêu diêu tự tại! Ngọc Đế cả một câu cũng không dám nói nữa là"
>
> Trong phòng vang lên trận cười ha ha.
>
> Có người hét lên thật to: "Bách Lâm huynh đệ đúng là quá trượng nghĩa rồi!"
>
> "Không sai, Bách Lâm huynh đệ làm rất hay."
>
> "Bọn Thanh Sư sống an nhàn ở Phương Tây mà vẫn không quên đám huynh đệ cũ này, đúng là huynh đệ tốt có khác!"
>
> Tiếng cười vang lên không dứt.
>
> Trong động Kim Hà ở Ngọc Tuyền sơn, sắc mặt Ngọc Đỉnh chân nhân cực kì khó coi, ông lẩm bẩm: "Dương Tiễn rốt cục bị làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì? Chuyện lớn như việc lên Thiên Đình đảm nhận chức vị Chấp Pháp Thiên Thần, cũng không biết tới thương lượng với mình à."
>
> Sắc mặt Ngọc Đỉnh chân nhân tối sầm xuống, ông đứng dậy bước ra ngoài.
>
> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không khì khì nói: "Dương Tiễn thật sự giống như trong Thần Đăng Truyện đã trở thành Chấp Pháp Thiên Thần của Thiên Đình rồi à? Hay, hay lắm, hay lắm… Vươn mình đấu tranh với với nghịch cảnh mới là bản sắc của đấng nam nhi chúng ta, mỗi ngày nhốt mình trong nhà khác gì đám nương tử đâu chứ."
>
> Đường Tam Tạng nghiêm túc nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Ngộ Không, Dương Tiễn là nam nhi thì đúng rồi, nhưng con thì chỉ có thể xem là khỉ đực thôi."
>
> Tôn Ngộ Không nghe xong tức tối quát lên: "Hòa thượng, muốn bị đánh đúng không!"
>
> Đường Tam Tạng lập tức chạy trốn ra sau lưngTrư Bát Giới và Sa Hòa Thượng.
>
> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên ngáp dài ngáp ngắn bước ra khỏi phòng, đón ánh mặt trời duỗi lưng một cái, cười cười lên tiếng chào hỏi Lý Thanh Nhã đang ngồi đằng xa: "Chào buổi sáng…"
>
> Lý Thanh Nhã quay đầu lại mỉm cười đáp: "Sớm gì nữa chứ! Đã sắp tới giữa trưa rồi."
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì, chạy lại, đứng trước mặt Lý Thanh Nhã, chọc Nha Nha vài câu: "Nha Nha, con có ngoan ngoãn nghe lời không đấy!"
>
> Nha Nha mở cái miệng nhỏ ra, định táp Trương Minh Hiên một cái.
>
> Lý Thanh Nhã thấy hắn đã dậy, bèn nói: "Có chừa đồ ăn cho đệ trong nồi đấy, đệ đi ăn đi!"
>
> Trương Minh Hiên ngẩng đầu lên nhìn mặt trời thử: "Thôi, đợi lát nữa trực tiếp ăn cơm trưa luôn cho rồi!"
>
> Lý Thanh Nhã vừa cúi đầu chơi đùa với Nha Nha, vừa nói với hắn: "Dương Tiễn đã nhậm chức Chấp Pháp Thiên Thần của Thiên Đình."
>
> Trương Minh Hiên vui vẻ reo lên: "Thành công rồi à? Nhanh tới vậy luôn? Thế Thanh Nhã tỷ, tỷ làm việc của tỷ đii nhé, ta chạy đi làm việc riêng một chút."
>
> Lý Thanh Nhã "Ừm!" một tiếng, Trương Minh Hiên vội vàng chạy sang một bên, hắn ngồi xuống băng ghế, cầm điện thoại di động ra, gửi một tin nhắn đi.
>
> Tiêu Diêu Thần Quân: bệ hạ, ngài có đó không? (〃 '▽ '〃)
>
> Ngọc Hoàng đại đế: Chuyện gì?
>
> Tiêu Diêu Thần Quân: he he, không phụ sự nhờ vả của bệ hạ, Dương Tiễn đã bình yên trở về vị trí, ngài xem, viên đan dược còn lại, có phải ngài cũng nên đưa cho ta rồi không?
>
> Ngọc Hoàng đại đế: Đan dược gì cơ?
>
> Trương Minh Hiên sốt ruột gõ tin nhắn qua: Đan dược chữa trị cho tiểu công chúa Tấn Dương ấy, chính ngài nói viên đan dược lần trước có thể bảo vệ giúp con bé bình an mười năm, giờ Dương Tiễn đã trở về vị trí, ngài cũng nên cho ta dan dược tiếp theo rồi nhỉ!
>
> Ngọc Hoàng đại đế: Cái đó hở? Làm gì có.
>
> Tiêu Diêu Thần Quân: [tức giận] Cái gì cơ? Ngài lừa ta à?
>
> Ngọc Hoàng đại đế: Đúng vậy! Viên đan dược kia đã đủ để trị tận gốc vấn đề của nàng ta, không cần tới viên thứ hai đâu.
>
> Ngọc Hoàng đại đế: Ta lừa ngươi, ngươi tính làm gì đây?
>
> Tiêu Diêu Thần Quân đã xoá một tin nhắn.
>
> Tiêu Diêu Thần Quân: [mặt cười] lừa rất hay, bệ hạ cát tường như ý…
>
> Ngọc Hoàng đại đế: Câu này của ngươi nghe rất quái lạ. Không còn gì nữa thì lần sau nói tiếp đi.
>
> Trương Minh Hiên rời khỏi cửa sổ chat, như vậy cũng rất tốt.
>
> Hoàn toàn không còn vướng bận gì nữa, Trương Minh Hiên ra khỏi đảo Huyền Không, bước xuống phố phường đi dạo một vòng, hiện giờ phố phường đã mở rộng gấp mấy lần ngày xưa, xây dựng thêm vài con đường nữa, những ngọn núi gần phố phường đã bị các đại yêu chiếm hết, động phủ của yêu quái cũng ngày càng nhỏ, giá cả lại ngày càng mắc hơn.
>
> Trương Minh Hiên đi dạo trên đường, tất cả các yêu quái đang đi trên đường đều cung kính tránh sang một bên, không ai là không biết hắn, dù sao pho tượng to lớn uy vũ đó vẫn còn nằm ở giữa phố phường này mà!
>
> Trương Minh Hiên đi dạo đến giữa trưa, mới quay đầu bay về phía đảo Huyền Không, chỉ thấy dưới tàng cây lớn trên đảo Huyền Không, có một đám người đang cười nói vui vẻ.
>
> Có Hắc Hùng quái, Lăng Hư Tử, có đám người Tề Linh Vân, có Lý Thanh Tuyền, còn có cả Áp Long phu nhân, Kim Giác và Ngân Giác.
>
> Trương Minh Hiên bước qua, vẫy tay chào nói: "Sao hôm nay mọi người cùng nhau tới đây vậy?"
>
> Áp Long phu nhân cười hỏi lại: "Sao nào? Con không chào đón à?"
>
> Trương Minh Hiên bước lên trước hai bước, như chó săn vây quanh xoa bóp vai cho Áp Long phu nhân, cười hì hì nói: "Sao vậy được chứ! Can nương tới đây, hài như con vô cùng vui vẻ là khác! Mấy ngày không gặp, con nhớ người chết được. Can nương à, người cũng thật là, tới cũng không nói trước một tiếng, để con còn chuẩn bị nghênh đón ngài chứ!"
>
> Áp Long phu nhân cười rộ lên, mắng: "Xem cái miệng ngọt như đường này kìa!"
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói rằng: "Tuy rằng ngài là ta can nương, nhưng là ta đối ngài giống như là kết thân nương nhất dạng."
>
> Áp Long phu nhân nghe vậy, xua tay vài cái, nói: "Được rồi, mau ngồi xuống đi!"
>
> Trương Minh Hiên nghe lời bước lại ngồi xuống.
>
> Kim Giác lên tiếng trước: "Minh Hiên đại ca, lần này bọn đệ tới là để chào từ biệt mọi người. Ít ngày nữa bọn đệ phải trở về lại Thiên Đình rồi."
>
> Ngân Giác lòng đậy cảm khái nói một câu: "Đúng vậy! Thật không ngờ mới đó mà đã phải đi rồi."
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, hỏi lại: "Bốn thầy trò Đường Tam Tạng sắp tới động Liên Hoa rồi à?"
>
> Kim Giác gật đầu nói: "Cũng sắp rồi, chờ họ tới, hai huynh đệ đệ sẽ phải đi."
>
> Ngân Giác cũng nói thêm: "Đại ca, chúng ta đi rồi, Lăng Hư Tử đành nhờ huynh chăm sóc vậy, bọn đệ không thể dẫn hắn về cung Đâu Suất được."
>
>
>
>