Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 464: Mục 465

TRANG 233# 1

> Chương 464: Hồng Hài Nhi lại thiếu tiền

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Các ngươi yên tâm đi! Nói thế nào thì hắn cũng coi như là người của ta, ta sẽ bảo vệ hắn, không để hắn có chuyện gì đâu."

>

> Lăng Hư Tử cảm động gọi một tiếng: "Sư phụ ..." nghẹn ngào, hai mắt đẫm lệ

>

> Áp Long phu nhân thấy vậy, cười cười nói: "Có phải là sinh ly tử biệt gì đâu, buồn khổ như vậy làm gì cơ chứ? Đâu phải sau này không còn cơ hội gặp lại nhau nữa."

>

> Đám người nghe vậy đều phát ra tiếng cười to sang sảng.

>

> Cả đám người lần lượt ngồi xuống dưới một tàng cây cổ thụ, cười cười nói nói, mặc cho thời gian trôi qua.

>

> Một lúc lâu sau, Áp Long phu nhân đột nhiên quay đầu, cười nói: "Đến rồi!"

>

> Mấy người ngồi dưới tàng cây đồng loạt quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Lý Thanh Nhã và Hoàng Hậu đang chậm rãi đi từ thư điếm sang đây, chung quanh hai người họ, bàn ghế chén dĩa bay vòng vòng, bên trên đều là những món ăn ngon lành thơm ngọt, mùi thơm phức xông thẳng vào mũi.

>

> Lý Thanh Nhã bước tới dưới tàng cây, nàng vung tay một cái, bàn ghế và những món ăn ngon miệng lần lượt rơi xuống xếp theo thứ tự đàng hoàng.

>

> Kim Giác, Ngân Giác đứng lên cúi chào, nói: "Đa tạ Thanh Nhã tỷ!"

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười gật đầu: "Ngồi xuống đi! Không cần khách khí làm gì, bữa ăn hôm nay là để tiễn đưa hai người đó."

>

> Kim Giác Ngân Giác cười hì hì ngồi xuống bàn.

>

> Lý Thanh Nhã cũng ngồi xuống bên cạnh Áp Long phu nhân bên kia, Lý Thanh Tuyền thì ngồi xuống cạnh Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên chọc chọc vào tay Lý Thanh Tuyền nhỏ giọng hỏi: "Hồng Hài Nhi đâu? Sao không gọi tiểu tử đó tới?"

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi khinh thường: "Không biết nó chạy đâu tìm được ít đồng tiền, hai hôm nay tỏ ra vô cùng đắc ý! Tỷ có gọi rồi nhưng nó không chịu tới, nói là mình vừa tìm được một cách kiếm tiền mới, đang cố gắng kiếm thêm tiền."

>

> Hai mắt Trương Minh Hiên sáng rực lên, hỏi liến thoắng: "Cách kiếm tiền gì thế? Mau nói cho đệ biết với?"

>

> Lý Thanh Tuyền khinh bỉ liếc xép Trương Minh Hiên cái, rồi mới nói: "Đệ tin lời nó nói à?"

>

> Trương Minh Hiên đắc ý trả lời: "Sơn nhân tự có diệu kế mà lại." Trong lòng lại thầm nghĩ: "Cứ làm ngược lại với nó thì được rồi."

>

> Lý Thanh Tuyền lại lắc đầu tỏ vẻ mình cũng không rõ: "Tỷ chịu thôi! Tỷ không hỏi nó."

>

> Trương Minh Hiên thất vọng "Ờ ~" một tiếng, rồi lại cúi đầu vùi mặt vào đống đồ ăn ngon lành trên bàn, cả bàn tiệc ai nấy đều ăn uống vô cùng linh đình vui vẻ, chuyện trò líu ríu, chẳng mấy chốc Trương Minh Hiên đã quên sạch bách chuyện Hồng Hài Nhi.

>

> Sau bữa cơm trưa dài vô cùng này, trời đã mọc đầy những sao là sao, Kim Giác và Ngân Giác uống say khướt cũng đứng dậy chào từ biệt mọi người, lần đi này, không biết bao giờ họ mới có thể gặp lại nhau nữa.

>

> Hắc Hùng quái cũng dẫn theo Lăng Hư Tử trở về động phủ của mình, Áp Long phu nhân và đám người Tề Linh Vân cũng tự trở về chỗ ở, Lý Thanh Tuyền vội vã chạy lấy người, đảo Huyền Không lại quay trở về bộ dáng trống rỗng của mình.

>

> Trương Minh Hiên nằm gục xuống bàn, hai má đỏ bừng, thi thoảng còn ợ một cái, mắt lờ đờ mập mèm không ngừng nỉ non: "Rượu ngon, huynh đệ tốt... Bằng hữu này cam đoan với các ngươi, chắc chắn sẽ tìm một thê tử tốt cho các ngươi! Ta nói với các ngươi này! Tẩu tử Thanh Nhã của các ngươi quen biết rất nhiều cô nương tốt, ngực to eo nhỏ, chân dài miên man. Ực~ "

>

> Lý Thanh Nhã nghe được lời Trương Minh Hiên, hai má nổi lên rạng mây đỏ, trách cứ hắn một tiếng: "Nói lung ta lung tung cái gì thế hả!" Nói xong, nàng vung tay lên cái, Trương Minh Hiên lập tức bị một cơn gió cuốn bay lên, dẫn theo đồ đạc của hắn biến mất vào sâu trong thư điếm.

>

> Lý Thanh Nhã duỗi người một cái, bày ra phong vận vô cùng hấp dẫn của mình, tiếc là chẳng còn ai ở lại để chiêm ngưỡng, ngay sau đó nàng cũng xoay người đi trở về phòng mình.

>

> Trong tiếng chim hót líu ríu, Trương Minh Hiên từ trên giường ngồi dậy, hắn lắc đầu qua lại vài cái, đau đầu chết mất! Rốt cục thì Kim Giác Ngân Giác đã lấy rượu gì ra để đãi mọi người thế này?

>

> Trương Minh Hiên bước xuống giường mở cửa đi ra ngoài, chỉ thấy bên ngoài mặt trời đã lên cao, Lý Thanh Tuyền đang ngồi phơi nắng trong sân để đọc sách, trông thì cũng ra dáng lắm đấy.

>

> Trương Minh Hiên lấy tay xoa đầu hỏi: "Thanh Tuyền, Thanh Nhã tỷ đâu rồi?"

>

> Lý Thanh Tuyền hất đầu bĩu môi ra hiệu là ở trong kia.

>

> Trương Minh Hiên đi vào đại sảnh, Lý Thanh Nhã đang ở bên trong, một tay đưa nôi, một tay cầm sách, trông cực kì tao nhã.

>

> Trương Minh Hiên cười hì hì vươn tay chào: "Thanh Nhã tỷ, buổi sáng tốt lành nha!"

>

> Lý Thanh Nhã thả cuốn sách xuống, nói: "Còn sớm gì nữa chứ! Đệ đã ngủ gần một tháng rồi đấy."

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc la lên: "Sao thế được chứ?"

>

> Trương Tiểu Phàm ở trong đầu hắn lên tiếng khẳng định: "Nàng ấy nói không sai đâu, ngươi đã ngủ một tháng lẻ ba ngày rồi đấy."

>

> Lý Thanh Nhã tiếp tục oán trách: "Đệ làm gì uống nhiều vậy hả?"

>

> Trương Minh Hiên cố đè nén sự ngạc nhiên trong lòng mình, gãi gãi đầu cười hì hì nói: "Rượu đó ngon quá, không uống thì phí lắm! Ta cũng không ngờ rượu này lại mạnh tới như vậy."

>

> Lý Thanh Nhã bất đắc dĩ nói: "Đệ đấy! Chút đồ đó mà cũng tham làm gì hả. Rượu đó là quỳnh tương ngọc dịch của Thiên Đình đấy, uống quá nhiều thì say cả trăm năm còn được nữa là."

>

> Trương Minh Hiên lại cười hì hì nói: "Mạnh vậy luôn ấy hở? À đúng rồi! Giờ họ sao rồi?"

>

> Lý Thanh Nhã nhướng mày, đáp: "Bị ông ta dẫn về rồi."

>

> Trương Minh Hiên hiểu ra ngay, ông ta đó chính là Thái Thượng Lão Quân.

>

> Trương Minh Hiên lại cẩn thận hỏi thử: "Còn can nương thì sao?"

>

> Lý Thanh Nhã tiếp tục trả lời đầy kiên nhẫn: "Bị mất hết một phân thân cữu vĩ, giờ đang bế quan dưỡng thương ở động Áp Long."

>

> Trương Minh Hiên thầm nghĩ trong lòng, cứ như vậy, mấy thầy trò Đường Tam Tạng lại tới gần núi Thiên Môn của họ hơn nữa rồi!

>

> Trương Minh Hiên lại mở miệng nói: "Thanh Nhã tỷ, ta chạy ra ngoài xem thử tình hình ra sao nhé."

>

> Lý Thanh Nhã "Ừ" một tiếng, gật gật đầu, tiếp tục cúi đầu đọc sách.

>

> Trương Minh Hiên xoay người bước ra ngoài, men theo con đường nhỏ trên đảo đi ra ngoài, trời đã vào cúi hè, nhưng mặt trời vẫn còn toả ra ánh nắng gắt gỏng, nhưng nếu đi dạo trong núi rừng thì lại thấy vô cùng mát mẻ khoan khoái.

>

> Trương Minh Hiên đi về phía một cây linh thụ cành lá xum xuê, hắn nhún chân xuống đất cái, nhẹ nhàng bay lên đáp xuống một cành cây trên linh thụ, thoải mái nằm trên cành, nhắm mắt nghe tiếng gió reo khẽ khàng bên tai, đây mới là cuộc sống của một con người nè.

>

> Lại qua một lúc lâu, Trương Minh Hiên đang nằm quang hợp ánh nắng đột nhiên nhíu mày, lại lại đây chặn mất ánh mặt trời của hắn thế này?

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu lên nhìn thử, chỉ thấy Hồng Hài Nhi đang kéo một mảnh vải đỏ che mất mặt trời.

>

> Thấy Trương Minh Hiên đã tỉnh và ngẩng đầu nhìn mình, Hồng Hài Nhi cười đầy định nọt, nói: "Tiểu thúc, nắng không chiếu tới thúc đó chứ!"

>

> Trương Minh Hiên hết biết nói gì luôn, hỏi lại: "Con đang làm cái gì đó?"

>

> Hồng Hài Nhi tuỳ tay ném cái mảnh vải đỏ của mình đi, xoa xoa hai tay ngại ngùng nói: "Tới tìm tiểu thúc mượn ít tiền thôi ấy mà."

>

> Trương Minh Hiên nghe xong, trong đầu hiện lên một suy nghĩ, quả nhiên lại thua sạch tiền rồi, tốc độ tiêu tiền này cũng qua là nhanh rồi đó! Thế là hắn khó hiểu hỏi lại: "Không phải Thanh Tuyền đã nói, con tìm được một cách kiếm tiền nhanh chóng mới rồi à? Làm cái gì đó?"

>

> Hai mắt Hồng Hài Nhi lập tức đỏ bừng, bĩu môi nói: "Tiểu thúc à, con nói với thúc này, đó đúng là một cách kiếm tiền rất dễ, nhưng con xui quá nên mới thua hoài thôi, thúc cho con mượn ít tiền đi mà, con kiếm tiền được chắc chắn sẽ trả lại cho thúc ngay."

>

> Trương Minh Hiên trợn mắt liếc xéo Hồng Hài nhi cái đầy khinh bỉ, tin lời ngươi thì ta đây chính là đồ ngốc, hắn tức giận mắng: "Nói mau đi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Xui quá mà còn thua sạch tiền là sao đây."

>

> Hồng Hài Nhi do dự một chút, ngồi xổm xuống bên cạnhTrương Minh Hiên, nhỏ giọng nói rằng: "Thúc phải giúp con giữ bí mật đó! Con phát hiện ra một nhóm lì xì ở tên mạng đấy." Nói tới đây hai mắt Hồng Hài Nhi tỏ sáng, vô cùng kích động nói: "Trong nhóm đó thường xuyên có những phong bao lì xì đỏ bay ra, tiền lì xì có khi lên tới vận vạn mấy trăm vạn luôn, mỗi một bao lì xì đều có thể chia cho khoản mười người."

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi lại: "Có chuyện tốt vậy luôn à?"

>

> Hồng Hài Nhi liên tục gật đầu, kích động nói: "Đúng là có chuyện tốt vậy luôn đấy."

>

> Trong đầu Trương Minh Hiên chợt loé lên một cái, hắn chần chừ hỏi lại: "Có phải hay vua vận khí sắp phát tiền lì xì tiếp rồi không?"

>

> Hồng Hài Nhi kinh ngạc hỏi ngay: "Tiểu thúc, thúc cũng biết cái nhóm đó à!"

>

> Trương Minh Hiên thiệt hết biết nói gì luôn, cái này không phải là kiểu đánh bạc lì xì hồi xưa rất nổi tiếng trên mạng à? Mới đó mà đã lưu hành ở Hồng Hoang rồi à?

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!