Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 465: Mục 466

TRANG 233# 2

> Chương 465: Vào phố phường

>

>

>

>

>

>

> Hồng Hài Nhi xoa xoa tay cười hì hì năn nỉ: "Tiểu thúc, nếu thúc đã biết cái nhóm này, vậy thì chúng ta cùng nhau chơi đi! Tỷ lệ thua chỉ có một phần mười thôi à! Rất dễ thằng đó."

>

> Nói tới đây, Hồng Hài Nhi lại ảo não lầu bầu: "A... chỉ trách là con xui quá là xui thôi."

>

> Trương Minh Hiên chợt nghĩ tới một chuyện, nếu mà hắn chơi chung với Hồng Hài Nhi, vậy tức là thắng chắc rồi còn gì! Nhưng mà nghĩ tới việc Hồng Hài Nhi gọi mình một tiếng tiểu thúc, thì hắn lại không đành lòng gạt tiền của nó, cái quan trọng nhất là tiểu quỷ này chẳng có mấy đồng cả.

>

> Hắn bèn cười nói: "Có thể cho con vay tiền, nhưng mà con không được đi chơi nữa."

>

> Hồng Hài Nhi do dự đồng ý: "Được rồi!"

>

> Trương Minh Hiên lấy điện thoại di động của mình ra, phát cho Hồng Hài Nhi một bao lì xì, Hồng Hài Nhi vui vẻ mở bao lì xì ra, nụ cười đọng lại ngay trên mặt nó, một vạn thôi á?

>

> "Tiểu thúc, có phải thúc phát sai lì xì rồi không vậy?"

>

> Trương Minh Hiên híp mắt nhấn mạnh: "Không phát sai đâu! Một vạn đủ để con ăn no mấy ngày rồi đấy."

>

> Hồng Hài Nhi tức tối gào to lên: "Không đủ! Xíu tiền này làm sao đủ xài chứ? Đi vô tiệm mát xa buổi là bay sạch sẽ luôn rồi. Mau lên, mau phát con thêm vài bao lì xì đi."

>

> Trương Minh Hiên nhắm mắt làm lơ, nói: "Không có!"

>

> Hồng Hài Nhi thấy thật sự không nài tiền hắn được nữa, chỉ đành thở phì phò xoay người bay vút ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên nằm ở trên nhánh cây, cắn răng tự tự nhủ: "Tiệm mát xa à? Mình còn chưa có đi thử đâu! Không thì, đi thử xem thế nào nhỉ?"

>

> Nghĩ tới hình tượng hoàn mỹ của mình trong lòng Thanh Nhã tỷ, cuối cùng hắn do dự suy nghĩ nhiều lần, quyết định bỏ cái suy nghĩ đầy hấp dẫn này.

>

> Mấy hôm sau, đoàn người của mấy thầy trò Đường Tam Tạng đang đi trong núi rừng, Đường Tam Tạng lau mồ hôi, hỏi: "Ngộ Không này, còn bao lâu nữa chúng ta mới ra khỏi được ngọn núi này vậy?"

>

> Tôn Ngộ Không nhún chân nhảy nhón đi tuốt đằng trước nghe vậy, khè khè trả lời: "Sư phụ, ngọn núi này tên là núi Áp Lông, kéo dài suốt mấy ngàn dặm lận."

>

> Đường Tam Tạng càng thêm lo lắng, nói: "Ngọn núi này dài tới ngàn dặm, vậy không biết nó sẽ sản sinh ra bao nhiêu yêu ma quỷ quái đây, vả lại con đường còn gập gập ghềnh ghềnh thế này, phải đi bao lâu mới ra ngoài được đây! Thật đúng là thảm quá..."

>

> Trư Bát Giới hừ một tiếng mũi, vác cào nói: "Sư phụ, người đừng có lo lắng mấy chuyện này nữa, ngàn dặm núi non này đều là địa bàn của đảo chủ đảo Tiêu Dao, không có yêu ma nàm dám tới đây gây chuyện đâu."

>

> Đường Tam Tạng nhìn về phía Trư Bát Giới, bĩu môi tỏ vẻ không tin: "Con lại gạt ta rồi! Ba con yêu quái lúc trước chúng ta vừa gặp còn không phải dám tới đây gây chuyện đó à?"

>

> Trư Bát Giới biến sắc nhấn mạnh: "Sư phụ, người nói năng nên cẩn thận chút! Họ là đồng tử từ cung Đâu Suất, hạ giới để khảo sát phong thổ, chứ không phải yêu ma quỷ quái gì cả, người đừng có nói sai nữa đấy."

>

> Sa Hòa Thượng cũng cười cười nói theo: "Sư phụ, nhị sư huynh nói đúng đấy."

>

> Đường Tam Tạng nghe họng, oán thầm một tiếng: "Vi sư biết rồi."

>

> Đoàn người lại tiếp tục đi về trước, Đường Tam Tạng đột nhiên hoảng sợ la to một tiếng: "Yêu quái kìa... "

>

> Phía trước, cách họ không xa, có một đám yêu quái đầu thú thân người đang đi về phía họ.

>

> Một tiếng yêu quái này của Đường Tam Tạng đã thu hút sự chú ý của đám yêu quái, một con hùng yêu quay đầu khó chịu càu nhàu: "Làm quái gì phản ứng mạnh vậy? Bộ chưa từng thấy yêu quái à?"

>

> Một con yêu quái có cái đầu là một con lợn rừng, nhìn Trư Bát Giới phất tay cười chào hỏi: "Huynh đệ, ngươi từ đâu tới đó?"

>

> Trư Bát Giới thấy vậy, cũng cười chào lại: "Nhà ta ở trong phố phường đấy, mở một cửa tiệm"

>

> Lập tức cả đám yêu quái đều nhìn về phía Trư Bát Giới, sắc mặt cả bọn đều thay đổi, có thể mở cửa tiệm đều đại nhân vật, không phải có tiền chính là có thế, không thể trêu vào! Không thể trêu vào!

>

> Tất cả yêu ma đều thân thiết cười chào hỏi Trư Bát Giới, rồi nhanh chóng bỏ đi.

>

> Sắc mặt Đường Tam Tạng trắng như tờ giấy, ngập ngừng nói: "Ngộ Không, Bát Giới, Ngộ Tịnh các con phải chuẩn bị sẵn sàng đấy, bần tăng có thể nhận ra những ánh mắt đầy tham lam, lạnh lẽo tới tận xương đang ẩn núp trong bóng đêm, đến lạnh cả người, họ chắc chắc có âm mưu gì đó."

>

> Ba người Tôn Ngộ Không đều trợn mắt khinh thường, hoà thượng này trong bụng toàn nghĩ xấu cho người ta thôi.

>

> Cả đoàn người lại đi tiếp về phía trước, số lượng yêu ma quỷ quái họ nhìn thấy càng ngày càng nhiều, đủ các loại, thậm chí họ còn nhìn thấy một con lang yêu và một con dương yêu ôm chầm lấy nhau, không khí chung quanh cả hai tràn ngập mùi vị ngọt ngào.

>

> Đường Tam Tạng lại lầu bầu: "Các đồ đệ, tình hình này có vẻ không ổn lắm đâu! Dọc đường tới đây, số lượng yêu quái chúng ta gặp được ngày càng nhiều đấy."

>

> Càng nói sắc mặt Đường Tam Tạng càng trắng hơn: "Các đồ nhi, không hay rồi! Nếu chúng ta đang đi, bị đám yêu quái này vây lên thì biết làm sao đây?"

>

> Tôn Ngộ Không hết nhịn nỗi, quát lên: "Sư phụ, thầy đừng có suy nghĩ lung ta lung tung nữa, có Lão Tôn ta ở đây còn gì!"

>

> Trư Bát Giới cũng cười hì hì nói: "Sư phụ, tới chỗ này tức là tới nhà rồi, có gì phải lo lắng đâu chứ."

>

> Số lượng yêu ma họ gặp được ngày càng nhiều hơn, tới cuồi cùng họ gần như đi song song với yeu ma, các yêu ma cũng xem như không nhìn thấy họ, quá lắm thì chỉ liếc mắt vài cái gì thân phận hoà thượng của Đường Tam Tạng mà thôi.

>

> Lúc này, một nam tử trung niên mặc nho bào chậm rãi đi tới, kinh ngạc nhìn thoáng qua đám người Đường Tam Tạng, cất tiếng chào hỏi: "Ồ! Các ngươi là hoà thượng mới đi tới đây à?"

>

> Đường Tam Tạng nhìn nam tử trung niên mặc một thân nho bào trong lòng sinh ra cảm giác thân thiết, ở cái nơi đầy dãy yêu quái này, gặp được một nho sinh loài người, đúng là không khác gì gặp được người thân cả.

>

> Hai tay Đường Tam Tạng chấp thành chữ thập, vô cùng kích động nói: "Bần tăng là Đường Tam Tạng tới từ Đông Thổ Đại Đường, phụng lệnh của Đường Hoàng đi tới tây phương bái Phật cầu kinh."

>

> Nho sinh trung niên nghe vậy bật cười nói: "Vậy thì đúng là trùng hợp quá rồi!" Hắn chấp tay cúi người chào , nói: "Nho sinh Cảnh Đức kiến quá đại pháp sư Đường Tam Tạng."

>

> Đường Tam Tạng xoay người xuống ngựa vui mừng chào hỏi: "Hoá ra là ngài chính là Thảo Đường tiên sinh!"

>

> Các yêu quái bên cạnh đều tỏ vẻ tò mò nhìn họ, chỉ trò, nhỏ giọng bàn tán.

>

> Đường Tam Tạng nhìn thử chung quanh, chần chờ nói: "Không biết tại sao Thảo Đường tiên sinh lại ở nơi này?"

>

> Cảnh Đức cười cười trả lời: "Ta cũng phụng lệnh Đường Hoàng tới đây, để mở trường dạy học."

>

> Nhìn Đường Tam Tạng cẩn thận lo lắng nhìn chung quanh, hắn giật mình giải thích: "Sư phụ đừng sợ họ làm gì, sư phụ đã tới đây thì có thể an tâm rồi đấy, nơi này còn an toàn hơn cả thành trấn của nhân loại đấy."

>

> Trư Bát Giới cũng hết biết nói gì luôn, chen vào: "Sư phụ, con đã sớm nói rồi còn gì, đây là địa bàn của đảo chủ đạo Tiêu Dao, cực kì an toàn!"

>

> Đường Tam Tạng hừ một tiếng không vui cãi lại: "Dọc theo đường đi, các con đã trêu chọc vi sư bao nhiêu lần rồi hả, làm sao bần tăng biết lúc nào các con nói thật, lúc nào các con nói dối, lỡ đâu các con lại lừa vi sư thì sao đây?"

>

> Cảnh Đức cười ha hả nói: "Hoá ra quý sư đồ đây thường xuyên trêu đùa nhau, là tiểu sinh đã nhiều chuyện rồi."

>

> Đường Tam Tạng vội vàng nói rằng: "Không phải, là ta phải cảm tạ tiên sinh đã chỉ điểm chứ."

>

> Cảnh Đức cười nói: "Hiếm khi mới có thể ở nơi này gặp được người đến từ Đại Đường, hôm nay để ta làm ông chủ, mời các bằng hữu tới từ gia hương nhé."

>

> Đường Tam Tạng vội vàng nói: "Đa tạ ý tốt của tiên sinh, nhưng không cần đâu, trên người bần tăng có tiền tài, đủ để các sư đồ chúng ta sử dụng rồi."

>

> Cảnh Đức nghe vạy6 vẫy tay cười nói: "Vậy ta sẽ dẫn mọi người đi tham quan phong thổ của phố phường này nhé! Nào, ta dẫn các vị tìm chỗ ở trước đã."

>

> Đường Tam Tạng vui vẻ đi theo ngay, có người quen dẫn đường đương nhiên là chuyện tốt rồi.

>

> Cảnh Đức vừa đi vừa hỏi: "Các vị muốn ở trong khách điếm cấp mấy?"

>

> Đường Tam Tạng mỉm cười trả lời: "Người xuất gia không quá quan tâm tới vật ngoài thân, màn trời chiếu đất cũng có thể sống được. Vậy nên chúng ta chọn khách điếm tốt nhất đi!"

>

> Cảnh Đức hơi nghẹn họng, tiếp tục dẫn họ vào trong phố phường.

>

> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng vừa đi vào trong phố phường, Trương Minh Hiên đã biết ngay, hắn mỉm cười, có Cảnh Đức chăm sóc thì chắc họ sẽ ổn thôi nhỉ!

>

> Vừa mới vào phố phường, Đường Tam Tạng đã ngẩn ngơ trước sự phồn hoa ở nơi đây, những toà lầu cao ngất san sát nhau, đường đi được lát gạch, vô số yêu ma rộn ràng nhốn nháo qua lại trên đường.

>

> Trư Bát Giới nhìn trái nhìn phải, trong lòng khó chịu, do dự một lát, cuối cùng cũng nói: "Sư phụ, đệ tử và nương tử mới vừa kết hôn đã bị thầy tóm đi thỉnh kinh, giờ đã tới nhà, cũng nên trở về thăm nhà cái mới đúng chứ nhỉ?"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!