Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 466: Mục 467

TRANG 234# 1

> Chương 466: Lần đầu Đường Tam Tạng vào tiệm mát xa

>

>

>

>

>

>

> Nghe Trư Bát Giới nói vậy, Đường Tam Tạng ngẫm nghĩ một lúc mới gật đầu, nói: "Vậy cũng được, nhưng mà..."

>

> Còn chưa đợi hắn nói cho hết câu Trư Bát Giới đã biến mất không còn bóng dáng.

>

> "... Nhưng phải trở về cho sớm đó!" Đường Tam Tạng ngơ ngác nói hết câu.

>

> Tôn Ngộ Không đứng cạnh cũng gãi gãi đầu, nói: "Sư phụ, thầy cứ tuỳ ý đi nhé! Đệ tử có hẹn với Hắc Hùng quái, đi trước một bước đây." Nói rồi còn chưa đợi Đường Tam Tạng trả lời, hắn đã nhảy một vòng biến mất trong không trung.

>

> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía Sa Hòa Thượng hỏi thử: "Chắc không phải con cũng muốn đi đấy chứ!"

>

> Sa Hòa Thượng đang gánh hành lý, vội vàng lắc đầu chắc chắn: "Con ở đây bảo vệ sư phụ!"

>

> Đường Tam Tạng vô cùng cảm động nói: "Ngộ Tịnh, vẫn là con tốt nhất."

>

> Cảnh Đức nhìn mấy thầy trò nói xong, mới lên tiếng: "Vậy các vị đi theo ta đi!"

>

> Cảnh Đức dẫn hai thầy trò Đường Tam Tạng và một con ngựa, đi xuyên qua hai ngã tư đường, đi tới trước một căn nhà lầu nói: "Chỗ này chính là lữ điếm tốt nhất trong phố phường này, tên là Ổ Nhỏ Của Hồ Ly."

>

> Đường Tam Tạng nghe cái tai, trong lòng hơi giật mình Ổ Nhỏ Của Hồ Ly á? Mặt ngoài hắn vẫn cười gượng, nói: "Cái tên này có hơi kì lạ thì phải."

>

> Cảnh Đức cười giải thích: "Tên thì đúng là có hơi kì lạ, nhưng đúng là lữ điếm tốt nhất đó, nào… chúng ta vào trong xem thử đi!"

>

> Cảnh Đức dẫn Đường Tam Tạng vào trong, đặt hai phòng, mắc muốn chết!

>

> Một thiếu nữ hồ ly xinh đẹp dẫn Đường Tam Tạng đi lên lầu, mở cửa một căn phòng xinh đẹp mời hắn vào, nói: "Khách nhân, đây chính là phòng của ngài."

>

> Đường Tam Tạng được hồ yêu tiểu thư chỉ dẫn, cởi đôi hài thối của mình ra, thay vào đôi dép lê mềm mại sạch sẽ rồi mới bước vào trong nhà, trong phòng được lót gỗ rất sạch sẽ, có một mặt tường được làm bằng thuỷ tinh trong suốt, từ trong phòng có thể nhìn được cảnh sắc núi non đẹp tuyệt về bên ngoài, trong phòng còn có những bức rèm làm bằng tơ lụa quý giá. Có nhà vệ sinh riêng nữa chứ, hồ tộc tiểu thư giới thiệu bảo đấy là nhà vệ sinh, nơi này cho dù là hố xí cũng sạch sẽ hơn bát Tử Kim Bình của hắn, bên trong còn gắn trận pháp điều tiết nhiệt độ, để điều tiết nhiệt độ trong phòng.

>

> Đường Tam Tạng nhìn mà táp lưỡi không thôi, đúng là quá xa xỉ, thật không hổ là địa bàn của Trương công tử mà!

>

> Trong một căn phòng khác ở ngay sát vách, Sa Hoà Thượng cũng nhìn tới trợn mắt há mồm, cho dù là ở Thiên Đình hắn cũng chưa từng nhìn thấy những thứ này nữa là!

>

> Cảnh Đức lúc này cũng đã đổi một đôi dép lê sạch, bước vào trong, cười hỏi: "Sao nào?"

>

> Đường Tam Tạng liên tục gật đầu đáp: "Được, đước lắm, đúng là rất được đấy!"

>

> Cảnh Đức cười ha hả nói: "Phải đó! Cả ta cũng hận không thể dọn nhà vào đây ở, tiếc là giá phòng quá mắc."

>

> Đường Tam Tạng cũng đồng ý gật đầu, tốt thì tốt thật đấy, nhưng mắc thì cũng mắc vô cùng. Trong lòng hắn chợt hiện lên một suy nghĩ, vừa rồi sao Cảnh Đức nói muốn chiêu đãi thầy trò hắn, hắn lại từ chối làm gì nhỉ? Đúng là quá ngu ngốc mà!

>

> Cảnh Đức ngồi trên ghế mềm trong phòng, nói: "Các ngươi đường xa tới đây đã chịu không ít vất vả, mau tắm rửa nghỉ ngơi một lát đi, trong phố phường có không ít quán xá tuyệt vời đau đấy!"

>

> Cảnh Đức cười nghiền ngẫm nhìn Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng vui vẻ đồng ý, nói: "Đa tạ tiên sinh!"

>

> Không lâu sau, Cảnh Đức dẫn hai thầy trò Đường Tam Tạng đã xua đi hết một thân gió bụi ra khỏi khách điệm, đi dạo một hồi trên đường, mua vài món ăn, rồi cả ba bước vào một nơi tên là hội quán túc liệu Thuỷ Linh.

>

> Đường Tam Tạng đi theo Cảnh Đức nhìn trái nhìn phải, mở miệng hỏi: "Tiên sinh, nơi này là chỗ nào vậy?"

>

> Cảnh Đức cười ha hả đáp: "Chỗ này à? Đây là một nơi rất tốt,có thể giúp con người ta hoá giải mệt mỏi, làm thân tâm sung sướng."

>

> Một nữ tử tóc xanh đứng trong quầy, cười chào hỏi: "Cảnh Đức tiên sinh, hoan nghênh quang lâm!"

>

> Cảnh Đức bật cười ha ha, đáp: "Lần này có ba người, phiền nàng chuẩn bị giúp ta ba sư phụ kỹ thuật tốt một chút nhé."

>

> Nữ tử tóc xanh khẽ cười nói: "Yên tâm đi! Tiểu nữ sẽ chuẩn bị người tốt nhất cho ngài."

>

> Cảnh Đức vừa lòng gật gật đầu.

>

> Cảnh Đức mang theo Đường Tam Tạng đi vào trong một căn phòng khá ấm áp, Đường Tam Tạng và Sa Hòa Thượng học theo Cảnh Đức nằm xuống ghế dài.

>

> Cảnh Đức cười nói: "Chờ một lát là được, hai người có thể tranh thủ chơi di động một lúc cũng được."

>

> Đường Tam Tạng nghe vậy, chỉ cười trừ: "Không sao hết! Bần tăng vẫn còn đôi chuyện muốn thỉnh giáo tiên sinh."

>

> Hai người vừa cười vừa nói hàn huyên với nhau một hồi, chỉ thấy ba nữ tử xinh đẹp bưng bồn nước đi vào, đặt dưới chân cả ba người.

>

> Đường Tam Tạng và Sa Hòa Thượng chẳng hiểu ra sao nhìn về phía Cảnh Đức.

>

> Cảnh Đức làm mẫu bỏ chân vào trong bồn nước, thoải mái nheo mắt lại thư giãn.

>

> Trong lòng Đường Tam Tạng khá bất ngờ, hoá ra họ tới chỗ này là để ngâm chân à! Ngâm chân đúng là có thể hoá giải mệt mỏi thật.

>

> Thế là hai thầy trò đều cởi giầy ngâm chân vào trong bồn nước, híp mắt nằm tựa ra sau ghế hưởng thụ.

>

> Đường Tam Tạng vừa nhắm mắt nằm xuống, đã cảm nhận được có thứ gì đó như rắn bò lên chân mình, "A!" hắn phát ra một tiếng kêu đầy sợ hãi, vội vã rút chân lên, làm bọt nước văng tung toé khắp nơi.

>

> Ngay sau đó là một tiêng kêu sợ hãi giòn vang.

>

> Cảnh Đức thấy có việc mở choàng mắt ra hỏi: "Tam Tạng, làm sao vậy?"

>

> Đường Tam Tạng đứng lên, mặt còn chưa hết hoảng hốt, nhìn nữ tử trước mặt mình, lại quay sang nhìn thiếu nữ đang bóp chân cho Cảnh Đức, cuối cùng quay sang Sa Hòa Thượng cũng đang cực độ hưởng thụ, hắn vớ lấy giày vừa loạng choạng mang vào vừa la to lên: "Ngộ Tịnh, chúng ta đi mau!"

>

> Cảnh Đức nhíu mày không hiểu ra sao cả, hỏi lại: "Đường Tam Tạng, ngươi làm vậy là có ý gì? Ta có lòng tốt dẫn ngươi tới đây thư giải mệt nhọc, sao ngươi lại không giải thích gì cả đã đòi bỏ đi rồi?"

>

> Đường Tam Tạng mang giầy xong, hai tay chấp thành chữ thập, cúi đầu nói: "Nam mô a di đà phật, đa tạ ý tốt của tiên sinh đây! Nhưng nam nữ vốn có khác biệt, há có thể thân cận đụng chạm vào da thịt nhau như vậy? Bần tăng xin phép được cáo từ."

>

> Sa Hòa Thượng cũng đứng lên đi theo, mặt mày thì rõ là vẫn còn vương vấn chỗ này lắm.

>

> Cảnh Đức nghe vậy cười ha hả nói: "Phật Tổ cũng từng nói, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp!"

>

> Đường Tam Tạng cúi đầu không hiểu hỏi lại: "Cứu người thì có liên quan gì tới chuyện này chứ?"

>

> Cảnh Đức vẫn nằm tựa trên ghế, nói: "Các nàng đều chỉ là những tiểu yêu, cây cỏ tinh linh, hoặc là ốc đồng nghê sò trai tu luyện thành yêu, dù là thực lực hay địa vị đều cực thấp, chính vì thế muốn sống sót rất khó khăn. Dựa vào cửa tiệm này, họ mới có thể tìm được một ít tiền tài, để sống trong phố phương, nhận được sự phù hộ của Trương đảo chủ để sống qua ngày. Mỗi lần bỏ tiền vào đây, tức là ngươi đáng cứu các nàng ấy một lần, giúp các nàng ấy sống lâu hơn đấy."

>

> Nữ tử bị Đường Tam Tạng hất đổ bồn nước, và nữ tử vừa xoa bóp chân cho Sa Hoà Thượng nghe vậy, lập tức khom người bái lạy, khóc lóc kể lễ: "Thánh tăng từ bi, xin thánh tăng hãy mở lòng giúp chúng nữ tử!"

>

> "Việc này…" Đường Tam Tạng nhìn hai nữ tử đang quỳ gối dưới chân mình, giật mình hoảng hốt, vội lùi ra sau mấy bước.

>

> Sa Hòa Thượng cũng thương tiếc nhìn hai nữ tử đang quỳ trên đất, mở miệng khuyên nhủ: "Sư phụ, các nàng rất đáng thương, chúng ta giúp họ một lần thôi cũng được!"

>

> Hai nữ tử khóc lóc kể lể giải bày mọi đường: "Xin thánh tăng rủ lòng từ bi, cứu giúp chúng ta một lần này thôi."

>

> Nhìn thấy các nữ tử khóc lóc cầu xin, Đường Tam Tạng cũng mềm lòng, mở miệng: "Mau đứng lên đi, hai người nói thử xem, bần tăng phải giúp hai người thế nào đây?"

>

> Hai nữ tử đỡ nhau đứng lên, vui mừng bật khóc đáp: "Đa tạ thánh tăng! Thánh tăng chỉ cần ủng hộ công việc của chúng nữ tử, chính là đã cứu chúng nữ tử rồi."

>

> "Chuyện này…" Đường Tam Tạng chần chờ một lúc, lại nói: "Hai người ra ngoài trước đi! Bần tăng và đồ đệ ở đây ngâm chân không được rồi, tiền bần tăng vẫn sẽ trả như bình thường."

>

> Cảnh Đức nghe vậy, lại nói: "Ngươi không cho các nàng hầu hạ, tức là ghét bỏ các nàng, vậy thì kết cục của các nàng chính là bị đuổi đi, lưu lạc vào núi rừng."

>

> Hai nữ tử lại quỳ xuống, đau đớn cầu xin: "Xin thánh tăng rủ lòng thương hại, xin thánh tăng tha mạng cho chúng ta!"

>

> Đường Tam Tạng đứng ngớ người tại chỗ, liên tục lắc đầu nói: "Không thể, không th được.. bần tăng là người xuất gia, sao có thể động chạm vào da thịt nữ tử, đây chẳng khác nào là phạm giới quy."

>

> Hai nàng tử nghe vậy, lại cúi đầu khóc thút thít.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!