Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 467: Mục 468

TRANG 234# 2

> Chương 467: Tạm thời ở lại

>

>

>

>

>

>

> Cảnh Đức nhíu mày gằn một câu: "Cổ hủ! Nếu chỉ vì giới luật mà thấy chết không cứu, vậy thì ngươi còn tu hành gì nữa? Còn lấy kinh gì nữa? Lại nói, đây cũng chẳng phải chuyện gì phạm giới luật cả, ngươi rõ ràng là đang cứu người, là đang tích công đức."

>

> Đường Tam Tạng vẫn lắc đầu nói: "Bần tăng có thể đi tìm ông chủ ở đây để giải thích mọi chuyện, không để liên luỵ tới hai vị cô nương đây đâu."

>

> Cảnh Đức bật cười trào phúng: "Vô dụng thôi, cuộc sống ở yêu giới vô cùng tàn khốc, ngươi không thể tưởng tượng được, cũng chẳng cách nào nhúng tay vào."

>

> Đường Tam Tạng đứng ngẩn ngơ tại chỗ, mặt đầy vẻ khó xử.

>

> Sa Hòa Thượng lại khuyên: "Sư phụ, thầy xem, hai người các nàng đáng thương biết chừng nào, vả lại Địa Tàng Vương Bồ Tát cũng từng nói qua, ta không vào địa ngục vậy ai vào địa ngục đây mà."

>

> Cảnh Đức vung tay lên, Đường Tam Tạng lảo đảo ngã ngồi xuống ghế dài.

>

> Cảnh Đức híp mắt nằm hưởng thụ: "Lòng không có sắc niệm, chẳng việc gì phải sợ! Hoà thượng, tu vi của ngươi vẫn còn kém lắm!"

>

> Đường Tam Tạng sửng sốt, như ngẫm ra được điều gì đấy, khẽ gật đầu, trong lòng dâng lên cảm giác xấu hổ, hồng nhan bạch cốt, sắc tức thị không, đúng là tu vi của hắn vẫn còn chưa đủ cao.

>

> Lúc Đường Tam Tạng còn đang trầm tư, thì một đôi tay mềm mại đã bắt đầu xoa bóp chân cho hắn, Đường Tam Tạng run lên một cái, theo bản năng rút chân về, bàn tay kia khẽ nắm chặt chân hắn lại.

>

> Đường Tam Tạng cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nữ tử nọ đang sợ hãi, mi mắt ươn ướt nhìn như sắp khóc năm lấy chân mình.

>

> Đường Tam Tạng mềm lòng, bỏ chân vào bồn, nhắm mắt niệm kinh: "Quan tự tại bồ tát, hành thâm bàn nhược ba la mật đa thì, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách. Xá lợi tử, sắc tức thị không, không tức thị sắc. . ."

>

> Cảnh Đức, Sa Hòa Thượng cũng nằm lại xuống ghế nhắm mắt hưởng thụ, Đường Tam Tạng thì run rẩy nhắm mắt niệm kinh, hai mày chau chặt, không như hưởng thụ, ngược lại như đang chịu phạt.

>

> Một lát sau, Đường Tam Tạng đã quen rồi, trong lòng lại dâng lên một suy nghĩ, kì thật chuyện này cũng rất thoải mái, ngay sau đó hắn bối rối vứt cái suy nghĩ này đi thật xa, bần tăng đang cứu người, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, A di đà phật, sắc tức thị không không tức thị sắc, sắc tức thị không không tức thị sắc. A di cái gì đà phật nhỉ, bàn tay này mềm quá đi...

>

> Lại thêm lúc nữa, Đường Tam Tạng bắt đầu nói chuyện với nữ tử nọ, qua cuộc trò chuyện, hắn được thân thế đau khổ của nữ tử, cả nhà nàng đã chết trong sự lạnh lùng của yêu giới, chết trong thế giới cá lớn nuốt cả bé này, chỉ còn mình nàng cơ khổ chống chọi sống sót tới hôm nay.

>

> Hai người một bên nói, một bên mát xa, một bên tỏ ra đau khổ, một bên tỏ vẻ thương hại.

>

> Chẳng mấy chốc, Đường Tam Tạng đã mơ màng ngủ thiếp đi mất, trong lúc mơ màng hắn như thấy mình trở về trong vòng tay của mẫu thân.

>

> "Sư phụ, mau tỉnh lại!"

>

> Người bị lay qua lay lại, Đường Tam Tạng giật mình choàng tỉnh, mơ mơ màng màng hỏi: "Trời đã sáng rồi à! Mau, đi thôi nào."

>

> Cảnh Đức cười ha ha nói: "Thánh tăng, ngươi tính đi đâu vậy?"

>

> Đường Tam Tạng lập tức lấy lại tinh thần, lúc này hắn đang ngậm chân, không phải là túc liệu, hắn nhìn quanh, không thấy ba nữ tử lúc nãy nữa, mắt loé lên vẻ thất vọng rồi biến mất ngay.

>

> Sau đó ngại ngùng giải thích: "Lúc nãy quá mệt mỏi, nên không cẩn thận ngủ thiếp đi mất, đã khiến tiên sinh đợi lâu rồi."

>

> Cảnh Đức Tiên Sinh vội nói: "Không sao, không sao cả! Vừa rồi ta cũng nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc đó thôi, giờ cũng vừa hay, màn đê buông xuống rồi, đây cũng là lúc phố phường náo nhiệt nhất đấy."

>

> Cảnh Đức đứng lên mang giày vào, thuận miệng nói: "Chúng ta đi thôi nào!"

>

> Đường Tam Tạng và Sa Hòa Thượng cũng đứng dậy mang giày vào, cả ba lần lượt bước ra khỏi phòng, đi xuống quầy dưới đại sảnh.

>

> Vừa lúc này, Hồng Hài Nhi bới hai chòm tóc như hai cái sừng trâu cũng bước ra ngoài, nó tò mò liếc nhìn Đường Tam Tạng một cái, sau thì không thèm để ý gì nữa, chỉ là một gã hoà thượng, chẳng có gì thú vị cả.

>

> Lục y nữ tử đứng trong quầy thấy ba người đi ra, cười cười nói: "Mỗi vị một vạn tệ, các vị muốn tính chung hay là tách ra tính riêng?"

>

> Cảnh Đức còn chưa nói gì, Đường Tam Tạng đã vội vàng mở miệng hỏi: "Tính cho bần tăng đi." Nói rồi hắn lấy di động ra, bắt đầu chuyển khoản.

>

> Đường Tam Tạng do dự một chút, hỏi: "Nữ tử vừa rồi, bần tăng có thể đưa tặng thêm cho nàng ấy một ít tiền không?"

>

> Lục y nữ tử cười khẽ, đáp: "Đương nhiên là được rồi, cái này thuộc về tiền tặng riêng, tiệm chúng tôi sẽ không can thiệp."

>

> Hồng Hài Nhi nhìn Đường Tam Tạng như nhìn một kẻ ngốc, gã hoà thượng này bị ngu à? Tặng tiền? Ngươi du tền vậy sao không tặng ta đi này?

>

> Lục y nữ tử gọi nữ sư phụ vừa mới hầu hạ Đường Tam Tạng lên, ngay trước mặt mọi người, Đường Tam Tạng chuyển cho nữ tử kia gần cả ngàn vạn.

>

> Nữ tử kia vui vẻ tới mức không ngừng cảm tạ hắn.

>

> Ánh mắt Hồng Hài Nhi nhìn về phía Đường Tam Tạng đã thay đổi, đây có phải kẻ ngốc đâu chứ? Đây rõ ràng là một kẻ ngốc có tiền mới đúng!

>

> Cảnh Đức cũng tỏ ra khá ngạc nhiên, những người này còn có tiền hơn những gì hắn tưởng nữa cơ!

>

> Đường Tam Tạng dưới sự hâm mộ của Hồng Hài Nhi, và ánh mắt của nữ sư phụ, lâng lâng bước ra ngoài, đây là cảm giác giúp đỡ người khác à? Không tệ chút nào!

>

> Phố phường bên ngoài lúc này đã lên đèn sáng trưng, ngay cả trên đường phố cũng có treo phù đăng dọc theo hai bên đường, trên đường người tới kẻ đi, vô cùng náo nhiệt, tạo thành một phong cảnh rất riêng.

>

> Cảnh Đức cười nói tiếp tục làm nhiệm vụ dẫn đường: "Nào! Để ta dẫn các vị đi ăn cơm."

>

> Tiếp theo đó Cảnh Đức lại dẫn họ tới phố ăn vặt kiếm ăn, đủ loại thức uống, các sắc đồ ăn làm ba người Đường Tam Tạng chảy cả nước miếng, cả ba vừa ăn vừa hô to đã ghiền.

>

> Mãi tới tối khuya cả ba mới trở về lữ điếm, hai sư đồ nằm vật xuống cái giường lớn mềm mại, thân thể và tâm thần đều thấy biếng nhác vô cùng.

>

> Bạch Long Mã ở trong chuồng ngựa, yên ổn nhắm mắt dưỡng thần, cỏ khô chỗ này không tệ chút nào, nó cực kì vừa lòng!

>

> Trong lòng nó chợt hiện lên một suy nghĩ, thức ăn cho ngựa ngon thế này, chắc chắn giá cả khong hề rẻ chút nào! Lại phải để sư phụ tiêu pha rồi, đúng là quá hổ thẹn mà!

>

> Ngày hôm sau, mặt trời lên cao tới ba sào, Đường Tam Tạng mới từ từ thức dậy, hắn rửa mặt súc miệng, thay một bộ xiêm y sạch sẽ vào rồi mới bước ra cửa, đi sang phòng kế bên, gõ cửa tìm Sa Hoà Thượng, nhưng gõ nửa ngày cũng không thấy có ai đáp lại.

>

> Đường Tam Tạng nhíu mày nói thầm: "Không ở trong phòng à? Vậy nó đi đâu rồi nhỉ?"

>

> Đường Tam Tạng dọc theo hành lang bước xuống, đã thấy Sa Ngô Tịnh đang cầm bánh bao trong tay vẫy vẫy tay vừa ra hiệu vừa gọi hắn: "Sư phụ, chỗ này, chỗ này này!"

>

> Đường Tam Tạng bước qua chỗ Sa Ngộ Tịnh.

>

> Sa Ngộ Tịnh cười cười lên tiếng chào hỏi: "Sư phụ, chỗ họ có cung cấp bữa sáng miễn phí nữa này."

>

> Đường Tam Tạng cười nói: "Vậy thì quá tốt rồi!"

>

> Hai người vừa ăn được vài đũa, đã thấy một thanh niên mặt mày khôi ngô, dẫn một nữ tử đi vào, thanh niên nhìn quanh một vòng, chợt hai mắt sáng rỡ đi thẳng về phía Đường Tam Tạng.

>

> Đường Tam Tạng nghi hoặc nhìn thanh niên khôi ngô nọ, mở miệng hỏi: "Thí chủ, xin hỏi ngươi là ai?"

>

> Thanh niên khôi ngô nọ bật cười một tiếng, từ trong miệng hắn truyền ra giọng nói đặc trưng của Trư Bát Giới: "Sư phụ, là Lão Trư con đây mà!"

>

> Đường Tam Tạng la lên một tiếng đầy ngạc nhiên: "Bát Giới?"

>

> Trư Bát Giới nhìn kéo tay nữ tử dẫn nàng lên đứng cạnh mình, đắc ý nói: "Sư phụ, đây chính là nương tử của ta, Cao Thúy Lan!"

>

> Cao Thúy Lan khom người hành lễ rồi mỉm cười khẽ đáp: "Xin ra mắt thánh tăng!"

>

> Đường Tam Tạng chấp hai tay thành hình chữ thập, chào một tiếng: "Xin chào nữ thí chủ."

>

> Trư Bát Giới lại chỉ vào Sa Ngộ Tịnh giới thiệu với nàng: "Đây là sư đệ của ta!"

>

> Cao Thúy Lan mỉm cười khẽ khom người nói: "Chào tiểu thúc."

>

> Sa Ngộ Tịnh cười khan lên tiếng chào hỏi: "Chào tẩu tẩu!"

>

> Trư Bát Giới nắm tay Cao Thúy Lan, mặt đầy vẻ không tha: "Nương tử, ta lại sắp phải đi xa nhà rồi, nàng ở đây phải nhớ chăm chỉ tu luyện đấy, chờ Lão Trư ta lấy kinh trở về, sẽ chính thức cưới nàng vào cửa."

>

> Sắc mặt Cao Thúy Lan đỏ hồng, nàng cúi đầu khẽ gật một cái, mới nói thật khẽ: "Thiếp ở chỗ này chờ tướng công trở về."

>

> Nghe vậy hai mắt Trư Bát Giới lập tức ươn ướt, Lão Trư ra đây cũng là người có gia thất rồi này, một tiếng tướng công này mới dễ nghe làm sao!

>

> Đường Tam Tạng nhìn hai người Trư Bát Giới đứng đó khanh khanh ta ta, trong lòng nổi lên cảm giác khó chịu không thể nói thành lời, hắn cười gượng noi trận nói không nên lời khó chịu, cường cười nói đạo: "Bát Giới, chúng ta còn muốn ở chỗ này dừng lại một đoạn thời gian, tạm thời sẽ không đi."

>

> Trư Bát Giới vui vẻ hỏi lại lần nữa: "Thật à?"

>

> Đường Tam Tạng gật đầu xác nhận.

>

> Trư Bát Giới lôi tay Cao Thúy Lan đi thẳng ra ngoài, vừa đi còn vừa phất phất tay nói: "Sư phụ, lúc đi thì lấy di động nhắn tin cho con biết nhé."

>

> Không hề có chút lưu luyến nào luôn.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!