Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 468: Mục 469

TRANG 235# 1

> Chương 468: Mục tiêu của Hồng Hài Nhi

>

>

>

>

>

>

> Đường Tam Tạng chợt nghĩ tới một chuyện, lên tiếng gọi lại Trư Bát Giới: "Bát Giới!"

>

> Trư Bát Giới quay đầu lại hỏi: "Sư phụ, chắc không phải người đổi ý rồi đó chứ?"

>

> Đường Tam Tạng nghe vậy, nghiêm mặt nói: "Hòa thượng một lời nói đáng một gói vàng, sao có thể nuốt lời được chứ? !"

>

> Đường Tam Tạng bước lên trước một bước, cười chào Cao Thúy Lan, rồi kéo Trư Bát Giới đi ra một bên, nhỏ giọng nói: "Bát Giới à! Bây giờ con cũng coi như là người xuất xa, có phải con cũng nên đoạn tuyệt quan hệ với Cao tiểu thư rồi không?"

>

> Trư Bát Giới bực bội nói: "Sư phụ, chuyện này người đứng có nhúng mũi vào, Lão Trư ta đây sau này sẽ tu theo truyền thừa của Phật Hoan Hỉ."

>

> Nói rồi hắn quay đầu nhìn Cao Thúy Lan cười ngọt ngào, Cao Thúy Lan cũng người đáp lại.

>

> Đường Tam Tạng nghẹn lời, tu theo truyền thừa của Phật Hoan Hỉ á? ! Trư Bát Giới đã nói tới vậy hắn cũng hết biết nên nói gì cho phải luôn.

>

> Do dự một lát, Đường Tam Tạng chỉ có thể khuyên tiếp: "Bát Giới à! Bộ phim Thần Đăng truyện trên mạng chỉ vừa mới hết thôi đấy, chẳng lẽ con còn có gan làm trái luật trời à? Vi sư không có năng lực cứu con đâu đấy!"

>

> Trư Bát Giới vỗ vỗ ngực cam đoán đầy tự tin: "Sư phụ yên tâm đi, Lão Trư ta đây và Thúy Lan bây giờ chỉ tương kính như tân, tuyệt đối không làm chuyện gì vượt lôi trì nửa bước cả."

>

> Đường Tam Tạng còn tưởng mình nghe lộn, hỏi lại: "Có thật không đấy?" Hắn không Hắn Trư Bát Giới có cái định lực đó đâu.

>

> Trư Bát Giới tiếp tục vỗ ngực, vô cùng chính khí nghiêm túc nói: "Lão Trư ta đây nào phải loại người không biết phân biệt năng nhẹ chứ."

>

> Nói xong hắn lại Quay đầu nhìn về phía Cao Thúy Lan, híp mắt cười hì hì.

>

> Tiếng nói chuyện giữa hia người tuy rằng rất nhỏ, nhưng giờ nói gì thì Cao Thuý Lan cũng là người tu luyện, thính lực đã tăng lên rất nhiều, nhìn thấy nụ cười đáng khinh của Trư Bát Giới, mặt Cao Thuỷ Lan đỏ hồng, nàng lườm hắn một cái, rồi quay ngoắt đầu đi nhìn về phía khác.

>

> Đường Tam Tạng khuyên hết lời, đành bất đắc dĩ nói: "Được rồi! Trước kia nói cho cùng con cũng là Thiên Bồng nguyên soái, luật trời gì đó, con hiểu rõ hơn vi sư nhiều, đừng để mình biết luật còn phạm luật là được."

>

> Trư Bát Giới hết nghe nổi nữa rồi, gằn giọng: "Lão Trư ta đây biết rồi!" Nói xong, hắn đi thẳng tới chỗ Cao Thuỷ Lan, kéo tay Cao Thuý Lan đi thẳng một mạch ra ngoài, sợ lại bị Đường Tam Tạng gọi lại nữa.

>

> Đường Tam Tạng bất đắc dĩ nói với Sa Ngộ Tịnh đứng cạnh: "Ngộ Tịnh, thầy trò chúng ta cũng ra ngoài đi dạo thôi! Để xem thử phong thổ của phố phường yêu quái này."

>

> Sa Ngộ Tịnh giơ hai tay đồng ý, nói: "Được đó, sư phụ!"

>

> Hai người mới vừa ra khỏi khách điếm, đã thấy có một con thỏ tai to đùng, chạy thẳng về phía họ.

>

> Sa Ngộ Tịnh nhích người một cái, xoay người che trước mặt Đường Tam Tạng, cảnh giác nhìn con thỏ yêu, quáy to: "Ai đó?"

>

> Thỏ yêu sợ tới mức vội vàng lùi ra sau hai bước, tay quẫy liên tục: "Đừng đánh, đừng đánh, chỉ là hiểu lầm thôi! Ta tên Đại Nhĩ, là Cảnh Đức tiên sinh phái ta tới làm người dẫn đường cho các vị."

>

> Lúc này Sa Hòa Thượng mới bình tĩnh lại.

>

> Đường Tam Tạng chấp hai tay thành dấu chữ thập, nói : "A di đà phật, hoá ra là người do Cảnh Đức tiên sinh phái tới, bần tăng Đường Tam Tạng có lễ."

>

> Đại Nhĩ vội vàng nói: "Không dám nhận một lễ này của cao tăng. Hôm nay Cảnh Đức tiên sinh bận tới học đường dạy học, nên cố ý nhờ tiểu yêu tới dẫn đường cho thánh tăng, dẫn các vị đi tham quan phố phường ở núi Thiên Môn này."

>

> Đường Tam Tạng cười cảm ơn: "Vậy thì làm phiền!"

>

> Đại Nhĩ dẫn họ đi sâu vào lòng phố phường.

>

> Bên cạnh khách điếm Ổ Nhỏ Của Hồ Ly, Hồng Hài Nhi tựa vào tường nhìn chằm chằm Đường Tam Tạng, trong lòng thầm nghĩ: "Thật đúng là có tiền nhỉ! Ở trọ chỗ này luôn cơ đấy."

>

> Cả buổi hôm đó, Đại Nhĩ dẫn cả hai người đi thăm thú khắp các cửa loại cửa hàng trong phố phường, nào là đan dược, pháp bảo, dược liệu, xiêm y, trân bảo.

>

> Đường Tam Tạng xem tới hoa cả mắt, cái này lợi hại quá, mua! Cái này cũng lợi hại không kém, mua! Cái nãy cũng lợi hại nữa, mua!

>

> Mua mua mua...

>

> Hồng Hài Nhi đi theo sau sắp đau lòng chết mất rồi, đó toàn là những thứ rác rưỡi gì kia chứ? Một cái bùa tụ thuỷ chỉ có mỗi công dụng tích nước mà cũng mua cho được à.

>

> Giữa trưa, ba người Đường Tam Tạng ghé vào trong một tửu lâu dùng cơm.

>

> Sau khi dùng cơm xong, Đường Tam Tạng ngồi ngay ngắn trên ghế, tay cầm cây tăm xỉa răng, nói: "Đại Nhĩ, chiều nay chúng ta đi đâu tiếp đây?"

>

> Đại Nhĩ cung kính đáp: "Thánh tăng, ngài có chỗ nào muốn đi không?"

>

> Hiện giờ thái độ của Đại Nhĩ vớiĐường Tam Tạng đã thay đổi hoàn toàn rồi, nếu như trước kia nó tôn trọng Đường Tam Tạng là vì có Cảnh Đức tiên sinh đứng sau, thì giờ nó thật lòng cung kinh Đường Tam Tạng rồi đấy, nguyên nhân không phải vì cái gì khác, mà là vì hắn có rất nhiều tiền!

>

> Nhìn đến cái gì thích là mua ngay, thích gì mua đó, không hề do dự cũng chẳng thèm trả giả gì hết, vô cùng hào phòng, nhìn mà hai cái tai to của Đại Nhĩ run rẩy không thôi.

>

> Đường Tam Tạng tiện tay ném cây tăm lên bàn, quyết định: "Đi dạo cả một buổi sáng chân mõi hết cả rồi, chúng ta đi hội quán túc liệu đi!"

>

> Nói tới đây, mặt hắn lại hiện lên vẻ thương hại, tự nhủ: "Những nữ tử trong đó đúng là quá đáng thương, phải cực khổ bôn ba kiếm sống giữa cái thế gian tàn nhẫn này, bần tăng lòng mang từ bi, làm sao nỡ nhìn các nàng khốn khổ vậy chứ, chúng ta đi giúp đỡ các nàng ấy nào."

>

> Đại Nhĩ nghe bà ngây ngẩn cả người, các nàng đáng thương á? Ông nghe ai nói thế hả? Trong cả cái phố phường này, chỗ kiếm tiền nhiều nhất chính là hội sở túc liệu, Di Hồng viện và Hồng Tụ Chiêu đấy. Nhưng nó vẫn ngoan ngoãn cười phụ hoạ: "Đại sư có tấm lòng từ bi!"

>

> Đường Tam Tạng khí phách vung tay lên nói: "Đi nào!" Nói rồi hắn bước nhanh về phía hội sở túc liệu.

>

> Đường Tam Tạng dẫn nào bước tới trước cửa hội sở túc liệu Thuỷ Linh, nói : "Chúng ta vào thôi!"

>

> Đại Nhĩ cười ngượng nói: "Thánh tăng, các vị cứ vào đi nhé! Tiểu yêu đứng ngoài này chờ các vị."

>

> Đường Tam Tạng không hiểu hỏi lại: "Tại sao vậy?"

>

> Đại Nhĩ ngượng ngùng giải thích: "Tiểu yêu không có tiền!"

>

> Đường Tam Tạng cảm thán nói: "Yêu quái các người sinh sống cũng không dễ dàng gì! Vào đi, bần tăng mời ngươi."

>

> Hai mắt Đại Nhĩ sáng lên, ngại ngùng nói: "Đa tạ thánh tăng!"

>

> Đường Tam Tạng đi vào trong, hai tay tạo thành dấu chữ thập nghiêm túc nói với lục y nữ tử: "A di đà phật, bần tăng lại tới trợ giúp các vị đây, không cần cảm tạ bần tăng đâu, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, đây là chuyện bần tăng phải làm."

>

> Khoé miệng lục y nữ tử run rẩy vài cái, Cảnh Đức đã chuốc thuốc mê quái gì cho gã hoà thượng này thế này? Lát nữa nàng phải hỏi cho rõ mới được.

>

> Ngoài mặt lục y nữ tử vẫn cười vui vẻ, nói: "Thánh tăng mời ngài vào trong."

>

> Đường Tam Tạng do dự một lúc, mới hỏi: "Có thể để nữ tử hôm qua vào phục vụ được không?"

>

> Lục y nữ tử chần chờ giải thích: "Cái đó là gọi người cố định, giá tiền sẽ cao hơn bình thường đấy."

>

> Đường Tam Tạng vừa lòng cười nói: "Thứ tiền có thể giải quyết thì không phải là vấn đề nữa rồi."

>

> Khoé mắt Lục y nữ tử co giật vài cái, sao mà nàng lại đột nhiên muốn đánh người thế này nhỉ?

>

> Lục y nữ tử nhìn thấy bóng Đường Tam Tạng khuất sau cửa phòng, lập tức lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn hỏi Cảnh Đức: "Gã hoà thượng này là ai thế hả? Nói ra thì đúng là kì quái quá đi, gã không phải bị ngốc đó chứ?"

>

> Nhắn xong, nàng bỏ đi động qua bên, vừa bỏ xuống, di động đã vang lên hai tiếng bíp, lục y nữ tử lại cầm di động lên, thấy Cảnh Đức nhắn tin trả lời mình: gặp ở ngoài phố phường đấy, ta cũng không quen! Gã ngốc lắm, lại còn nhiều tiền nữa chứ, tặng cho nàng làm khách đấy, lần sau ta tới nhớ miễn tiền cho ta nhé, ta còn muốn nàng tự mình phục vụ ta nữa cơ.

>

> Lục y nữ tử không đọc tin nhắn, miệng cười nhếch một cái, nhắn tin trả lời: mơ đi!

>

> Rồi cất điện thoại sang một bên.

>

> Bên ngoài hội sở túc liệu, Hồng Hài Nhi do dự một lúc, xoay người bỏ đi, nó không có tiền vào trong đó!

>

> Trên đảo Huyền Không , Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nằm dài trên trên bãi cỏ, Nha Nha đang bò tới bò đi trên người hắn, oa oa gọi bậy.

>

> Chợt có tiếng bước chân từ đằng xa truyền tới, tiếng bước chân lại gần Trương Minh Hiên, ngay sau đó một bóng người ngồi xuống cạnh hắn, lấy tay chọc chọc Trương Minh Hiên hỏi: "Cái gã hoà thượng đi theo Đại Nhĩ dạo phố phường đó là ai thế?"

>

> Trương Minh Hiên trả lời rất tuỳ ý: "Hắn ấy à! Là Đường Tam Tạng, hòa thượng phụng lệnh Đường Hoàng đi Tây Thiên bái phật cầu kinh ấy mà."

>

> Hồng Hài Nhi chớp mắt vài cái hỏi tiếp: "Hắn rất có tiền à?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói:"Đương nhiên, chắc chừng vài trăm triệu gì đấy!"

>

> Hai mắt Hồng Hài Nhi rực sáng, nó liếm môi nói: "Hòa thượng đi Tây Thiên lấy kinh, tức là phải đi qua núi Toản Đầu Hào dài hơn sáu trăm dặm nhỉ!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!