Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 469: Mục 470

TRANG 235# 2

> Chương 469: Hồng Hài Nhi gặp Tôn Ngộ Không

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên mở choàng hai mắt ra, nói: "Ngươi muốn làm gì? Ta cảnh cáo ngươi đấy! Hắn không dễ chọc đâu, ba đồ đệ bên cạnh hắn đều không phải hạng tầm thường, một người là Quyển Liêm đại tướng, một người là Thiên Bồng nguyên soái, người còn lại là Tề Thiên Đại Thánh. Không người nào là hạng đầu đường xó chợ hết."

>

> Hai mắt Hồng Hài Nhi sáng rỡ, ngắt lời hắn: "Còn có ta tiểu thúc à." Rồi lại tự lầu bầu: "Nếu nói như vậy, khả năng thành công sẽ càng lớn hơn nữa." Vừa dứt lời nó đã quay đầu chạy thẳng ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên ở đằng sau gọi với theo: "Nè! Ngươi muốn làm gì thế? Đừng có xúc động làm bậy đó nhé! Xúc động là ma quỷ đấy."

>

> Hồng Hài Nhi nháy mắt cái đã biến mất tăm, không biết là nó có nghe được Trương Minh Hiên vừa nói gì không nữa.

>

> Hồng Hài Nhi bay thẳng từ đảo Huyền Không xuống phố phường bên dưới, hắn bay vài vòng, đứng giữa đám người vò đầu bức tai, khó hiểu lầu bầu tự hỏi: "Tiểu thúc đang ở chỗ nào thế? Đáng chết! Vừa nãy chạy vội quá, quên hỏi mất tiêu rồi."

>

> Lúc này một tiếng gọi mang theo ý cười truyền tới: "Hồng Hài Nhi ~ "

>

> Hồng Hài Nhi quay đầu nhìn thoáng qua cái, tùy ý nói: "Cao Thúy Lan, hôm nay ngươi không mở tiệm buôn bán à?"

>

> Hồng Hài Nhi biết nàng, nàng là thủ hạ dưới trước của Trương Minh Hiên, nó từng gặp nàng trong mấy bữa tụ hội, coi như là có quen biết.

>

> Cao Thúy Lan kéo tay Trư Bát Giới mặt cười vui vẻ giới thiệu: "Tướng công nhà ta tới rồi, nên gần đây ta tạm đóng cửa ngừng doanh."

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu, mắt thì vẫn láo liên nhìn thử chung quanh.

>

> Nghe Cao Thúy Lan gọi tướng công, Trư Bát Giới ngẩng đầu ưỡn ngực, mặt mày tươi rói.

>

> Cao Thúy Lan khó hiểu hỏi lại: "Hồng Hài Nhi, ngươi tìm cái gì thế?"

>

> Hồng Hài Nhi thuận miệng đáp: "Đang tìm tiểu thúc của ta, Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không."

>

> Trư Bát Giới kinh ngạc nhìn Hồng Hài Nhi, quan sát nó một lúc, mới ngạc nhiên bật thốt: "Ngươi là nhi tử của Ngưu Ma Vương à?"

>

> Hồng Hài Nhi quay đầu lại nhìn Trư Bát Giới vẻ mặt đề phòng.

>

> Trư Bát Giới bước lên hai bước, cười ha hả vỗ vai Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi lùi ra sau một bước, né tránh bàn tay heo của Trư Bát Giới.

>

> Trư Bát Giới không ngại xấu hổ, cười ha hả nói: "Nếu nói như vậy! Chúng ta cũng là người một nhà rồi, Hầu ca là tiểu thúc của ngươi, ta là sư đệ của Hầu ca, nếu dựa theo bối phận mà nói, ta cũng là tiểu thúc của con đấy."

>

> Hai mắt Hồng Hài Nhi sáng rỡ, nó hỏi ngay: "Ngươi có tiền không?"

>

> Trư Bát Giới cứng miệng, nói: "Không có!"

>

> Hồng Hài Nhi bĩu môi nói: "Không có tiền, thì đừng có nhận thân thích lung tung."

>

> Cao Thúy Lan che miệng cười khẽ, Trư Bát Giới hơi bị xấu hổ, thằng tiểu quỷ này.

>

> Hồng Hài Nhi lại hỏi: "Ngươi có biết tiểu thúc của ta ở đâu không?"

>

> Trư Bát Giới tức giận quát: "Không biết!"

>

> Cao Thúy Lan kéo tay Trư Bát Giới, oán trách nói: "Được rồi! Cần gì phải chấp nhất với một hài tử chứ?"

>

> Trư Bát Giới chỉ có thể bất đắc dĩ nói: "Hầu Ca giờ chắc đang uống rươu chỗ Hắc Hùng quái đấy."

>

> Hai mắt Hồng Hài Nhi sáng lên, đổi sang giọng đầy thân thiện nói với Trư Bát Giới: "Sau này ta sẽ giúp ngươi chăm sóc thê tử, có ta ở đây, không ai dám ức hiếp nàng ta đâu." Nói rồi Hồng Hài Nhi lập tức quay đầu bỏ đi thẳng.

>

> Trư Bát Giới nhìn về phía Cao Thúy Lan nhíu mày lẩm bẩm: "Sao ta lại thấy cái câu này nghe cứ quái quái thế nào ấy nhỉ?"

>

> Cao Thúy Lan cười nói: "Có gì lạ đâu chứ! Hắn đồng ý chăm sóc thiếp, vậy thiếp sẽ an toàn hơn nhiều lắm! Nói cho cùng bản lĩnh của Hồng Hài Nhi cũng rất lớn."

>

> Trư Bát Giới gật đầu, hai người lại tiếp tục nói nói cười cười đi về phía trước.

>

> Trong núi rừng chung quanh phố phường, có một ngọn núi cao nhất, giữa bụng núi bị đào rộng làm thành một cái động thật lớn, ngoài cửa động, khắc ba chữ động Hắc Phong to đùng.

>

> Bên trong động Hắc Phong, ở một đại sảnh khá đơn giản, Hắc Hùng quái và Tôn Ngộ Không đang ngồi hai bên một cái bàn, hai tay đặt bên trên, cổ tay lồng vào nhau, nắm thật chặt, cảng tay hai người như hoá thành hai cây cột nhỏ, lông dựng đứng lên như kim châm.

>

> Hắc Hùng quái gầm nhẹ quát: "Tôn Ngộ Không, ngươi nhận thua đi! So về sức mạnh, ngươi kém xa ta đấy."

>

> Tôn Ngộ Không nhe răng trợn mắt đáp trả: "Là ngươi không thẳng nổi mới đúng!"

>

> Tầm mắt hai người va chạm, tia lửa ngập trời, dồn thêm lực vào cánh tay, cái bàn đá được gia cố bằng trận pháp bị ma xát tới bắn ra cả tia lửa.

>

> "Tiểu thúc..." Một tiếng kêu đầy vui vẻ vang lên từ đằng xa.

>

> Hồng Hài Nhi lao thẳng vào trong, Tôn Ngộ Không quay đầu lại nhìn thử nên bị phân tâm, thế là một tiếng ầm vang lên, Hắc Hùng quái trực tiếp đè bẹp cánh tay của Tôn Ngộ Không xuống.

>

> Hắc Hùng quái cười ha ha nói: "Tôn Ngộ Không, ta đã bảo ngươi không thắng được rồi mà."

>

> Tôn Ngộ Không căm tức quát to một tiếng: "Ai đó?"

>

> Hồng Hài Nhi nhào vào người Tôn Ngộ Không, ôm chặt lấy đùi Tôn Ngộ Không khóc lóc kêu than: "Tiểu thúc, chất nhi rất nhớ thúc đấy. Oa oa oa oa..."

>

> Tôn Ngộ Không chả hiểu gì cả, lửa giận đang lan tràn nháy máy đã bị dập tắt, hắn gãi gãi đầu, tình huống gì thế này?

>

> Tôn Ngộ Không nghi hoặc hỏi: "Ngươi là ai? Lão Tôn ta đây không biết ngươi."

>

> Hồng Hài Nhi ôm dùi Tôn Ngộ Không la to: "Tiểu thúc, con là Thánh Anh đây! Con tới từ núi Thuý Bình, năm nay vừa tròn ba trăm tuổi, phụ thân con chính là Ngưu Ma Vương."

>

> Tôn Ngộ Không kinh ngạc hỏi lại: "Con là hài tử của Ngưu đại ca à."

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu liên tục, ánh mắt nhìn Tôn Ngộ Không đầy tình cảm, nói: "Tiểu thúc, con xem như tìm được thúc rồi. Từ nhỏ con đã nghe phụ thân kể chuyện về người, tiếc là lúc con sinh ra, thúc đã bị nhốt dưới chân núi Ngũ Chỉ, vẫn không cách nào gặp được thúc, giờ rốt cục cũng có cơ hội được gặp rồi. Oa oa oa... đúng là vui quá đi thôi."

>

> Nó ôm Tôn Ngộ Không gào khóc thật to, cơ mà trong mắt lại hiện lên vẻ xảo trá.

>

> Nhất thời Tôn Ngộ Không cũng luống cuống tay chân, tự nhiên khi không có một người hâm mộ nhỏ xíu xuất hiện, lại còn tự xưng là chất tử mình chưa bao giờ gặp mặt nữa chứ.

>

> Tôn Ngộ Không thấy miệng mình hơi khô, hắn chần chừ hỏi lại: "Con thật sự là hài tử của Ngưu đại ca à? Có thật là từ nhỏ Ngưu đại ca đã kể cho con nghe về chuyện của chúng ta không?"

>

> Hồng Hài Nhi gật đầu nói một cách vô cùng chắc chắn: "Đương nhiên là vậy rồi! Nếu không phải có phong ấn ngũ chỉ sơn, thì phụ thân con đã sớm chạy tới cứu thúc rồi."

>

> Tôn Ngộ Không cảm động nói: "Đúng là huynh đệ tốt!" Rồi vội vàng kéo Hồng Hài Nhi sang chỗ mình, nói: "Chất nhi ngoan, con mau đứng lên đi nào."

>

> Tôn Ngộ Không vỗ vỗ tìm thử xem trên người mình, toàn thân trống không, hắn không mang theo đồ vật tuỳ thân gì có thể lấy ra làm quà được cả!

>

> Hồng Hài Nhi lại ngoan ngoãn nói: "Tiểu thúc, con đã lớn lắm rồi, không cần mấy món quà “nhỏ” nữa đâu."

>

> Tôn Ngộ Không xoa xoa đầu Hồng Hài Nhi, xấu hổ cười nói: "Đúng là một hài tử ngoan ngoãn hiểu chuyện mà."

>

> Hồng Hài Nhi tỏ vẻ thơ ngây gật đầu.

>

> Tôn Ngộ Không vung tay lên nói: "Hắc Hùng huynh đệ, chuẩn bị đồ nhắm, Lão Tôn ta đây muốn cùng với tiểu chất tử của mình uống một ly cho đã."

>

> Hắc Hùng quái cười to nói: "Không thành vấn đề!"

>

> Trong suốt bữa cơm, Tôn Ngộ Không nhìn Hồng Hài Nhi đang ăn no uống say một cách đầy trìu mến, càng nhìn lại càng thấy không thích hợp, thậm chí bắt đầu oán giận: "Ngưu đại ca đối xử với hài tử có hơi keo kiệt thì phải! Nhìn xem để nó đói thành thế này cơ đấy."

>

> Ăn một lúc lâu, Hồng Hài Nhi mới ợ một cái tỏ vẻ mình đã no, tiện tay cầm một chén rượu lên, nốc cái ực, cảm thán nói: "Đã lâu lắm rồi chưa được ăn thoải mái như vậy, con no rồi."

>

> Tôn Ngộ Không nhíu mày lẩm bẩm hỏi: "Chất nhi ngoan, chẳng lẽ Ngưu đại ca không cho con ăn cơm à?"

>

> Hồng Hài Nhi vội đáp: "Hồi tiểu thúc, con từ trong nhà chạy ra đây, lúc đi không có mang theo tiền."

>

> Tôn Ngộ Không vội vàng nói rằng: "Là vậy à! Tiểu thúc có tiền, lát nữa tiểu thúc sẽ cho con một ít."

>

> Hồng Hài Nhi lộ ra vẻ mặt cười tươi rói: "Đa tạ tiểu thúc."

>

> Hồng Hài Nhi lại nhìn lên cẩn cô chú trên đầu Tôn Ngộ Không hỏi thử: "Đây chính là cẩn cô chú mà tiểu thúc vì cứu Tử Hà tiên tử mới chấp nhận đội lên sao! Tiểu thúc đúng là người có tình có nghĩa..." trong mắt tràn đầy sùng bái.

>

> Tôn Ngộ Không vừa định giải thích, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt sùng bái của Hồng Hài Nhi, lời giải thích vừa đến bên miệng, lại bị hắn nuốt xuống, đổi thành một câu hơi ngượng ngùng: "Đều là chuyện nên làm mà thôi."

>

> Ba người lại vùi đầu ăn thêm một lúc lâu nữa, bữa cơm này xem như chấm dứt, sau bữa cơm Hồng Hài Nhi và Tôn Ngộ Không đã bồi dưỡng ra được tình cảm thúc chất vô cùng thâm hậu.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!