TRANG 236# 1
> Chương 470: Đường Tam Tạng vào thanh lâu
>
>
>
>
>
>
> Đường Tam Tạng ở phố phượng dạo chơi suốt mấy ngày liền, rất có cảm giác vui quên cả trời đất.
>
> Mãi tới chạng vạng mấy hôm sau, khi Đường Tam Tạng vui vẻ tinh thần phấn chấn bước ra khỏi tiệm túc liệu, thì gặp lại Cảnh Đức đứng ngoài cửa.
>
> Cảnh Đức nghiêng đầu nhìn sang, cười tủm tỉm chào Đường Tam Tạng, rồi cười xin lỗi: "Dạo gần đây Tam Tạng pháp sư vẫn khoẻ mạnh chứ? Mấy hôm nay ta luôn ở trong trường dạy học, không có thời gian đến chiêu đãi pháp sư, xin pháp sư đừng trách tội!"
>
> Đường Tam Tạng vội vàng chấp hai tay thành dấu chữ thập, nói: "Tiên sinh đã quá lời rồi. Có Đại Nhĩ thí chủ chiêu đãi, bần tăng không có gì phải lo cả."
>
> Cảnh Đức cười ha hả nói tiếp: "Vậy thì được rồi, nào, ta mời pháp sư ăn một bữa nhé."
>
> Đường Tam Tạng cười nói: "Vậy thì đa tạ tiên sinh!"
>
> Cảnh Đức, Đường Tam Tạng đi tuốt đằng trước, Sa Hòa Thượng lọ mọ đi theo sau, Long thái tử Tiểu Bạch Long bi thảm, đã bị hai thầy trò họ quên sạch sẽ.
>
> Đoàn người vừa đi vừa nói chuyện đầy vui vẻ.
>
> Cảnh Đức nhìn ngã tư đường vô cùng náo nhiệt, mở miệng hỏi: "Tam Tạng pháp sư, pháp sư xem nơi này thế nào?"
>
> Đường Tam Tạng gật đầu khen ngợi: "Rất tốt! Con người và yêu quái sống chung hài hoà, không có giết chóc, hai bên đều bình yên sinh sống. Nếu những nơi khác cũng có thể giống ở đây, vậy thì thiên hạ này sẽ thái bình rồi."
>
> Cảnh Đức gật đầu, tỏ vẻ tán đồng, lại nói thêm: "Đấy cũng xem như là một cách giáo hoá, đảo chủ công đức vô lượng! Nào, ta dẫn pháp sư đi nếm thử món đặc sản của nơi này, lẩu thịt rồng."
>
> Đường Tam Tạng vội chấp hai tay tạo thành dấu chữ thập, nói: "A di đà phật, bần tăng là người xuất gia, không thể ăn món mặn."
>
> Cảnh Đức lại xua tay, tỏ vẻ không sao cả: "Không sao hết, trong tiệm có một món tên là lẩu uyên ương, ta ăn thịt của ta, ngươi dùng chay của người."
>
> Đường Tam Tạng nghe vậy cũng hết biết từ chối thế nào, tuy rằng nghe ra thì rất chi là bình thường, nhưng mà sao trong lòng hắn vẫn cứ thấy không quá thoải mái nhỉ?
>
> Cảnh Đức đi vào trong một cái tiệm có hình đầu heo treo bên ngoài, nói: "Nào, chúng ta vào trong thôi! Trong phố phường này có không ít quán lẩu, nhưng nhà này mới là nhà chính tông nhất, nghe nói sư phụ trong tiệm đã học được chân truyền của Trương công tử đấy."
>
> Sa Hòa Thượng ngẩng đầu lên, chợt nói: "Sư phụ, chỗ này chắc không phải là tiệm lẩu của nhà nhị sư huynh đấy chứ? Thầy xem cái đầu heo này, nhìn sao cũng thấy giống nhị sư huynh cả."
>
> Đường Tam Tạng ngẩng đầu lên xem thử, cũng cười nói: "Thật đúng là rất giống. Đi nào! Vào xem sẽ biết."
>
> Ba người đi vào quán lẩu, gọi một phần lẩu uyên ương, một bên là lẩu thịt rồng, một bên là lẩu nấu từ các món sơn trân gồm nào là nấm hương, nấm báo mưa, hạt thông, cây hương phỉ, măng trúc các thứ.
>
> Đường Tam Tạng ngồi đối diện Cảnh Đức, miệng cắn măng, nhìn hai người Cảnh Đức và Sa Ngộ Tịnh hai đang cắn thịt, miệng đầy dầu mỡ, nước miếng chảy tứ tung.
>
> Đường Tam Tạng hít hít cái mũi, miệng tiếp tục nhai măng của mình, nếu mà chỉ ăn món chhay không thì phải nói là cực kì ngon, nhưng trên đời này, sợ nhất là có so sánh!
>
> Đường Tam Tạng nuốt miếng mang vào bụng, nhịn hết nổi nhíu mày răn dạy: "Ngộ Tịnh, người xuất gia tám giới luật lớn, ba điều ghét và năm điều cấm, trong đó ăn thịt và món mặn là một trong những điều cấm, con nếu đã bái vi sư làm thầy, vậy thì nên kiên trì giữ giới luật."
>
> Sa Hòa Thượng cắn một miếng sụn rồng liếm môi nghiêm túc biện minh: "Sư phụ, thầy nói sai rồi, trong lòng có Phật thì những vật ngoài thân đều là hư vô. Trong tiệc bàn đào, Phật Tổ vẫn ăn gan rồng tuỷ phượng ngon lành vui vẻ đó thôi."
>
> Đường Tam Tạng phản bác: "Chúng ta không là Phật."
>
> Sa Hòa Thượng gắp một cục xương trong nồi lẫu lên, quơ quơ vài cái, nói: "Cho nên chúng ta càng phải học thập theo Phật."
>
> Hắn bỏ cục xương vào miệng, nhắm mắt hưởng thụ, hương vị này đúng là quen thuộc quá thể! Từ sau khi rời khỏi Thiên Đình, hắn chưa từng được ăn thứ gì ngon lành như thế này nữa, đúng là hoài niệm quá!
>
> Đường Tam Tạng hết biết nói gì cho phải, Hầu tử không nghe lời, Bát Giới ham mê sắc đẹp, giờ tới cả Ngộ Tịnh cũng không chịu nghe lời hắn nữa kìa?
>
> Đội ngũ nhiều người quá cũng khônng dễ không chế! Nghĩ tới đây, hắn vùi đầu tập trung ăn nấm hương trong nồi lẩu của mình, lòng thì âm thầm rơi lệ.
>
> Sau bữa cơm chiều, màn đêm đã buông xuống hẳn, những ngòn đèn toả ra ánh sáng soi sáng mọi ngóc ngách trong phố phường.
>
> Đường Tam Tạng ngồi trong quán lẩu, nhìn ngọn đèn rực rỡ bên ngoài, cảm thán: "Trương công tử đúng là lòng mang thiên hạ, hắn thành lập phố phường này, che chở sinh linh đáng thương nơi đây, thật khiến người ta sinh lòng kính nể! Trong cả phố phường này, dù là yêu quái hay con người đều bình đẳng như nhau, sinh sống hoà hợp, thật làm người ta hướng tới."
>
> Cảnh Đức cười nói: "Thích thì ở chơi thêm vài ngày đi."
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: "Không được, bần tăng nên đi rồi."
>
> Cảnh Đức ngạc nhiên hỏi lại: "Đi? Nhanh vậy mà đã phải đi rồi à?"
>
> Đường Tam Tạng trả lời: "Đúng vậy! Bần tăng thân mang trọng trách, không tiện ở lại một nơi quá lâu."
>
> Cảnh Đức thấy vậy, cười cười nói: "Vậy thì đúng là tiếc thật, ta còn muốn nói chuyện nhiều hơn với pháp sư đây mà."
>
> Đường Tam Tạng chấp tay thành dấu chữ thập, nói: "Sau này sẽ có cơ hội thôi."
>
> Cảnh Đức đứng lên, nói: "Tam Tạng pháp sư, nếu pháp sư muốn đi. Vậy ta sẽ dẫn pháp sư tới nơi thú vị này một lần cho biết."
>
> Đường Tam Tạng đi theo Cảnh Đức ra khỏi tiệm lẩu, vừa đi vừa khó hiểu hỏi: "Chỗ nào vậy?"
>
> "Tới rồi pháp sư sẽ rõ."
>
> Cảnh Đức dẫn theo Đường Tam Tạng đi vào một tầng lầu náo nhiệt, những mái hiên cao ngoài toà nhà treo đầy lòng đèn, trên tấm biển treo ngoài cửa viết ba chữ to “Hồng Tụ Chiêu”, tiếng đàn sáo khẽ khàng từ bên trong truyền ra, bên ngoài thì lại có không ít nam tử cười đùa thi nhau đi vào trong.
>
> Cảnh Đức kéo tay Đường Tam Tạng nói: "Đi theo ta!"
>
> Đường Tam Tạng nhìn trái nhìn phải đi theo Cảnh Đức vào trong, vừa vào đã nhìn thấy trên đài cao giữa phòng, có một nữ tử mặc lụa mỏng nhẹ nhàng nhảy mua theo tiếng nhạc, dáng người yểu điệu của nàng lộ ra không sót gì.
>
> Đường Tam Tạng vội vàng giơ tay lên, dùng tay áo che mắt, xoay người muốn đi ra ngoài ngay
>
> Cảnh Đức vươn tay giữ Đường Tam Tạng lại, khó hiểu hỏi: "Pháp sư, pháp sư làm vậy là có ý gì?"
>
> Đường Tam Tạng tức tối đáp: "Tiên sinh, ta xem ngươi là bằng hữu, cớ sao ngươi lại muốn hại ta?"
>
> Cảnh Đức không hiểu gì cả, hỏi lại: "Ta hại pháp sư khi nào?"
>
> Đường Tam Tạng dùng tay áo che khuất sân khấu, vươn tay chỉ về phía đó, nói: "Những nơi phong nguyệt thế này, nào phải chỗ kẻ xuất gia như bần tăng nên tới." Nói rồi hắn lập tức xoay người định đi ra ngoài.
>
> Cảnh Đức tiên sinh thở dài một tiếng, nói: "Tam Tạng pháp sư cũng khinh thường các nàng ấy à!"
>
> Đường Tam Tạng cứng người, đáp: "Không phải bần tăng khinh thường các nàng... Ai… bần tăng không biết nên nói thế nào cho phái. Bần tăng xin phép đi trước."
>
> Cảnh Đức đứng sau lưng hắn, chậm rãi nói: "Pháp sư còn nhớ những lời ta nói với pháp sư ở tiệm túc liệu không?"
>
> Hai chân Đường Tam Tạng đứng khựng lại.
>
> Chợt nghe Cảnh Đức thương hại nói: "Các nàng đều là người đáng thương! Sinh ra đã quá nhỏ yếu khiến các nàng sinh sống rất gian nan, các nàng lưu lạc tới nơi này cũng đâu còn cách nào khác."
>
> Đường Tam Tạng chấp hai tay thành chữ thập, nhắm mắt thì thầm: "Chúng sinh đều khổ, nhưng các nàng không phải là người bần tăng có thể độ được."
>
> Cảnh Đức cười lạnh nói: "Nói dối, chẳng qua ngươi khinh thường các nàng mà thôi."
>
> Đường Tam Tạng vẫn cố trả lời: "Bần tăng không có..."
>
> Cảnh Đức kéo Đường Tam Tạng đi vào trong, nói: "Địa Tàng Vương Bồ Tát có nói, ta không xuống địa ngục ai xuống địa ngục. Ngươi phải nhìn các nàng cho kỹ vào, chỉ khi ngươi hiểu rõ về các nàng, ngươi mới có thể phổ độ các nàng, vả lại các nàng không phải như ngươi nghĩ đâu, các nàng đều là những nữ tử giữ mình trong sạch cả đấy."
>
> Đường Tam Tạng nghi ngờ hỏi lại: "Có thật không?"
>
> Cảnh Đức đáp: "Ta có từng gạt ngươi chưa? Hồng Tụ Chiêu là thanh lâu, các nàng chỉ ca hát nhảy múa lấy tiền mưu sinh, kì thật đều rất sạch sẽ, rất thuần khiết."
>
> Môi Đường Tam Tạng khép mở vài lần, lẩm bẩm kinh Phật, híp mắt nhìn chung quanh, trong lòng thở phào một hơi, hình như không có những chuyện dơ bẩn hắn nghĩ trong đầu thật.
>
> Cảnh Đức dẫn Đường Tam Tạng và Sa Ngộ Tịnh tìm một cái bàn trống ngồi xuống, Đường Tam Tạng vẫn khá là câu nệ, Sa Hòa Thượng thì ngược lại, vô cùng hứng thú nhìn nữ tử đang nhảy trên sân khấu, tuy không thể so được với trên Thiên Đình, nhưng cũng có một phong cách rất riêng.
>
> Cảnh Đức mỉm cười nhìn màn ca múa trên sân khấu, vỗ tay!
>
> Lúc này một phụ nhân dù tuổi đã trung niên nhưng phong vẫn vẫn còn bước lại, che miệng cười, lên tiếng chào Cảnh Đức: "Ồ… đây không phải là Thảo Đường tiên sinh à? Đã lâu lắm rồi ngài chưa tới chỗ này đấy!"
>
>
>
>