Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 471: Mục 472

TRANG 236# 2

> Chương 471: Đường Tam Tạng vui tới quên lối về

>

>

>

>

>

>

> Cảnh Đức cười ha hả nói rằng: "Ta còn có học giáo phải quản lý, không có quá nhiều thời gian để tới đây."

>

> Phụ nhân vóc người đẫy đã cười mỉm chi, nói: "Ngươi không tới đây, làm nha đầu Cảnh Hoàn nhớ muốn chết, hôm nay vừa thấy người tới, nàng ấy đã nhờ ta tới gọi ngươi lên đó, nàng ấy còn rất nhiều thơ từ muốn hỏi ngươi đấy!"

>

> Cảnh Đức vuốt ve chòm râu của mình, cười nói: "Cảnh Hoàn đúng là quá hiếu học."

>

> Ngay sau đó hắn đứng lên, nói: "Bạch cô nương, phiền nàng giúp ta chăm sóc hai vị bằng hữu này nhé, ta đi gặp Cảnh Hoàn một lát."

>

> Phụ nhân họ Bạch che khăn mỉm cười, gật đầu đồng ý: "Ngươi đi đi! Ta sẽ sắp xếp người chăm sóc họ cẩn thận."

>

> Cảnh Đức lại quay sang nhìn Đường Tam Tạng cười nói: "Tam Tạng pháp sư xin đừng trách Cảnh Đức, giai nhân ước hẹn, không nên khiến nàng phải chờ đợi, ta đi một lát sẽ trở lại ngay."

>

> Đường Tam Tạng bèn đứng lên, chấp tay nói: "Tiên sinh xin cứ tuý ý."

>

> Cảnh Đức vừa cười vừa bước nhanh lên lầu hai.

>

> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên mời vừa từ trên giường ngồi dậy, điểm tâm gì đó hắn không cần ăn, trạch nam có ai ăn sáng đâu chứ, nó sẽ giúp hắn giữ gìn vóc người hoàn mỹ của mìn.

>

> Trương Minh Hiên rửa mặt xong ngồi lại lên giường, dùng thần niệm đảo quanh phố phường một vòng, thần niệm vừa lan ra, hắn đã hết cả hồn, lẩm ba lẩm bẩm: "Không thể nào! Đường Tam Tạng ở trong Hồng Tụ Chiêu chơi cả một đêm luôn?"

>

> Dưới phố phường, trong Hồng Tụ Chiêu, Đường Tam Tạng đang vác cắp mắt gấu mèo nói chuyện phiếm với ba nữ tử người khoác lụa mỏng, mặt mày nghiêm túc giảng giải kinh Phật cho các nàng, tuy rằng trong lòng ba nữ tử khá là buồn bực, nhưng mặt ngoài thì ai nấy đều mỉm cười, sùng bái gật đầu lia lịa, ai bảo Đường Tam Tạng có tiền cơ chứ!

>

> Cảnh Đức đạp lên cầu thang bằng gỗ bước xuống dưới tầng dưới, nhìn thấy Đường Tam Tạng vẫn còn ở đây, hắn cũng hết cả hồn: "Tam Tạng pháp sư, pháp sư vẫn chưa đi à?"

>

> Đường Tam Tạng ngẩng đầu nhìn về phía Cảnh Đức, nghiêm túc nói: "Tiên sinh, ngươi nói rất đúng, các nàng đều là những cô nương tốt, bần tăng đang phổ độ cho các nàng."

>

> Ba nữ tử cũng ngẩng đầu nhìn về phía Cảnh Đức, liếc xéo hắn một cái, tỏ vẻ khinh thường.

>

> Khoé miệng Cảnh Đức co rút vài cái, đúng là một hoà thượng dễ lừa gạt mà, nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn mở miệng khuyên nhủ: "Thế này đi! Pháp sư cũng đã mệt mỏi rồi, chúng ta về nghỉ ngơi trước! Vả lại nơi này ban ngày không làm việc, các nàng cũng cần nghỉ ngơi mà."

>

> Đường Tam Tạng vẫn còn khá lưu luyên, nhưng vẫn đứng lên: "Được rồi!"

>

> Hắn quay sang chấp tay thành chữ thập, cúi đầu chào ba nữ tử: "Chờ tối nay, bần tăng lại sẽ tới giảng kinh cho các cô nương nghe."

>

> Ba cái nữ tử cũng khom người đáp lễ, cười ngọt ngào chào hắn.

>

> Khi đi ra ngoài, Sa Hòa Thượng ngáp dài một cái nói: "Sư phụ, không phải thầy đã nói hôm nay chúng ta sẽ đi à?"

>

> Đường Tam Tạng nghe vậy cảm thán: "Còn nhiều nữ tử mê mang đắm chìm trong biển khổ như vậy, sao bần tăng có thể yên tâm rời đi cho được? Chúng ta ở lại thêm mấy hôm, bần tăng sẽ cố gắng giảng giải kinh Phật cho các nàng, xem như dốc chút lòng thành!"

>

> Đường Tam Tạng trừng mắt nhìn Sa Hòa Thượng một cái, nói: "Các nàng còn hiếu học hơn hai sư huynh của ngươi nhiều."

>

> Mấy ngày tiếp theo, sáng thì Đường Tam Tạng đi dạo phố phường, xế chiều ghé qua hội sở túc liệu, đêm tới thì lại đi Hồng Tụ Chiêu, cuộc sống vô cùng thoải mái, vung tiền như rác, hàng đêm sênh ca.

>

> Mãi tới một hôm nọ, khi Đường Tam Tạng đang cười vui vẻ giảng kinh cho mấy vị cô nương trong Hồng Tụ Chiêu, thì có một cô nương nhấc tay hỏi: "Pháp sư, mấy hôm nay thầy chỉ giảng Phật hiệu Tiểu Thừa, thầy có biết giảng Phật hiệu Đại Thừa hay không?"

>

> "À..." Đường Tam Tạng nghe vậy chợt thấy xấu hổ, Phật hiệu Đại Thừa hắn đúng là không biết gì hết!

>

> Nàng kia thấy vậy, thất vọng nói: "Pháp sư cũng không biết à! Pháp sư giảng Phật hiệu Tiểu Thừa rất hay, tiếc là không thể độ người độ mình, vậy chẳng qua cũng chỉ là hoa trong gương trăng trong nước, kết quả chung quy cũng chỉ là công dã tràng!"

>

> Đường Tam Tạng cười đáp: "Nữ thí chủ không cần phải tiếc nuối làm gì, chuyến đi này, bần tăng vốn định tới Tây Thiên bái Phật cầu kinh, sau khi trở về ta chắc chắn sẽ mang theo Phật hiệu Đại Thừa phổ độ chúng sinh."

>

> Nàng kia nhíu mày không vui hỏi lại: "Pháp sư đã có chí hướng cao xa nhường này, vậy tại sao ngày nào pháp sư cũng tới chỗ tỷ muội bọn ta hao tốn thời gian? Lý ra ngài nên mau chóng lên đường, lấy chân kinh trở về, để có thể sớm ngày phổ độ thế nhân mới đúng chứ."

>

> "Chuyện này..." Đường Tam Tạng bị ánh mắt của nàng ta nhìn tới cảm thấy khó chịu, như ngồi trên kim châm.

>

> Nàng kia càng thấy thất vọng hơn, nói: "Pháp sư lòng mang chí lớn, sao có thể mê mang vì tỷ muội chúng ta? Thôi... hôm nay tỷ muội chúng ta xin dùng máu tươi của mình, để soi sáng một con đường cho pháp sư ! Mong pháp sư sớm ngày lấy được chân kinh, độ thế nhân thoát khỏi biển khổ."

>

> Mấy nử tử đồng loạt rút kim trâm trên đầu ra, đâm về phía yết hầu của mình.

>

> Hai mắt Đường Tam Tạng trừng to, hắn hoảng sợ hét to một tiếng: "Không..."

>

> "Dừng tay!" Cùng lúc này một tiếng quát thật lớn vang lên.

>

> Một bóng người bay lướt qua, mấy nữ tự đang định tự sát đều bị đánh bay, ngã xuống một bên chỉ trừ nữ tử vừa nãy nói chuyện với Đường Tam Tạng.

>

> Tiếng động trong này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người chung quanh, có người bắt đầu nhìn sang chỗ này với ánh mắt đầy nghi ngờ.

>

> Bạch tỷ nghe tiếng động vội vàng chạy tới, nhìn thấy mấy cô nương té ngã dưới đất, rồi nhìn sang nữ tử đang giằng co với Trương Minh Hiên, trong đầu nàng chỉ xuất hiện được đúng một chuyện, đó là: "Có người tới gây chuyện!"

>

> Bạch tỷ đứng bên cạnh Trương Minh Hiên, nhìn cô nương kia, chau mày hỏi: "Ngươi là người phương nào? Ngươi không phải cô nương ở Hồng Tụ Chiêu chúng ta!"

>

> Trương Minh Hiên và thiếu nữ nọ nhìn nhau không chuyển mắt, Trương Minh Hiên vẫn giữ nguyên tư thế đề phòng, nói với Bạch tỷ: "Bạch tỷ, mau dẫn các cô nương dưới đất đi đi, chỗ này không cần tỷ quan tâm."

>

> Bạch tỷ cung kính đáp: "Vâng!"

>

> Nàng vung tay lên, mấy cô nương đang nằm dưới đất đồng loạt bay về phía Bạch tỷ, thiếu nữ đứng đối diện với Trương Minh Hiên không ngăn cản, chỉ là mắt thoáng hiện lên vẻ thất vọng.

>

> Đường Tam Tạng toát cả mồ hôi lạnh, hai tay chấp thành chữ thập, miệng run rẩy lẩm bẩm: "A di đà phật ~ A di đà phật ~ A di đà phật..."

>

> Thiếu chút nữa đã có vài sinh mệng tốt đẹp vì hắn mà chết đi, trong lòng Đường Tam Tạng tới giờ vẫn còn thấy hoảng sợ.

>

> Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình trong tay, lạnh lùng nhìn thiếu nữ nọ, nói: "Quan Âm, ngươi muốn chết thì cứ việc chết, nhưng chuyện sống chết của thuộc hạ ta, đâu phải do ngươi tuyền tiện quyết định?"

>

> Thiếu nữ nọ, cũng chính là Quan Âm thấy vậy, trầm giọng nói: "Ngươi không nên ngăn cản ta, Phật tâm của Đường Tam Tạng bị ô nhiễm ngay trên địa bàn của ngươi, ngươi có biết nhân quả này lớn tới thế nào không? Nếu chuyện lúc nãy mà thành công thì sẽ khiến hắn kiên định vào Phật tâm, thậm chí còn tiến thêm một bước nữa." Gương mặt hiền lành hiện lên vẻ tức giận: "Rốt cục lại bị người phá hỏng."

>

> Đường Tam Tạng gần như không dám tin nhìn về phía thiếu nữ, nỉ non: "Quan Âm Bồ Tát? Sao lại thế đượcg? Quan Âm Bồ Tát sao lại lạm sát kẻ vô tội như vậy?"

>

> Người Quan Âm Bồ Tát toả ra ánh sáng chói mắt, nàng khôi phục lại nguyên thân, tay cầm bình Ngọc Tịnh, chân đàm mây lành, sau lưng có thần luân toả ra ánh sáng, chiếu rực của một góc phố.

>

> Tôn Ngộ Không và Hắc Hùng quái đang uống rựu ăn thịt vui vẻ, đồng loạt ngẩng đầu lên, quay ngoắt về phía phố phường.

>

> Tôn Ngộ Không kinh ngạc lầu bầu: "Quan Âm? Sao nàng ta lại tới đây?"

>

> Hắc Hùng quái đứng lên, duỗi tay ra, trường xoa bằng thép ròng xuất hiện trong tay hắn, hắn lập tức bước ra khỏi động.

>

> Tôn Ngộ Không do dự một lúc cũng đi theo.

>

> Đường Tam Tạng đứng bên ngoài Hồng Tụ Chiêu ngẩng đầu nhìn pháp tướng khổng lồ của Quan Âm, tín ngưỡng trong lòng hắn gần như bị sụp đổ hoàn toàn, tại sao? Tại sao lại phải giết người? Những cô nương đó đều là người tốt cả mà? Bồ Tát không phải lòng mang từ bi hay sao? Thế tại sao Bồ Tát lại muốn giết các cô nương ấy?

>

> Trương Minh Hiên và Quan Âm đứng đối diện giữa không trung. Trường bào trên người Trương Minh Hiên bay bay theo gió, mái tóc đen cũng phấp phới không ngừng, hắn mở miệng nói trước: "Quan Âm, nơi này là núi Thiên Môn, không phải núi Lạc Già của ngươi, ai cho ngươi lá gan dám làm xằng làm bậy nơi này?"

>

> Quan Âm chỉ bình tĩnh đáp: "Trương Minh Hiên, ngươi làm vấy bẩn Phật tâm của Đường Tam Tạng, bần tăng chỉ đang khiến mọi thứ quay về quỹ đạo vốn có của nó mà thôi."

>

> Trương Minh Hiên khẽ nhướng mày, nói: "Ngươi không nên giết người trong phố phường của ta! Quy định bổn toạ định ra, há có thể để ngươi phá hỏng dễ dàng như vậy chứ."

>

> Quan Âm không thèm để ý tới Trương Minh Hiên nữa, nàng cúi đầu nhìn về phía Đường Tam Tạng nói: "Đừng có lãng phí thêm thời gian nữa, mau lên đường đi tiếp đi, sớm ngày lấy chân kinh về." Trong giọng nói, hiện rõ vẻ tức giận.

>

> Đường Tam Tạng chấp tay thành chữ thập, trầm giọng đáp: "Cẩn tuân pháp chỉ!"

>

> Quan Âm nhìn Đường Tam Tạng một cái thật lâu, rồi bóng người nàng mới nhạt dần và biến mất hẳn.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!