TRANG 237# 1
> Chương 472: Ngao Bích Đồng lại tiếp tục ra tay
>
>
>
>
>
>
> Yêu ma quỷ quái, con người đang đi dạo trong phố phường đều nhìn về phía Đường Tam Tạng chỉ trỏ, tò mò, thậm chí bàn tán xôn xao.
>
> Đường Tam Tạng gọi về Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới và Sa Hòa Thượng, sau đó cưỡi Bạch Long Mã đi ra khỏi phố phường, hắn di vô cùng dễ dàng, không một ai chặn đường cả, nhưng không khí thì lại có hơi nặng nề.
>
> Họ đi ra khỏi phố phường, đi về phía cổng thành phía tay, khi ra tới ngoài, bốn sư đồ Đường Tăng đều ngạc nhiên khi thấy Cảnh Đứng đang đứng bên ngoài, mắt dõi nhìn về phương xa.
>
> Cảnh Đức nghe tiếng bước chân của mấy thầy trò Đường Tam Tạng, lập tức xoay người hành lễ tạ lỗi: "Ai... đều là lỗi do ta cả, nếu không phải ta dẫn Tam Tạng đi hội sở túc liệu và Hồng Tụ Chiêu, thì có lẽ chuyện này đã không phải xảy ra rồi."
>
> Đường Tam Tạng vẫn cố cười gượng, khách sao: "Tiên sinh, xin đừng tự trách, chuyện này không liên quan gì tới tiên sinh cả, ngược lại còn nhờ tiên sinh mà bần tăng mới biết được yêu quái cực khổ thế nào, từ khi bắt đầu đi tới nay, mấy đệ tử của bàn tăng không biết đã giết bao nhiêu yêu quái, nghiệp chướng nặng nề! Yêu quái có gì khác con người chứ, họ cũng chỉ là muốn sống mà thôi..."
>
> Hai mắt hắn lộ ra vẻ mê mang: "Họ chỉ muốn được sống thôi, nhưng sao lại sống tới cực khổ như vậy chứ?"
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn thoáng qua phố phường đèn đuốc sáng trưng, ở nơi này hắn đã nhìn thấy những yêu quái rất khác biệt, họ có người thì dịu dàng, ngây thơ, có vài con thì nhìn như hung ác kì thật vô cùng hiền lạnh, họ đều sinh sống ở nơi này, cuộc sống tuy vất vả nhưng hạnh phúc, mà có lẽ với họ mà nói có thể bình an sống sót, mới là hạnh phúc thật sự nhỉ!
>
> Cảnh Đức cảm thán nói: "Tam Tạng, trong lòng của ngươi đã siêu thoát khỏi sự khác biệt của chúng tộc, ẩn chứa chí lớn trong lòng! Tương lai chắc chắn ngươi sẽ trở thành một thánh tăng thật sứ, thậm chí là Phật."
>
> Đường Tam Tạng cười cười nói: "Xin nhận lấy lời hay của tiên sinh."
>
> Rồi hắn lại Nhìn về phía phương xa mê mang tự nhủ: "Hiện giờ trong lòng ta có rất nhiều nghi hoặc, muốn đi Tây Thiên thỉnh về chân kinh, mong rằng chân kinh có thể cho ta một đáp an!" Nói tới đây, hắn lại nhỏ giọng lẩm bẩm: "Phật có đôi khi cũng sẽ sai nhỉ!"
>
> Mắt Cảnh Đức hiện lên ý cười, chỉ gật đầu không đáp.
>
> Nấy thầy trò Đường Tam Tạng, rảo bước đi vào trong núi rừng hoang vu, càng đi càng xa.
>
> Cảnh Đức như đang bước lên cầu thang, chân đạp từng bước, bước đi về phía đảo Huyền Không.
>
> Trương Minh Hiên đang đứng trước của đảo Huyền Không nhìn mấy thầy trò Đường Tam Tạng đi xa dầm.
>
> Cảnh Đức đi tới bên cạnh Trương Minh Hiên, cười nói: "May mắn không làm nhục mệnh…"
>
> Trương Minh Hiên nhoẻn miệng cười nói: "Tiên sinh đã cực khổ rồi."
>
> Cảnh Đức cười ha hả nói: "Mấy chuyện vất vả như kiểu vừa nhận tiền vừa hưởng thụ này, càng nhiều càng tốt."
>
> Cảnh Đức trầm ngâm một lúc, mới lựa lời nói: "Ngươi không đi từ biệt hắn à? Đường Tam Tạng này có ngộ tính rất cao, dựa theo cách nói của Phật Giáo thì là hắn rất có tuệ căn, sau này sẽ đạt được thành tựu khó lường."
>
> Trương Minh Hiên liếc xéo hắn một cái, nói: "Hắn chính là chuyển thế của Kim Thiền Tử nhà Phật Tổ, đương nhiên là có tuệ căn rồi."
>
> Cảnh Đức nghẹn lời nỉ non: "Người đó hoá ra lại là chuyển thế của Kim Thiền Tử cơ à, không nhìn ra đấy! Không hề giống miêu tả chút nào."
>
> Trương Minh Hiên thấy hắn ngạc nhiên vậy, hỏi lại thử: "Ngươi biết Kim Thiền Tử à?"
>
> Cảnh Đức gật đầu nói: "Khổng viện có ghi lại. Thời kì Chiến quốc, có một con Kim Thiền sáu cánh hoành hành giữa chốn Hồng Hoang, Kim Thiền sáu cánh là mãnh thú thời viễn cổ, tính tình giả dối tàn bạo, không ít lần bị Thiên Đình vây bắt, nhưng đều bị nó chạy thoát. Sau này Như Lai thu phục nó, nhận nó làm thủ toạ đồ đệ, đặt cho pháp danh Kim Thiền Tử. Nhưng dù đã quy y Phật giáo, thì bản tính hung ác của Kiêm Thiền Tử vẫn không hề giảm đi, không ít lần gây hoạ khắp nơi, không ngờ khi chuyển thế hắn lại thành thế này, từ bi, tốt bụng, đúng là có phong phạm của một vị cao tăng."
>
> Trương Minh Hiên càng nghe càng ngạc nhiên, hắn vốn tưởng cái gọi là Kim Thiền Tử, chính là Tri Liễu Hầu tinh, Tri Liễu Hầu toàn thân đều là vật đại bộ, rất giống với tình trạng thân thể của Đường Tam Tạng, lại chẳng ngờ đó là một mãnh thú từ thời viễn cổ.
>
> Cảnh Đức nói: "Nếu không còn chuyện gì khác, ta cũng nên trở về trường học rồi."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Tiên sinh đi thong thả."
>
> Nhìn Cảnh Đức biến mất trong phố phường, Trương Minh Hiên xoay người đi về phòng mình, miệng còn ngáp một cái, buồn ngủ quá đi mất!
>
> Vốn thì hắn cũng chẳng muốn khó xử gì Đường Tam Tạng cả, nên mới nhờ Cảnh Đức chăm sóc hắn một chút, chẳng ngờ lại gạt hái được thu hoạch ngoài mong muốn thế . Cái câu tài tử phong lưu đúng là không sai chút nào, Cảnh Đức này ngày ngày chui vào những nơi thế nào thế này không biết!
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu cảm thán, mắt thoáng hiện lên vẻ ước ao.
>
> Thời gian lại trôi qua trong sự bình yên tĩnh lặng, trong cái thế giới Thần Ma tranh phong này, bình thản mới là hạnh phúc.
>
> Vào một buổi trưa nắng ấm chiếu khắp núi non, Trương Minh Hiên nằm dài trên ghế, Ngao Bích Đồng đứng sau lưng, dịu dàng bóp vai cho hắn, mắt đầy ý ciời.
>
> Trương Minh Hiên nhắm mắt lại hưởng thụ nói: "Bích Đồng muội muội, muội đúng làtốt quá đi. Vừa dịu dàng thấu hiểu, vừa săn sóc tỉ mỉ, sau này ai cưới được muội thật đúng là có phúc đấy."
>
> Ngao Bích Đồng khẽ cười nói: "Sau này muội muốn gã cho Minh Hiên ca ca."
>
> Trương Minh Hiên nghe vậy, chỉ cười khẽ: "Muội nói năng lung tung gì thế, phụ thân muội chỉ nói giỡn thôi, chuyện thủy mạch linh chu muội đừng xem là thật. Tuy rằng Minh Hiên ca ca của muội có rất nhiều ưu điểm, tỷ như đẹp trai, tao nhã, oai hùng, cơ trí, hài hước vân vân và mây bay, nhưng mà ta chỉ đối xử với muội như muội muội mà thôi."
>
> Trương Minh Hiên quay đầu liếc nhìn Ngao Bích Đồng một cái, mắt hiện lên vẻ xin lỗi: muội là người tốt, nhưng muội không xứng với ta đâu.
>
> Trương Minh Hiên lại nghiêng đầu sang một bên, Ngao Bích Đồng tức tới mức mặt xanh mét, nàng ta siết chặt nắm tay, lồng ngực phập phòng thật mạnh, thật muốn đấm một quyền lên đầu hắn quá!
>
> Trương Minh Hiên nhắm mắt hưởng thụ, khó hiểu hỏi: "Sao không bóp nữa? Tiếp tục đi nào!"
>
> Ngao Bích Đồng gượng cười vài tiếng, vươn đôi bàn tay ngọc ngà ra, tiếp tục ấn vai cho Trương Minh Hiên.
>
> Nhẫn nhịn thêm một lúc, hai mắt Ngao Bích Đồng chợt loé lên, nàng ta như vô tình nói một câu, đầy sùng bái: "Minh Hiên đại ca, huynh đúng là giỏi quá đi, huynh có thể lên tận Thiên Đình để quay Thần Đăng truyện luôn cơ đấy, nghe nói là còn có tận vài vạn thiên binh ra giúp huynh, rồi còn đập của Thiên cung luôn chứ."
>
> Trương Minh Hiên thoải mái híp mắt nói: "Có gì giỏi lắm đâu chứ, đó là do Ngọc Đế có việc nhờ ta, đây chính là nỗi bi ai của việc có năng lực đấy, đi đâu cũng có người muốn nhờ giúp đỡ, rất mệt mỏi!"
>
> Ngao Bích Đồng nhìn Trương Minh Hiên đang khoe khoang thổi phòng, tay theo bản năng ấn mạnh hơn chút, mặt thì gượng cười, khen ngợi: "Minh Hiên ca, huynh lợi hại quá đi!"
>
> Sắc mặt Ngao Bích Đồng không ngừng thay đổi, khi thì nhục nhã khi thì thẹn thùng, còn có cả vẻ kiên định, nàng ta cắn răng một cái, bước lên trước hai bước, vươn đôi bàn tay trắng nõn của mình ra, ôm lấy đầu Trương Minh Hiên đầu.
>
> Trương Minh Hiên bất chợt thấy mình như chìm vào trong sự dịu dàng vô tận, hắn theo bản năng lắc lư đầu, chợt nghe có một tiếng rên rỉ đầy thẹn thùng truyền tới, Trương Minh Hiên mới mở choàng mắt, nhảy dựng ra đằng sau.
>
> Trương Minh Hiên không có kinh nghiệm, gặp chuyện thế này, chỉ biết tay chân lóng ngóng đứng trước mặt Ngao Bích Đồng, lắp bắp nói: "Chuyện này... chuyện này, ta không phải cố ý đâu. Ta còn có chuyện khác, đi trước nhé." Dứt lời, người hắn cũng loé lên cái biến mất tăm.
>
> Nụ cười trên mặt Ngao Bích Đồng dẫn biến mắt, nàng ta chậm rãi đi ra ngoài, mắt hiện rõ vẻ không cam tâm.
>
> Trương Minh Hiên trở về phòng, há to miệng một lúc, vươn tay sờ gáy, thật đúng là thoải mái hết sức, cơ mà ~
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên dần nheo lại, nếu như lúc ban đầu hắn chỉ đối xử và chăm sóc nàng ta như muội muội, nên không chú ý quá nhiều, thì hành động dụ dỗ như có như không của Ngạo Bích Đồng trong thời gian gần đây, đã khiến Trương Minh Hiên sinh ra một phỏng đoán khá là đáng sợ, đó chính là, chẳng lẽ Ngao Bích Đồng đã thật sự yêu phải hắn rồi à? !
>
> Gãi gãi đầu, phiền phức chết đi được!
>
> Trương Minh Hiên quăng mình lên cái giường mềm mại, vô số suy nghĩ không ngừng lướt qua trong đầu hắn, làm sao để cự tuyệt nàng ta đây? Nói thẳng có phải hơi quá đáng rồi không? Còn nói uyển chuyện thì liệu nàng ta có nghe hiểu không? Không thì phát thẻ người tốt cho nàng ta thử?
>
>
>
>