Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 473: Mục 474

TRANG 237# 2

> Chương 473: Ngọc Đỉnh đột kích

>

>

>

>

>

>

> Ngay lúc Trương Minh Hiên còn đang rối rắm chuyện của Ngao Bích Đồng, thì trên Thiên Đình lại không hề bình yên, sau khi Dương Tiễn đảm nhiệm nhiệm chức vụ Chấp Pháp Thiên Thần, hắn dứt khoát ra tay trừng phạt những tiên nhân làm xằng làm bậy, không ít thần tiên đều ở sau lưng mắng chửi Dương Tiễn, thậm chí mắng Trương Minh Hiên là phản đồ của Tiệt giáo.

>

> Dương Tiễn dẫn theo sáu huynh đệ Mai Sơn và Hao Thiên Khuyển, thống soái các thiên binh thiên tướng tiêu diệt không ít các ma đầu làm ác ở một phương, đánh đâu thắng đó, chỉ trong một thời gian ngắn hắn đã lộ rõ tài năng, làm tiếng tăm của mình vang khắp Thiên Đình.

>

> Bên trong Dao Trì, Ngọc Đế, Vương Mẫu, Dương Tiễn, Dương Thiền và thất tiên nữ đang ngồi tụ lại dùng cơm.

>

> Ngọc Đế nhìn một lượt những người đang ngồi, cảm khái nói: "Người một nhà cuối cùng cũng được đoàn tụ, tốt! Đúng là rất tốt!"

>

> Vương Mẫu cũng cười nói: "Nếu Dao Cơ có thể nhìn thấy cảnh này, chắc muội ấy cũng sẽ vui mừng lắm cho xem!"

>

> Một tiên nữ mặc áo tím trong thất tiên nữ, cười hì hì nói với Dương Tiễn: "Biểu ca đúng là quá lợi hại, sau này huynh phải bảo vệ cho bọn muội đấy!"

>

> Mấy tiên nữ khác cũng cười hì hì hùa theo, nói: "Đúng thế!"

>

> "Đúng thế!"

>

> "Giờ uy danh của biểu cả đã lan đi rất xa, cực kì lợi hại luôn."

>

> "Không ít tiên nữ đều chạy tới chỗ ta hỏi thăm chuyện về biểu ca đấy!"

>

> "Hì hì hi…"

>

> Ngọc Đế và Vương Mẫu cũng vui vẻ nhìn thất tiên nữ mồm năm miệng mười khen ngợi Dương Tiễn.

>

> Dương Thiền ngồi bên cạnh Vương Mẫu, ôm chặt cánh tay Vương Mẫu, làm nũng nói: "Cữu mụ, người xem, các muội ấy giành mất ca ca của con rồi kìa."

>

> Vương Mẫu vỗ vỗ tay Dương Thiền cười nói: "Bọn nó còn phải gọi con một tiếng tỷ tỷ mà! Con cần gì phải ghen tị với muội muội của mình cơ chứ?"

>

> Một tiên nữ mặc áo xanh, cười khẽ nói: "Tỷ còn giành mất mẫu thân của bọn muội kia kìa!"

>

> "Đúng đó, đúng đó…" mấy tiên nữ lại túm tụm cười đùa vui vẻ.

>

> Gương mặt xưa nay luôn lạnh lùng của Dương Tiễn cũng lộ ra một nụ cười thật khẽ, đây là người nhà à? Cảm giác này thật tốt đẹp quá! Tuy rằng nó cũng rất mới lạ.

>

> Ăn uống được một lúc, Ngọc Đế nhíu mày gọi Dương Tiễn: "Nhị Lang "

>

> Dương Tiễn mở miệng, mấp máy một lúc, mới chần chờ đáp lại: "Cữu cữu… "

>

> Trong mắt Ngọc Đế hiện lên vẻ vui mừng hiếm có, ngay sau đó ông lại nghiêm túc nói: "Chuyện con trở về Thiên Đình, đã khiến sư phụ con vô cùng phản cảm, khi nào con rảnh thì đi về chỗ ông ấy nhận lỗi đi!"

>

> Dương Tiễn biến sắc, mặt lạnh căm trả lời: "Cữu cữu, mọi người là người thân của con, nơi này cũng xem như là nửa nhà của con, con chỉ về nhà mình mà thôi, cớ sao phải nhận lỗi với ông ấy chứ?"

>

> Ngọc Đế nhẫn nại khuyên nhủ: "Dù sao ông ấy cũng đã dạy cho con bản lĩnh như ngày hôm nay, lại có công ơn nuôi dưỡng con, về tình về lý, con đều không nên khiến quan hệ giữa hai bên quá mức cứng ngắc."

>

> Dương Tiễn im lặng một hồi, mới cảm khái nói: "Cữu cữu, người có biết ông ấy đã dạy con những gì không?"

>

> Ngọc Đế khẽ nhướng mày lên thật cao, nhìn về phía Dương Tiễn, các tiên nữ cũng đồng thời nhìn về phía hắn, mặt đầy tò mò.

>

> Dương Tiễn cầm chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch, như chìm trong hồi ức, nói: "Cữu cữu, từ khi con về đây người luôn dạy cho con phải tôn sư trọng đạo. Thế nhưng ông ấy lại dạy con phải ghi khắc hận thù, vẫn luôn nhắc nhỏ con, Thiên Đình chính là kẻ thù của con, người và cữu mẫu là kẻ đã giết chết phụ mẫu con."

>

> Tiên nữ mặc áo xanh nghe vậy tức tối nói: "Ngọc Đỉnh đó đúng là không biết xấu hổ, ông ta nhất quyết muốn chúng ta tự chém giết người thân của mình mới cảm thấy thoải mái à?"

>

> Mấy tiên nữ còn lại cũng tỏ ra bực bội vô cùng.

>

> Dương Tiễn lại tiếp tục kể ra: "Ông ấy dạy con rằng nếu đã suy nghĩ kỹ càng, muốn giết thì cứ giết, chém giết tất thảy trở ngại trên đường. Ngày trước con không nghĩ chuyện này có gì sai, nhưng trong thời gian này, sau khi ở bên người và cữu mẫu, người đã dạy con phải biết trước sau, phải biết từ ái, người cọn dạy con phải đối xử tử tế với người khác, bảo vệ chúng sinh."

>

> Ngọc Đế nhíu mày hỏi lại: "Ông ta chỉ dạy cho con những thứ này à?"

>

> Dương Tiễn gật đầu.

>

> Ngọc Đế hừ lạnh một tiếng, gằn giọng: "Hay cho một Ngọc Đỉnh chân nhân, hay cho một chân tiên phúc đức."

>

> Nói rồi, ông nhìn về phía Dương Tiễn hỏi: "Vậy bây giờ con định làm thế nào?"

>

> Dương Tiễn siết chặt tay lại, chén ngọc trong tay hắn vang lên một tiếng rắc vỡ vụn, cuối cùng hắn quả quyết nói: "Ân đoạn nghĩa tuyệt! Cái chết của mẫu thân con, chắc chắn có liên quan chặt chẽ với Xiển giáo bọn họ, con không cách nào bình tĩnh đối mặt với họ nữa, từ nay về sau, hai bên ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn liên quan gì tới nhau nữa."

>

> Ở núi Ngọc Tuyền, Ngọc Đỉnh chân nhân đang chơi di động đột nhiên ngẩng đầu lên, ông cảm nhận được sơi dây kết nối số mệnh giữa ông và Dương Tiễn đã bị cắt đứt hoàn toàn, di động vang lên một tiếng rắc, bị Ngọc Đỉnh chân nhân bóp nát, ông cắn răng, quát to một câu: "Ngọc Đế! Dương Tiễn! Trương Minh Hiên! "

>

> Hai đồng tử đứng đằng xa nghe được tiếng quát giận của Ngọc Đỉnh chân nhân, sợ tới mức rụt cổ lại một cái, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn nhau cười, tiếp tục chơi di động, lão gia mang về thứ này chơi vui thật đấy, đặc biệt là mấy trò chơi bên trong, thật là rất thú vị.

>

> Ngọc Đỉnh tức tối đứng phắt dậy, biến mất khỏi cung điện của mình.

>

> Ngoài ba mươi ba tầng trời, trong Ngọc Hư cung ở Thanh Vi Thiên, Ngọc Đỉnh chân nhân ngồi xếp bằng trên bồ đoàn dưới đất, Nguyên Thủy Thiên Tôn dáng vẻ uy nghiêm, ngồi bên trên.

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân áy náy nói: "Đệ tử không biết cách dạy dỗ đệ tử, nay Dương Tiễn đã phản giáo, xin sư tôn trách phạt."

>

> Nguyên Thủy Thiên Tôn trầm ngâm một lát, dùng chất giọng uy nghiêm của mình, lên tiếng nói: "Mối duyên sư đồ giữa con và Dương Tiễn nay đã hết, có cưỡng cầu cũng không được gì."

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân ngẩng đầu, nhìn Nguyên Thủy Thiên Tôn, ánh mắt như toé ra lửa, hỏi lại: "Chẳng lẽ chuyện này cứ để yên như vậy à? Trương Minh Hiên rõ ràng mưu tính hại ta, mưu tính hại Xiển giáo chúng ta mà!"

>

> Nguyên Thủy Thiên Tôn lại cất giọng lên nói: "Ai cũng có nhân quả mà duyên phận của mình."

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân cúi đầu đáp: "Đệ tử đã hiểu." Nói rồi ông đứng lên chào từ biệt: "Đệ tử cáo lui!"

>

> Xoay người đi ra đại điện.

>

> Trong Dao Trì, Ngọc Đế đột nhiên nhíu mày, thả đôi đũa trong tiếc xuống, liếc mắt nhìn về phương xa.

>

> Dương Tiễn nghi hoặc hỏi: "Cữu cữu, đã xảy ra chuyện gì rồi à?"

>

> Ngọc Đế nhíu mày nói: "Ngọc Đỉnh chân nhân đi tới núi Thiên Môn, xem ra là muốn xuống tay với Trương Minh Hiên. Trương Minh Hiên quay bộ phim Thần Đăng Truyện đó, để vạch trần một số sự thật, bất lợi với Xiển giáo, nên ông ta muốn trả thù."

>

> Dương Tiễn nghe vậy, trong lòng lại khinh thường Ngọc Đỉnh chân nhân thêm một ít, hắn đứng dậy nói: "Cữu cữu, chuyện này cũng vì con nên mới xảy ra, để con đi xem thử thế nào!"

>

> Dương Thiền lo lắng gọi hắn lại: "Nhị ca!"

>

> Dương Tiễn bình tĩnh nhìn Ngọc Đế.

>

> Ngọc Đế trầm ngâm một lát mới nói: "Vậy cũng được! Nhưng giờ con không phải đối thủ của Ngọc Đỉnh chân nhân đâu, con cầm cái này theo đi, đem cái này cầm."

>

> Ngọc Đế tay duỗi ra, một bảng tháp ba mươi ba tầng màu tím xuất hiện trong tay ông.

>

> Dương Tiễn dùng ánh mắt đầy phức tạp nhìn bảo tháp nọ: "Tháp Hạo Thiên!"

>

> Ngọc Đế "Ừm" một tiếng nói: "Có tháp Hạo Thiên trong tay, đủ để con có thể vững vàng chống lại Ngọc Đỉnh chân nhân."

>

> Dương Tiễn ôm quyền nói: "Đa tạ cữu cữu! !" Rồi hắn cầm lấy tháp Hạo Thiên đi thẳng ra ngoài

>

> Dương Thiền ở lại, lo lắng nói: "Cữu cữu, Nhị ca sẽ không gặp nguy hiểm gì đó chứ?"

>

> Ngọc Đế tự tin nói: "Không đâu, Ngọc Đỉnh chân nhân chưa đủ mạnh để phá huỷ tháp Hạo Thiên đâu."

>

> Lúc này Dương Thiền mới yên tâm nói: "Vậy là tốt rồi! Vậy là tốt rồi."

>

> Tiên nữ mặc áo tím kéo tay Dương Thiền cười hì hì nói: "Tỷ tỷ, đừng lo lắng! Giờ biểu ca bây giờ chính là thái tử của Thiên Đình, dù là Xiển giáo hay Phật giáo cũng sẽ không dám đắc tội biểu ca quá mức! Nào đi chơi với muội đi."

>

> ...

>

> Có hai người một trước một sau cùng vào phố phường, một là đạo sĩ vóc người gầy yếu sau lưng cõng một thanh kiếm to, mặt mày lạnh lùng, một là thanh niên mặc quần áo màu đen, mặt mũi vô cùng tuấn lãng, tay cầm quạt giấy phe phẩy.

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân đi giữa phố phường, sắc mặt khó coi lẩm bẩm: "Đường đường là đệ tử thánh nhân lại hạ mình xen lẫn trong một đám yêu ma thấp kém tạp nham, còn ra thể thống gì nữa chứ? Vô duyên vô cớ làm mất hết mặt mũi của thánh nhân." Ngữ khí của ông tỏ rõ vẻ khinh bỉ.

>

> Ngọc Đỉnh chân nhân chậm rãi đi giữa đám người, yêu ma tu sĩ, con người, nói nói cười cười đi qua đi lại, nhưng không một ai có thể nhìn thấy bóng dáng của ông.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!