TRANG 238# 1
> Chương 474: Giao chiến với Ngọc Đỉnh
>
>
>
>
>
>
> Lúc Ngọc Đỉnh và Dương Tiễn đi vào núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên và Lý Thanh Tuyền đang ở trên đảo Huyền Không cãi nhau, hai người đứng ở hai đầu bàn đá, hai tay đè góc bàn, nhìn nhau như hổ rình mồi, tia lửa toé ra bốn phía.
>
> Lý Thanh Tuyền lộ ra hai cái răng nanh sắc nhọn, quát to: "Trương Minh Hiên, tỷ đã nói rồi, chuyện Hồng Hài Nhi không liên quan gì tới tỷ hết đó!"
>
> Trương Minh Hiên trừng mắt nói: "Nó nói hết với đệ rồi, chính tỷ dạy cho nó đi bắt cóc Đường Tam Tạng."
>
> Lý Thanh Tuyền căm tức phản bác: "Bản thân nó nghèo tới phát điên thì liên quan gì tới tỷ chứ? Nó chỉ hỏi tỷ làm sao để bắt cóc một người, tỷ đây mới chỉ cho nó vài chiêu, ai mà biết nó muốn bắt cóc Đường Tam Tạng chứ!" Nói tới đây Lý Thanh Tuyền lại nghiến răng nghiến lợi: "Chờ nhóc quỷ đó về đây, tỷ sẽ cho nó một trận nhớ đời, tiền chuộc phải chia cho ta phân nữa mới được."
>
> Trương Minh Hiên khinh bỉ liếc Lý Thanh Tuyền cái: "Xem đi! Lộ hết bản tính ra rồi kìa, cái đuôi muốn giấu cũng dấu hết nổi rồi chứ gì!"
>
> Lý Thanh Tuyền quơ cái nắm tay nhỏ của mình, tức giận la to: "Hừ! Trương Minh Hiên, ăn một quyền của cô nãi nãi đây."
>
> Lý Thanh Tuyền vừa định lao vào đánh Trương Minh Hiên, thì chợt thấy không gian vang lên một tiếng ùm, một cái bồ đoàn xuất hiện dưới chân Lý Thanh Tuyền, đồng thời phần không gian trước mặt Trương Minh Hiên cũng vặn vẹo một cái, kiếm Thanh Bình từ bên trong chui ra, rơi vào tay Trương Minh Hiên.
>
> Sắc mặt Trương Minh Hiên và Lý Thanh Tuyền lập tức thay đổi.
>
> Lý Thanh Tuyền lẩm bẩm: "Đã xảy ra chuyện rồi."
>
> Trương Minh Hiên cũng gật đầu tỏ vẻ đồng ý, sắc mặt hắn lúc này cực kì khó coi, có thể khiến kiếm Thanh Bình phản ứng thế này, chỉ có thể chứng minh một điều, đó là có cường địch mạnh tới mức hắn không thể chống lại nổi đang tới.
>
> Lý Thanh Tuyền căm tức quát to: "Ai dám chạy tới đây chọc cô nãi nãi hả, hết muốn sống rồi chứ gì." Nói rồi nàng tức tối bay ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên vội vàng lắc mình chắn trước mặt nàng, nghiêm túc nói: "Đừng đi ra ngoài, bên ngoài giao cho đệ đi."
>
> Lý Thanh Tuyền bĩu môi càu nhàu: "Tỷ đây không cần nhé!"
>
> Sắc mặt Trương Minh Hiên trầm hẳn xuống, gằn giọng: "Đừng quậy phá nữa, kẻ địch này không dễ đối phó đâu."
>
> Lý Thanh Tuyền hoảng sợ, nhìn sắc mặt âm trầm vả lại đầy nghiêm túc của Trương Minh Hiên, nhỏ giọng nói rằng: "Không đi thì không đi, hung hăng như vậy làm gì chứ!"
>
> Trương Minh Hiên cầm kiếm Thanh Bình bay ra ngoài.
>
> "Nè…"
>
> Đang bay thì Trương Minh Hiên chợt nhớ ra một chuyện, đứng lại, nói: "May đi tìm tỷ tỷ đi, kẻ địch này rất mạnh, đệ không nắm chắc phần thắng đâu."
>
> Lý Thanh Tuyền duỗi tay ra, bồ đoàn Thủy Hỏa bay vào trong tay nàng, sau đó nàng vứt cái bồ đoàn về phía Trương Minh Hiên, nói: "Cái này cho đệ mượn, đừng có chết đó."
>
> Trương Minh Hiên vươn tay cầm lấy bồ đoàn Thủy Hỏa, sửng người ra một lúc, mới mỉm cười nói: "Cám ơn!"
>
> Ngay sau đó hắn bay thẳng ra ngoài, kẻ địch này rất mạnh, không thể để hắn đi vào trong nhà được.
>
> Trương Minh Hiên trôi nổi trên phố phường, theo sự chỉ dẫn của kiếm Thanh Bình trong tay, hắn lập tức nhận ra Ngọc Đỉnh chân nhân đang rảo bước giữa phố phường, nhưng lạ là đằng sau hắn còn có một thanh niên mặc áo đen vô cùng tuấn lãng.
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân và Dương Tiễn cũng đã nhận ra sự tồn tại của Trương Minh Hiên, Dương Tiễn ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên, mỉm cười chào hỏi.
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân thì lại mặt đầy tức giận, trong mắt toàn là nén hận thù.
>
> Yêu ma tu sĩ trong phố phường đều ngẩng đầu lên nhìn Trương Minh Hiên, trong long lo sợ không thôi, nhìn sắc mặt đảo chủ có vẻ không tốt lắm! Lại lại chọc tức đảo chủ đại nhân nữa rồi? !
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân bước từng bước lên không, không trung như hình thành một cái bậc thang, bị ông đạp lên, khí tức sắc bén dần lan toả, hoá thành thanh kiếm sắc bén, đâm rách trời cao.
>
> Yêu ma bên dưới phố phường chỉ liếc nhìn Ngọc Đỉnh chân nhân một cái cũng thấy mắt đau buốt, nguyên thần lạnh căm, như ngay sau đó mình sẽ chết vậy, người toát cả mồ hôi lạnh, lòng đầy sợ hãi.
>
> Trong phố phường, một con nhím yêu chưa thể biến hoá hoàn toàn, cúi đầu, nhỏ giọng cả giận: "Sao cứ luôn có người tới gây phiền toái cho đảo chủ? Quân Âm vừa đi, lại có một đạo sĩ tới, họ không vừa mắt cuộc sống an bình của chúng ta ở đây à?"
>
> Một người có hai cái cánh khổng lồ trên lưng, đang đứng gần đó, nghe vậy, cũng mất mát nói: "Đảo chủ là người rất tốt cơ mà! Ngài ấy che chở còn không áp bách chúng ta, ta chỉ hận mình quá vô dụng! Không đủ sức mạnh để giúp đỡ cho đảo chủ."
>
> "Đúng vậy!" "Đúng vậy!" Không ít yêu ma xung quanh cũng lên tiếng tán đồng.
>
> Một đạo sĩ đứng bên cạnh nhím yêu, thấy vậy bèn an ủi nó: "Yên tâm đi! Tiêu Dao đảo chủ có thực lực cao siêu, cả Quan Âm còn bị doạ đi, chớ nói chi là một đạo sĩ vô danh thế này."
>
> Hắn vỗ vai nhím yêu xem như an ủi, vừa chụp tai xuống, đã la lên hoảng hốt, giơ chân giơ tay, quờ quạng lung tung, miệng thét to: "Đau! Đau quá…"
>
> ...
>
> Trên không, Trương Minh Hiên nhìn Ngọc Đỉnh chân nhân thật kỹ, hắn đã xác định, đây là người hắn không biết.
>
> Trương Minh Hiên hít sâu một hơi nói: "Đi theo ta!" Rồi bay thẳng lên trời cao.
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân hừ một tiếng đuổi theo, cả hai hoá thành hai cột sáng bay vút lên trời, Dương Tiễn người mặc áo đen chắp tay sau lưng, đứng bên dưới phố phường, thấy vậy cũng đạp một bước lên hư không, biến mất.
>
> Đông đảo yêu ma quỷ quái trên phố phường bắt đầu bàn tán xôn xao.
>
> Còn ở trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Nhã đưa Nha Nha cho Lý Thanh Tuyền, nói: "Chờ lát nữa, tỷ sẽ mở đại trận ra, muội chăm sóc Nha Nha và mấy người Hoàng Hậu cho tốt đấy nhé."
>
> Lý Thanh Tuyền ừ một tiếng gật đầu, ôm Nha Nha nhìn theo bóng Lý Thanh Nhã rời đi.
>
> Trương Minh Hiên và Ngọc Đỉnh chân nhân xuyên qua một lớp chắn vô hình, đi vào tầng gió mạnh của Thiên Tiên giới được cách ly bằng lớp mây trắng dày đặc, sau khi vượt qua tầng gió mạnh này mới có thể đi vào Thiên giới thật sự, nơi đó mây trắng trôi nổi, tiên đảo lơ lửng.
>
> Mà khu vực trong tầng gió mạnh lúc nào cũng có gió lớn thổi quét, còn có những ngọn núi cao ngất mọc từ tiên giới, ngày ngày bị gió mạnh mài giũa, nhưng vẫn cứng nh7u bàn thạch.
>
> Trương Minh Hiên và Ngọc Đỉnh chân nhân mỗi người đứng trên một đỉnh núi, từ xa nhìn nhau.
>
> Trương Minh Hiên đứng giữa cơn gió, cầm kiếm đứng thẳng, đột nhiên, hắn thấy vào lúc này mình nên nói gì đó, vì thế chậm rãi nói: "Ngươi đã đến rồi."
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân nhướng mày, hắn biết ông sẽ tìm tới đây à? Thế là Ngọc Đỉnh cẩn thận đáp lại: "Ta đã đến."
>
> "Ông vốn không nên tới đây."
>
> Trong lòng Ngọc Đỉnh chân nhân thấy hơi hoảng hốt, ông phát hiện chuyện này đã vượt khỏi sự khống chế của mình, Trương Minh Hiên biết ông muốn tới đây? Thậm chí còn biết rõ thân phận của ông? Còn vì thế mà chuẩn bị sẵn sàng mọi chuyện?
>
> Ngọc Đỉnh thả thần niệm ra chung quanh, xuyên qua hư không, nhìn thấu mọi thứ, tiếc là không phát hiện được gì, chỉ thấy mỗi Dương Tiễn và Lý Thanh Nhã, nhưng hiển nhiên trong mắt Ngọc Đỉnh chân nhân họ chẳng đáng gì cả.
>
> Trương Minh Hiên đợi một lúc lâu vẫn không chờ được câu trả lời của Ngọc Đỉnh chân nhân, đành tiếp tục giả vờ, nói: "Nhưng mà ông vẫn tới đây."
>
> Nói rồi trong lòng hắn lại thấy hơi tiếc nuối, tiếc là không ai quay cảnh này lại, đoạn đối thoại này kinh điển lắm luôn đó!
>
> Cường giả trong tam giới đang theo dõi trận đấu này, khoé miệng ai nấy đều co rút vài cái, khí thức kì lạ tới khó hiểu đập thẳng vào mặt họ.
>
> Cung Bích Du ngoài thiên ngoại, Thông Thiên giáo chủ thấy cơ mặt mình đang run rẩy.
>
> Trên Vân Tiêu, Vô Đương cẩn thận nhìn Ngọc Đỉnh chân nhân, che miệng cười khẽ.
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân không phát hiện có chỗ nào khác lạ, nhíu mày nhìn về phía Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên đang lừa ông à? !
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân quyết định không vô nghĩa thêm nữa, ông rút kiếm Trảm Tiên vẫn đang đeo trên lưng ra, thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ đã rống lên một tiếng, như rồng bay trượt vào tay Ngọc Định, ông đạp chân lên vách núi một cái, người như hoá thành tia sáng lao về phía Trương Minh Hiên.
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên nheo lại, kiếm Thanh Bình trong tay trượt ra khỏi vỏ, bồ đoàn Thuỷ Hoả xuất hiện dưới chân, hắn cũng bay về phía Ngọc Đỉnh chân nhân.
>
> Hai luồng kiếm va vào nhau, một tiếng vang rung trời vang lên, Trương Minh Hiên bay thẳng ra ngoài, vô cùng chật vật nện vào chân núi, chân núi rắn chắc bị Trương Minh Hiên va vào tạo thành những lỗ hổng lớn.
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân đứng trên không trung, môi nhếch lên ý cười lạnh đầy khinh miệt.
>
> Trong sơn động, Trương Minh Hiên ho khan mấy tiền, quay đầu nhìn kiếm Thanh Bình, buồn bực truy hỏi: "Thanh Bình, tại sao ngươi lại không giúp ta?"
>
>
>
>