TRANG 238# 2
> Chương 475: Vây công Ngọc Đỉnh
>
>
>
>
>
>
> Kiếm Thanh Bình khẽ run lên, truyền một tin tức vào đầu Trương Minh Hiên, Nguyên Thủy Thiên Tôn đang nhìn chỗ này, mọi việc chỉ có thể dựa vào ngươi thôi đấy.
>
> Trương Minh Hiên lao ra khỏi sơn động, vừa nãy may mà có bồ đoàn Thuỷ Hoạ bảo vệ hắn, không thì hắn không cách nào chịu nổi đòn vừa rồi đâu.
>
> Trương Minh Hiên quát to một tiếng, từ trong thân thể hắn bay ra vài luồng ánh sáng, là Tiêu Viêm, Phong Vân Vô Kỵ, Long Thiên Ngạo, Trương Tiểu Phàm, mấy bóng người nọ đứng sau lừng Trương Minh Hiên, lần lượt hoà nhập vào cơ thể hắn, cuối cùng biến trở lại thành một mình Trương Minh Hiên, khí thế quanh người hắn tâng cao liên tục, vừa mới đạt tới đỉnh núi đã nghe tiếng nổ nhỏ, hắn đã bước vào cảnh giới hoàn toàn mới, Kim Tiên!
>
> Trong cung Bích Du, Vân Tiêu mê mang lầu bầu: "Chỉ mới qua có vài năm, hắn đã là Kiêm Tiên? Chẳng lẽ bây giờ tu tiên dễ tới không đáng tiền như vậy à?"
>
> Vô Đương Thánh Mẫu cũng cảm khái nói một câu: "Khó trách sư phụ muốn chọn nó làm tiểu lão gia của Tiệt giáo, ngày sau thành tưu của nó chắc sẽ vượt xa mọi người!"
>
> Bên trong tầng gió mạnh, Ngọc Đỉnh chân nhân gằn giọng đáp: "Kim Tiên à! Vậy cũng có gì khác nhau đâu chứ?"
>
> Người ông loé lên, bóng kiếm dày đặc đánh về phía Trương Minh Hiên, nhanh tới mức Trương Minh Hiên không kịp nhìn thấy gì. Mở to mắt nhìn bóng kiếm chém vào ngực mình, ngay lúc bóng kiếm chuẩn bị chém vào người hắn, Trương Minh Hiên lại bị đánh văng ra ngoài.
>
> Ngay lúc Ngọc Đỉnh chân nhân định thừa thắng xông lên, trong lòng ông bỗng vang lên một hồi chuông cảnh báo, ông vung kiếm ra sau một cái, tam tiêm lưỡng nhận đao đâm vào thân kiếm, phát ra một tiếng keng thật lớn.
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân trừng mắt thật to, tức giận quát to: "Dương Tiễn, ngươi dám giết sư phụ mình à?"
>
> Dương Tiễn người mặc áo đen, tay cầm tam tiêm lưỡng nhận đao lạnh lùng nói: "Ngọc Đỉnh chân nhân, duyên sư đồ của chúng ta xem như đã đứt đoạn, mấy năm nay ta đã không ít lần vào sinh ra tử vì Xiển giáo, ân tình nên trả, ta cũng đã trả hết. Nếu ngày xưa, phàm là ông có chút tình sư đồ với ta, thì mẫu thân ta cũng đã không phải chết."
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân tức tới khó thở, cười lạnh nói: "Hay lắm, hay lắm... vậy hôm nay ta sẽ thanh lý môn hộ luôn một thể."
>
> Pháp thuật trên trường kiếm tăng mạnh, tam tiêm lưỡng nhận đao bị đẩy lùi, trường kiếm lại vung lên theo một quỹ tích lạ thường, đánh về phía Dương Tiễn.
>
> Trong mắt Dương Tiễn lập tức hiện lên cảm giác tuyệt vọng, phía trước không đường, phía sau không lối, trên dưới bịt kín, trái phải cùngđường, không thể trốn, không thể cản, càng không tránh được, nỗi tuyệt vọng vô hạn dâng lên trong lòng hắn.
>
> Cung Bích Du, Thông Thiên giáo chủ "Ồ..." một tiếng, nói: "Xem ra hắn đã tìm được vài thứ trong Tuyệt Tiên Kiếm rồi kìa."
>
> Ngay lúc Dương Tiễn bó tay chịu trói, một cái bảo tháp ba mươi ba tầng từ từ xuất hiện trên đỉnh đầu Dương Tiễn, từ bảo tháp toả ra ánh sáng màu xanh biếc bao phủ lấy toàn bộ cơ thể của Dương Tiễn, kiếm Trảm Tiên chém trúng quầng sáng, chỉ có thể khiến nó rung rinh một cái, Dương Tiên nhân đó bay ra ngoài, tránh thoát thế kiếm.
>
> Sắc mặt Ngọc Đỉnh chân nhân trở nên cực kì khó coi: "Tháp Hạo Thiên!"
>
> Dương Tiễn nhìn về phía Trương Minh Hiên la to: "Trương huynh, xem ra chúng ta phải hợp tác với nhau một lần rồi."
>
> Trương Minh Hiên nhìn thấy tam tiêm lưỡng nhận đao là đoán được thân phận của Dương Tiễn ngay, thế là cười sảng khoái, đáp: "Có thể kề vai chiến đấu với Tư Pháp Thiên Thần của Thiên Đình, là vinh hạnh của ta!"
>
> Tầm mắt cả hai va chạm, đồng loạt xông về phía Ngọc Đỉnh chân nhân, ánh đao sắc lạnh, ánh kiếm sắc lẻm thay nhau xuất hiện.
>
> Trương Minh Hiên nay có tu vi Kim Tiên, thêm sự trợ giúp của kiếm Thanh Bình, thực lực không khác gì tu sĩ ở cảnh giới Đại La, thêm Dương Tiễn lại là Đại La trung kỳ thật sự, nhưng dù vậy cả hai vẫn vô cùng chật vật né tránh những đường kiếm của Ngọc Đỉnh chân nhân, nếu không phải cả hai đều có chí bảo bảo vệ, thì không biết đã chết bao nhiêu lần rồi.
>
> Lúc này Trương Minh Hiên mới biết đám cường giả tiếng tăm vang xa này đáng sợ thế nào, từ sau khi đánh Quan Âm, trả thù Phật Định Quang Hoan Hỉ, Trương Minh Hiên đã mang theo lòng khinh thường với những cường giả xa xưa này, lần trước hắn ở trên phố phường, đối mặt trực tiếp với Quan Âm, cũng không lùi một bước nào, cho nên sự tự tin của hắn đã trở thành mù quáng!
>
> Hiện giờ hắn đã bị Ngọc Đỉnh chân nhân đánh tỉnh, tỉnh không thể tỉnh hơn.
>
> Một cước đó của Ngọc Đỉnh chân nhân đã đá bay Trương Minh Hiên, ngay sau đó ông đuổi theo, nhắm thẳng trường kiếm của mình vào cổ Trương Minh Hiên, trong mắt loé lên ánh sáng lạnh tay, Trương Minh Hiên bị đánh bay hoàn toàn không còn sức phản khác, có lẽ hắn sẽ không chết, nhưng cũng đã bị thương không nhẹ.
>
> Keng... một tiếng va chạm vang lên, chợt, có bóng áo trắng rớt xuống đụng vào người Trương Minh Hiên, cả hai ngã xuống quay mấy vòng trên đỉnh núi.
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân cầm kiếm, mày chau chặt lại.
>
> Trên đỉnh núi, khoé miệng Trương Minh Hiên vẫn còn đang chảy máu, thấy Lý Thanh Nhã ngã xuống, hắn vội chạy lại đỡ nàng ngồi dậy, cho dù Ngọc Đỉnh chân nhân không phá vỡ bồ đoàn Thuỷ Hoả, nhưng pháp lực lan ra cũng đủ để Trương Minh Hiên bị thương không nhẹ.
>
> Trương Minh Hiên lo lắng dò hỏi: "Thanh Nhã tỷ, tỷ không sao chứ!"
>
> Lý Thanh Nhã lắc đầu, nhìn Ngọc Đỉnh chân nhân, Dương Tiễn cũng vội vã chạy sang.
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân bình chân như vại, lạnh lùng nói: "Lý Thanh Nhã, ngươi không nên tới đây."
>
> Lý Thanh Nhã vén luồng tóc ra sau tai, mỉm cười thật khẽ, toàn thân toả ra mị lực khôn cùng, nói: "Ai bảo hắn là nghĩ đệ ta nhận chứ! Đâu thể để người ngoài ức hiếp hắn được nhỉ!"
>
> Trương Minh Hiên nghe được, vô cùng cảm động, nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ tốt quá đi! Nào ôm một cái..."
>
> Mặt Lý Thanh Nhã đỏ rần, hừ một tiếng, quát: "Không lớn không nhỏ!" sau đó nhảy sang bên né tránh.
>
> Trương minh cười hì hì làm lành.
>
> Trong Đại Xích Thiên ngoài ba mươi ba tầng trời, khoé mắt Thái Thượng Đạo Tổ giật giật vài cái, sắc mặt cực kì khó coi nhìn phía Trương Minh Hiên.
>
> Một giọng nói vang lên bên tai Thái Thượng: "Đại ca, huynh làm vậy là có ý gì đây?"
>
> Thái Thượng rủ mắt đáp: "Hai tiểu chất nữ này của ngươi quá xằng bậy, ta không quán giáo nổi, không thì, đệ giúp ta quản giáo chúng nhé?"
>
> Nguyên Thủy Thiên Tôn ngậm miệng không đáp.
>
> Cuộc chiến lại bắt đầu bước vào hồi mới, trên đỉnh đầu Lý Thanh Nhã có tháp Huyền Hoàng, tay thì cầm kiếm Thất Tinh, từ phòng thủ tới tấn công đều cực kì mạnh, đặc biệt tháp Huyền Hoàng, nhìn thôi cũng đủ làm Trương Minh Hiên chảy nước miếng rồi.
>
> Đó chính là tháp Huyền Hoàng công đức cho dù là Tiên Thiên chí bảo cũng không đánh phá được đấy! Đội nó lên đầu thì không khác gì được bảo hộ hoàn toàn. Không ngờ nó lại nằm trong tay Thanh Nhã tỷ.
>
> Ta đã nói mà! Không lý nào Lý Thanh Tuyền có cả đống pháp bảo lợi hại mà Lý Thanh Nhã lại chẳng có gì hết! Hoá ra là tỷ ấy cất không dùng mà thôi! Thái Thượng đúng là không tiếc gì hết, cả tháp Huyền Hoàng cũng thưởng cho tỷ ấy, Trương Minh Hiên ngờ rằng nếu có ngày Lý Thánh Nhã nói mình muốn có Thái Cực đồ, thì chắc hôm sau nàng sẽ gặp được kì ngộ, thu được Thái Cực đồ vào tay quá.
>
> Dưới sự vây công gần như không muốn sống của ba cường giả Đại La, Ngọc Đỉnh chân chân vướng tay vướng chân, không cách nào dốc hết toàn lực.
>
> Lý Thanh Nhã vừa đánh vừa dịu dàng khuyên lui Ngọc Đỉnh chân nhân: "Ngọc Đỉnh chân nhân, ngài rút lui đi! Không có chí bảo trong tay, ngài không làm gì được chúng ta đau."
>
> Ngọc Đỉnh chân nhân tuỳ tay lấy ra một cái bùa Ngọc Thanh thần lôi, đánh văng Dương Tiễn, đồng thời tránh thoát trường kiếm của Lý Thanh Nhã, nói: "Ta không muốn làm gì các ngươi cả, mục tiêu của ta từ đầu tới giờ chỉ có hắn."
>
> Một đường kiếm lại chém thẳng về phía Trương Minh Hiên, sau nó bám riết lấy hắn không buông, như giòi ngửi được mùi thịt thối, đuổi theo không dứt, đối mặt với đường kiếm của Ngọc Đỉnh chân nhân, Trương Minh Hiên không cách nào tránh được, cũng không thể tránh, hơi rơi vào đường cùng trong lòng cũng dâng trào cảm giác tuyệt vọng.
>
> Trương Minh Hiên há miệng thở dốc, cắn răng nói: "Thanh Bình, tại sao ta lại không tránh được đường kiếm đó?"
>
> Giọng nói của kiếm Thanh Bình vang lên trong đầu Trương Minh Hiên, nó nói: "Thứ ông ta dùng là quy luật của kiếm đạo Tuyệt Tiên Kiếm, tuyệt đường lui, tuyệt hi vọng, tuyệt sinh cơ."
>
> Dương Tiễn và Lý Thanh Nhã cũng đuổi theo ngay, cả ba người lại tiếp tục vây công Ngọc Đỉnh chân nhân.
>
> Trương Minh Hiên thầm thét lên một tiếng đầy giận giữ trong đầu: "Thanh Bình, giúp ta đi!"
>
> "Ngươi quyết định rồi à?"
>
> "Phải!"
>
> "Vậy được!"
>
> Ánh sáng màu trắng ngà không ngừng trào ra khỏi thân kiếm Thanh Bình, bay vào trong người Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên nhìn ánh sáng màu trắng ngà quen thuộc này, hai mắt trừng to, đây là... sức mạnh tạo hoá của Nữ Oa.
>
> Sự biến hoá trên người Trương Minh Hiên nhất thời thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, hai mắt Ngọc Đỉnh chân nhân trừng to, sức mạnh to lớn quá, cái cảm giác này, cứ như là khi đối mặt với sư phụ vậy.
>
>
>
>