Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 476: Mục 477

TRANG 239# 1

> Chương 476: Biến thân đi, Trương Minh Hiên!

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên dần biến đổi trong thần lực của Nữ Oa, tứ chi thon dài hơn, eo thon mông vêu, điệu bộ thướt tha, chân mày lá liễu rèm mi cong, môi anh đào, y phục đổi thành váy tiên lưu vân.

>

> Trương Minh Hiên chu môi nhỏ, cau mày cất tiếng trong trẻo kêu la: “A, sao lại thế này? Phẳng quá!”

>

> Lý Thanh Nhã nhìn biến thân của Trương Minh Hiên trong giây lát, che miệng khẽ cười nói: “Thật đáng yêu!”

>

> Trương Minh Hiên trợn trắng mắt với Lý Thanh Nhã nhưng trông vẻ ngoài của hắn bây giờ thật là quyến rũ.

>

> Dương Tiễn nhìn choáng váng, đây là huyễn thuật sao? Y mở con mắt thứ ba ra xem, không phải!

>

> Trong Dao Trì.

>

> Ngọc Đế phun rượu ngon ra, cười phá lên: “Sư . . . sư tỷ làm tuyệt quá!”

>

> Vương Mẫu cũng cười, sư tỷ thật biết đùa.

>

> Cung Nữ Oa ở thiên ngoại.

>

> Thanh Loan, Thải Phượng ôm bụng cười. Nữ Oa vừa lòng nhìn Trương Minh Hiên, tác phẩm này tạm được.

>

> Cung Bích Du.

>

> Vân Tiêu nghẹn cười nói: “Sư phụ, bộ dạng này của tiểu sư đệ không tốt lắm, tổn hại uy nghiêm của Tiệt giáo ta.”

>

> Khóe môi Thông Thiên giáo chủ run rẩy: “Không sao, uy nghiêm là đánh mà ra.”

>

> Vô Đương Thánh Mẫu cười tủm tỉm: “Ta thì thấy khá đáng yêu, nếu luôn giữ hình dạng này cũng tốt.”

>

> Vân Tiêu trợn trắng mắt, người thời nay toàn là thú vị ác.

>

> Không có biết có bao nhiêu đại năng chư thiên cười không kịp thở.

>

> Làn gió thổi mái tóc đen của Trương Minh Hiên bay bay, vạt áo bay lên, phong tư thướt tha.

>

> Trương Minh Hiên nũng nịu quát: “Ngọc Đỉnh Chân Nhân, để mạng lại!”

>

> Nghe tiếng quát chảy nước của mình làm Trương Minh Hiên thấy rất xấu hổ, hắn ôm một bụng bực tức xông về phía Ngọc Đỉnh Chân Nhân. Một kiếm tây đến, thiên ngoại phi tiên.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân cũng bị Trương Minh Hiên đột nhiên biến thân làm choáng váng, nhưng giây lát tỉnh táo lại. Ngọc Đỉnh Chân Nhân cảm giác Trương Minh Hiên bây giờ cực kỳ đáng sợ, trên người có lực lượng siêu thoát trần thế.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân vung kiếm Trảm Tiên xẹt qua đường cong.

>

> Tuyệt! Tuyệt! Tuyệt!

>

> Trong thiên địa như ngâm xướng chữ tuyệt.

>

> Cảm giác tuyệt vọng tràn ngập trong lòng ba người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Dương Tiễn.

>

> Trương Minh Hiên tức giận thầm rít gào: “Cái này mà tuyệt vọng gì, Nữ Oa mới thật sự làm người ta tuyệt vọng!”

>

> Lý Thanh Nhã, Dương Tiễn bị Tuyệt kiếm đạo ảnh hưởng một chốc tâm thần hoảng hốt. Trương Minh Hiên thì xung phong lên, so về tuyệt vọng thì ngươi tuyệt vọng bằng ta bây giờ không?

>

> Mắt Trương Minh Hiên tràn ngập tức giận, không cam lòng, tuyệt vọng, hắn cắn răng khểnh vung kiếm, kiếm quang màu trắng ngà nở rộ. Tiệt kiếm đạo!

>

> Keng!

>

> Hư không tan vỡ, tóc dài bay bay.

>

> Kiếm Thanh Bình và kiếm Trảm Tiên va chạm. Kiếm Thanh bình được lực lượng Thánh Nhân gia cố nên phát huy uy năng khó thể tưởng tượng.

>

> Mặt Ngọc Đỉnh Chân Nhân ửng đỏ phun ra búng máu, lảo đảo bay ra ngoài.

>

> Dương Tiễn vươn tay như muốn kéo Ngọc Đỉnh Chân Nhân lại.

>

> Trương Minh Hiên nũng nịu quát to: “Chết!”

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục xung phong không buông tha.

>

> Mặt Ngọc Đỉnh Chân Nhân tái nhợt, tay cầm kiếm run run, cúi đầu thấy thân kiếm Trảm Tiên nứt vài cái khe.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân cắn răng không lùi bước ngược lại xông về phíaTrương Minh Hiên. Hai người đánh nhau, Trương Minh Hiên la hét vung trường kiếm như đang múa, từng đóa sen trắng nở rộ.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân bày ra thực lực thật sự của Kiếm Tiên, dáng người lướt nhẹ, trường kiếm vạch đường quỹ tích kỳ dị, kiếm quang lấp lóe. Nhưng trông Ngọc Đỉnh Chân Nhân hơi chật vật, không dám đụng chạm kiếm quang của Trương Minh Hiên một li, ra chiêu xong lùi lại ngay.

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười bay lên, kiếm Thất Tinh chém ra lôi kéo thất tinh viễn cổ làm Ngọc Đỉnh Chân Nhân phân tâm dè chừng.

>

> Dương Tiễn do dự một chút rồi cũng tham gia vào chiến đoàn, đao quang sắc bén.

>

> Trương Minh Hiên chủ công, Lý Thanh Nhã và Dương Tiễn vây công, Ngọc Đỉnh Chân Nhân đỡ trái cản phải, áo đạo rách rưới, tóc rối xù. Trong lòng Ngọc Đỉnh Chân Nhân rất ức chế, bị động đánh không đáp trả được.

>

> Ngọc Đỉnh Chân Nhân đâm kiếm trúng ngay lưỡi đao của đao ba mũi hai lưỡi. Bốn mắt giao nhau, Ngọc Đỉnh Chân Nhân tràn đầy lửa giận nhìn Dương Tiễn, còn y nhìn lại đối phương bằng ánh mắt bình tĩnh như đang xem người lạ.

>

> Pháp lực trên kiếm của Ngọc Đỉnh Chân Nhân rung lên đánh bay đao ba mũi hai lưỡi, sau đó xoay người quét kiếm khí vô hình đụng vào kiếm Thất Tinh. Bùm một tiếng Lý Thanh Nhã bị kiếm khí đánh bay.

>

> Trương Minh Hiên thừa dịp này đánh xuống đầu Ngọc Đỉnh Chân Nhân, kiếm chưa đến mà kiếm khí đã chém tới. Khoảnh khắc chỉ mành treo chuông Ngọc Đỉnh Chân Nhân bản năng giơ kiếm che trước mặt.

>

> Keng!

>

> Kiếm Trảm Tiên gãy, kiếm khí vụt qua, Ngọc Đỉnh Chân Nhân hét thảm, máu nhuộm không trung. Ngọc Đỉnh Chân Nhân quyết định nhanh vung tay áo cuốn lấy kiếm Trảm Tiên gãy sau đó hóa thành luồng sáng bay lên trời trốn.

>

> Dương Tiễn rút về đao ba mũi hai lưỡi nhìn vị trí Ngọc Đỉnh Chân Nhân biến mất, không biết y đang nghĩ gì.

>

> Trương Minh Hiên thở hổn hển, mệt chết.

>

> Một lát sau Trương Minh Hiên ôm quyền hướng Dương Tiễn, nói: "Đa tạ Dương huynh đệ đến giúp!”

>

> Thần lực tạo hóa tiêu hao chút ít khiến đường nét khuôn mặt Trương Minh Hiên cứng rắn hơn, giọng thiên hướng trung tinh.

>

> Dương Tiễn mỉm cười, nói: "Việc này do ta mà ra, ngược lại là tại ta liên lụy đảo chủ, hơn nữa ta cũng không giúp đỡ cái gì!"

>

> Dương Tiễn nhìn khuôn mặt Trương Minh Hiên còn rất xinh đẹp, do dự một chút rồi nói: “Nhưng không ngờ đảo chủ có loại thủ đoạn này, thật là được mở rộng tầm mắt.”

>

> Lý Thanh Nhã lại gần cười tủm tỉm nói: “Minh Hiên đệ đệ nhà ta còn biết biến thân nữa.”

>

> Trương Minh Hiên tái mặt la lên: "Quên đi, quên đi, tất cả quên hết cho ta!”

>

> Trương Minh Hiên nói với hai người như đang uy hiếp họ: “Là chúng ta hợp sức đánh bại Ngọc Đỉnh Chân Nhân, quên vụ ta biến thân đi, không ai được nói ra ngoài nếu không ta sẽ không tha cho hai người!”

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên hổn hển, buồn cười nói: “Được rồi, ta sẽ không nói ra ngoài.”

>

> Dương Tiễn ôm quyền, trịnh trọng nói: "Tiêu Dao đảo chủ yên tâm, ta cũng sẽ không nói ra.”

>

> Không biết từ bao nhiêu hướng vọng lại tiếng cười: Chúng ta cũng sẽ không nói!

>

> Sắc mặt Trương Minh Hiên tươi hơn chút, thì thào: “Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.”

>

> Thiên ngoại, cung Ngọc Hư.

>

> Nguyên Thủy Thiên Tôn sắc mặt khó coi lẩm bẩm: "Thái Thượng, Thông Thiên và cả Nữ Oa, các ngươi liên hợp lại với nhau khi dễ đệ tử của ta? Các ngươi giỏi lắm!”

>

> Nguyên Thủy Thiên Tôn suy tư nửa ngày sau đó nhìn sang thế giới Cực Lạc: “Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề . . .”

>

> Dương Tiễn từ biệt Trương Minh Hiên sau đó về Thiên Đình.

>

> Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã trở lại đảo Huyền Không. Vừa về đảo Trương Minh Hiên nhanh chóng chui vào nhà không chịu ra, hắn không dám gặp người trong hình dáng thế này.

>

> Trong nhà, Trương Minh Hiên đặt kiếm Thanh Binh trên bàn, cung kính vái ba cái rồi dịu dàng thỏ thẻ: "Kiếm ca, Kiếm thúc, Kiếm gia! Ngài đại phát từ bi thu về thần lực tạo hóa đi! Ngài thích nó lắm mà, cứ lấy đi, đừng khách khí!”

>

> Giọng non nớt già dặn truyền ra từ kiếm Thanh Bình: “Giờ ta đã nghiên cứu rõ về thần lực tạo hóa, ngươi không phát hiện là không còn thần lực bị tiết ra ngoài sao? Ta đã hoàn mỹ dung hợp thần lực tạo hóa với ngươi, hấp thu hết sẽ có lợi cho ngươi.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!